Sáng sớm hôm , ngủ dậy vệ sinh cá nhân đem chiếc váy hôm qua giặt. Dự báo thời tiết hôm nay trời nắng nên đem phơi ngoài ban công. Sau đó về phòng bắt đầu sắp xếp các ghi chép học tập, vì tài liệu của thủ khoa hàng năm đều thể bán lấy tiền.
vốn là thiếu cảm giác an , và tiền bạc thể mang điều đó cho .
Đang sắp xếp dở thì bên ngoài bỗng vang lên một tiếng hét ch.ói tai. vội vàng chạy , thấy Vân Tường đang mặc đồ ngủ, tay cầm chiếc váy xếp ly còn đang nhỏ nước, đôi mắt hừng hực lửa giận trừng trừng :
"Vân Lê, mày hổ hả? Dám mua váy y hệt của tao ? Không lẽ mày thầm thương trộm nhớ Tạ Thư đấy chứ? Tao cảnh cáo mày, là của tao."
"Bỏ xuống ngay cho em." kìm cơn giận, giọng cũng trở nên sắc lẹm. đoán lúc trông mặt hẳn là đáng sợ lắm.
"Tao bỏ đấy! Hôm qua bố mày che mắt, hôm nay tao nhất định dạy cho mày một bài học."
Nói xong, chị chạy vội nhà vệ sinh. linh cảm chuyện chẳng lành nên đuổi theo ngay. quá muộn.
Vân Tường vứt chiếc váy giặt xong bồn cầu, cầm chai nước tẩy bồn cầu đổ ồ ạt đó, đắc ý : "Vân Lê, mày đúng là đồ rẻ tiền."
một lời, giật phắt chai nước tẩy trong tay Vân Tường đổ thẳng lên đầu chị .
Nhật Nguyệt
"Á á á ——"
Chị hét lên t.h.ả.m thiết, vẻ đắc ý ban nãy biến sạch sành sanh.
vô cảm bóp c.h.ặ.t cổ chị : "Rốt cuộc ai mới là đồ rẻ tiền hả, Vân Tường?"
Vân Tường gào lên: "Mày dám đ.á.n.h tao?! Tao nhất định sẽ bảo bố trừng phạt mày thật nặng."
mà phát ngấy, liếc thấy chiếc váy đầy nước tẩy trong bồn cầu, thực sự thể nuốt trôi cục tức . giáng một bạt tai thật mạnh mặt chị .
Vân Tường sững sờ, đầy vẻ thể tin nổi. Có lẽ chị hiểu nổi tại một đứa con gái vốn hiền lành, phục tùng như thể chuyện .
Lúc bố về đến nhà, Vân Tường đến khản cả giọng. Má chị sưng húp, tóc tai rũ rượi, bộ đồ ngủ cũng nước tẩy nhuốm thành màu xanh loang lổ.
Mẹ xót xa chạy : "Cục cưng ơi, thế ?"
Bố đầu : "Con đ.á.n.h chị ?"
"Vâng, là con."
Vừa dứt lời, một cái tát của bố giáng thẳng xuống mặt . Ông dùng lực quá mạnh khiến đầu ngoẹo sang một bên, tai đau nhói trong thoáng chốc.
"Con đừng tưởng thủ khoa tỉnh thì thể coi trời bằng vung, dám cái loại chuyện !"
gồng thẳng dậy. Giả vờ như bình thản, như quan tâm.
Thực trái tim nguội lạnh. Hóa họ thậm chí còn chẳng buồn hỏi nguyên nhân, chỉ vội vàng kết luận ngay. Họ cho rằng thủ khoa nên sinh kiêu ngạo mới hành động như .
Mẹ cũng với ánh mắt trách móc: "Có chuyện gì con cũng thể chuyện với chị mà, động tay động chân như thế?"
im lặng.
Họ bắt xin Vân Tường, vẫn im lặng.
Vân Tường đầy đắc thắng, kháy: "Thôi mà, con nghĩ em nó cũng cố ý , cứ bỏ qua ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-bai-nguoc-dong/chuong-7.html.]
Chị đang khoe khoang sự thiên vị của bố .
vô cảm về phòng .
...
Cuối cùng Vân Tường chọn học , đầu tháng Tám chị chuyển . Còn vẫn tiếp tục thêm, cả mùa hè tích góp hai mươi vạn tệ. Trong đó mười tám vạn là tiền thưởng của trường.
Ngày đến Đại học Hoa Đại nhập học, từ chối để bố cùng.
Mẹ cảm thấy thể hiểu nổi, hỏi: "A Lê, con bố đưa ?"
"Không cần thiết ạ."
Ba chữ ngắn gọn khiến im bặt.
Cuối cùng bà : "A Lê, bây giờ con m.á.u lạnh thế ?"
trả lời. Vì đối với , lời nhận xét của bà chẳng còn quan trọng nữa.
...
Sau khi nhập học, ở phòng ký túc xá bốn . Qua một tháng quân sự, trong phòng cũng khá thiết.
Buổi tối ngày chính thức học, một buổi họp mặt đồng hương. Địa điểm là một nhà hàng ở trung tâm thành phố. Tầm tám giờ tối khó bắt xe, xe buýt thì đông nghịt , nên khi đến nơi thì buổi tiệc bắt đầu .
Trần Di là đàn chị khóa của , chị học giỏi nổi tiếng từ hồi cấp ba. Ngay khi nhận giấy báo nhập học, cô giáo chủ nhiệm gửi WeChat của chị cho .
Hai chúng "bạn mạng" suốt một tháng và chính thức gặp mặt ngoài đời ngày nhập học.
"A Lê, bên !" Trần Di chủ động dậy vẫy cùng.
Phòng bao khá lớn, kê sáu bàn. xuống cạnh Trần Di. Vừa xuống, một đối diện bỗng sáng mắt lên: "Đây là đàn em khóa mới của ? Sao đây một cô em xinh xắn thế nhỉ?"
Trần Di tiếp lời: "Còn nữa ? A Lê nhà chúng vốn sống kín tiếng mà."
tâm hồn treo ngược cành cây, họ tán gẫu âm thầm quan sát căn phòng. Tìm mãi mà vẫn thấy Tạ Thư . Bờ vai kìm mà thả lỏng xuống, tựa lưng ghế.
"Em gái, tên Tăng Quân, em tên gì?"
"Vân Lê ạ, Vân trong đám mây, Lê trong quả lê."
"Tên đấy."
tiếp lời nữa, chỉ mỉm xã giao.
"À , bao giờ Tạ Thư mới đến thế?" Một chị ở bàn bên cạnh chợt hỏi.
nín thở, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.
"Chắc sắp đến đấy." Một giọng nam khác vang lên, "Vừa gọi điện giục , bảo đang đường."
"Thế thì ."