VẠN DẶM ĐI TÌM CHÀNG - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-03-12 21:02:43
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau nửa năm, Cố Hạm một nữa đặt chân Thần Hàm viện. Nửa năm nàng đưa một tiếng động, nay trải qua bao gian khổ rốt cuộc trở về, quan trọng nhất là Phó Thần bên cạnh.

Phó Thần lo lắng nàng: "Hay là đợi cô hôn mê nàng hãy ." Chàng sợ nàng thấy T.ử Trúc chiếm hữu cơ thể sẽ mất kiểm soát cảm xúc. Cố Hạm lắc đầu : "Thiếp yếu đuối như ." Phó Thần ngẩn , bật : "Được."

Trong phòng, T.ử Trúc đang bàn trang điểm, ngẩn ngơ trong gương. Cảm nhận , nàng mới xoay , chậm rãi mấy trong phòng. Ánh mắt nàng dừng lâu Phó Thần, đầy vẻ luyến lưu. Thấy Phó Thần lộ vẻ khó chịu, nàng mới đảo mắt sang những khác, ngạc nhiên khi thấy Thạch Nhạc cùng. Cho đến khi thấy Cố Hạm trong bộ dạng tiểu sai, T.ử Trúc rốt cuộc hiện rõ vẻ kinh hoàng – cơ thể của chính , nàng thể nhận ?

Trong chớp mắt, nàng hiểu sự bất thường bấy lâu của Phó Thần. Hóa Cố Hạm hề mất tích mà luôn ở bên cạnh . Mọi hành động lạ lùng của Phó Thần từ khi về kinh đều lời giải: sớm tất cả. Nàng cam tâm!

"Vương gia đêm khuya trở về, mang theo mấy liên quan ?" T.ử Trúc giả vờ hiểu, mượn che khuất tầm mắt , âm thầm nắm lấy món đồ bàn trang điểm giấu trong ống tay áo.

Phó Thần giải thích nhiều, chỉ thản nhiên : "Nghe dạo tinh thần nàng , bản vương đặc biệt mời Thạch quan chủ tới sắc cho nàng bát t.h.u.ố.c, uống xong sẽ thôi."

"Thiếp uống." Phó Thần lạnh lùng nàng , ngữ khí chút ôn hòa: "Thế , vì cho cơ thể nàng, bát t.h.u.ố.c nhất định uống." Đối mặt với khuôn mặt của nàng, cuối cùng vẫn thể ngơ.

Thấy vẻ quyết tâm của Phó Thần, T.ử Trúc rốt cuộc tuyệt vọng, khẽ hỏi: "Vương gia hết ?" Phó Thần phủ nhận: "Mau uống t.h.u.ố.c ."

T.ử Trúc t.h.ả.m, vẫn vững ghế, Cố Hạm : "Là xem thường ngươi , ngờ ngươi thể trốn thoát , tìm tới Vương gia." Cố Hạm vô cảm nàng : "Ngươi ngờ tới còn nhiều lắm." Còn tưởng chiếm xác nàng là thể Cảnh Vương phi ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-dam-di-tim-chang/chuong-27.html.]

Không thèm đôi co thêm, Cố Hạm sang Phó Thần. Nhận ám hiệu của , Thạch Nhạc bưng bát t.h.u.ố.c chậm rãi tiến lên. T.ử Trúc lạnh liên tục, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành hiện lên vẻ điên cuồng, nàng trừng mắt Cố Hạm: "Đừng đắc ý! Thứ , cũng để ngươi toại nguyện!"

Nói đoạn, cây kéo trong tay nàng đ.â.m thẳng bụng. Phó Thần kinh hãi định lao lên, nhưng thấy bên cạnh Cố Hạm đau đớn kêu t.h.ả.m một tiếng, vị trí tương đương ở bụng nàng cũng nhanh ch.óng m.á.u nhuộm đỏ một mảng. Phó Thần lập tức đỡ lấy Cố Hạm, ánh mắt T.ử Trúc đầy căm hận. Chàng định gọi thái y nhưng Thạch Nhạc cản : "Vương gia, lúc chính là thời cơ nhất, chỉ cần giữ mạng là ."

Phó Thần mắt nứt nhưng cũng Thạch Nhạc đúng: "Tùy Ảnh!" Tùy Ảnh vội tiến lên, nhét miệng T.ử Trúc một viên t.h.u.ố.c bảo mệnh. Máu ở bụng hai dần ngừng chảy nhưng cả hai đều lịm .

Đưa cả hai lên sập, Thạch Nhạc vội lấy hai bình sứ, định vén áo T.ử Trúc thì Phó Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y trừng mắt: "Ông gì đó?" Thạch Nhạc ngớ : "Từ vết thương dẫn Hồn Cổ mà!" Phó Thần ngượng ngùng buông tay, lầm bầm: "Ông rạch một nhát lên tay họ ." Một bên là hồn phách Cố Hạm, một bên là xác nàng, tiến thoái lưỡng nan, chỉ nghĩ cách ngốc nghếch .

Thạch Nhạc bấy giờ mới hiểu, cạn lời rạch một đường tay hai , cùng Phó Thần đưa bình sứ gần vết thương. Chẳng mấy chốc, m.á.u cánh tay chảy nhanh hơn, dường như thứ gì đó đang động đậy bên . Rất nhanh, từ vết thương rơi hai con sâu, rơi tọt bình sứ. Hai vội đậy nắp , Thạch Nhạc lập tức cầm m.á.u cho cả hai.

Nhìn hai sập thần sắc càng thêm trắng bệch, Phó Thần Thạch Nhạc đầy sát khí. Thạch Nhạc vội giải thích: "Vương gia yên tâm, đây là do Hồn Cổ dẫn , hồn phách hiện đang bất ." Nói xong, ông thèm để ý đến Phó Thần nữa, giữa hai , mỗi tay nắm lấy một bàn tay của họ, nhắm mắt niệm chú.

Phó Thần Tùy Ảnh, Tùy Ảnh gật đầu hộ pháp bên cạnh. Thần Hàm viện cũng sớm hộ vệ vây c.h.ặ.t, ám vệ rình rập, kiên cố như thành đồng. Khi thần sắc ba sập ngày càng tệ, đôi tay Phó Thần nắm c.h.ặ.t đến nổi gân xanh, chỉ chằm chằm rời mắt.

Nửa canh giờ trôi qua, Thạch Nhạc mới dừng , gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, mở mắt phun một ngụm m.á.u. Phó Thần vẫn ông vô cảm. Thạch Nhạc lau khóe môi, gượng : "Vương gia yên tâm, sự như ý."

"Khi nào tỉnh?" "Một khắc , nhưng cần điều dưỡng một thời gian."

Phó Thần lúc mới thả lỏng, sai đỡ Thạch Nhạc sang sương phòng nghỉ ngơi. Sợ bất trắc, thể dời T.ử Trúc , cứ để cả hai đó, còn sập dám rời nửa bước. Cho đến khi đôi mắt khiến say đắm bao năm qua khẽ khàng mở .

Loading...