Ván Bài Lật Ngửa Với Gia Đình Cực Phẩm - Chương 4 - Hết
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:03:36
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vụ án lớn hơn tưởng tượng nhiều, khiến dư luận bàng hoàng.
Những từ như “cầm thú”, “súc sinh” vẫn đủ để miêu tả về .
Nạn nhân đa là trẻ em bỏ ở quê, cha các em thuê xa với hy vọng kiếm tiền xây nhà, cho con manh áo ấm, mà ngờ ác quỷ đang rình rập ngay bên cạnh.
Ngày tin tuyên án t.ử hình truyền đến, Tiểu Tuyết cùng mấy cô bé khác đến thăm :
“Chị Tiểu Vũ, cái tặng chị ạ.”
Đó là chiếc khăn quàng và đôi găng tay len do các em tự góp tiền mua.
“Cảm ơn các em.”
Cảm ơn vì các em , và cảm ơn vì các em dũng cảm.
cũng , bản nên gì tiếp theo.
Cha ly hôn.
Cha mang theo trai đến sống tại nhà một góa phụ trong thôn.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Lúc mới , hóa con trai mà tôn thờ là con riêng của bà với một khác, chẳng liên quan gì đến cha .
Bà hận , hận là con gái.
Thế nên khi cha đ.á.n.h , bà chẳng những xót thương mà còn đổ thêm dầu lửa để đ.á.n.h nặng hơn.
Ấy mà khi khỏe , bà vẫn mặt dày gánh rau đến tiệm cơm của chị để bán.
Biết ghét bà , bà luôn cố né tránh .
chị khó xử nên coi như thấy.
Công việc của sự đổi.
chủ động xin chuyển sang Hội phụ nữ.
nghĩ, đây mới là nơi thuộc về.
Trấn chúng trấn trưởng mới, một đàn ông ngoài ba mươi, phong độ và lịch thiệp.
Trong một báo cáo công tác, lén quan sát .
Anh mang vẻ ngoài của một trí thức, sức hút.
ngưỡng mộ, nhưng tuyệt nhiên ý định xa vời nào.
Khi định rời , gọi giật :
“Nguyên Vũ.”
“Trấn trưởng Ngô.”
“ chuyện của cô. Cô dũng cảm. Công tác ở Hội phụ nữ , sắp tới lẽ cô sẽ thăng chức đấy.”
kinh ngạc.
mới về đây nửa năm thôi mà.
“Không chỉ vì cô , mà cấp còn khen thưởng cho hành động cứu dũng cảm của cô.”
Hóa là .
khẽ mỉm :
“Cảm ơn lãnh đạo.”
“Thêm WeChat nhé?”
tò mò xem vòng bạn bè của Ngô trấn trưởng, chẳng gì ngoài tin tuyên truyền.
cũng để tâm, sớm quẳng chuyện đó đầu.
Thế nhưng, Trấn trưởng Ngô bắt đầu thường xuyên ghé tiệm cơm của chị em .
Khi thì bát canh, lúc thì đĩa rau, cứ lặng lẽ ăn một trong góc.
Lâu dần, chúng trở nên thiết.
Chị bắt đầu vun vén:
“Tiểu Vũ, em cũng 29 , nên nghĩ chuyện cả đời . Chị thấy Trấn trưởng Ngô .”
khổ: “Chị, chị dám nghĩ thật đấy. Em và là của hai thế giới.”
Trước ngày lễ Tình nhân, Ngô trấn trưởng hỏi rảnh để xem phim .
định từ chối, nhưng thẳng thắn:
“Em tưởng đang đùa giỡn tình cảm ? Không nhận là đang theo đuổi em ?”
“Anh tìm hiểu kỹ về quá khứ của ?” hỏi thẳng.
“ xem hồ sơ của em . thấy chẳng vấn đề gì cả. Em cần phòng , đến vì tiền của em. Gia đình đều sự nghiệp riêng ở tỉnh, những gì em lẽ là nhiều ở trấn nhỏ , nhưng với thì cũng bình thường thôi.”
Anh chân thành tự giới thiệu về : 35 tuổi, từng ly hôn hai năm , con, nhà xe tỉnh. Đó là một bản tự bạch đầy thành ý.
Lần đầu tiên trong đời, nhận hoa hồng, chocolate, một đàn ông nắm tay và hôn nhẹ lên trán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-bai-lat-ngua-voi-gia-dinh-cuc-pham/chuong-4-het.html.]
Chúng chính thức hẹn hò.
gọi là “Thanh Nhuận”.
Tên cũng như con , ôn nhu như ngọc.
Ngày về mắt, nắm tay :
“Chuyện của con, Thanh Nhuận kể . Đó của con, gia đình sẽ vì thế mà hạ thấp con. Hai đứa định khi nào thì kết hôn?”
sững sờ.
cứ ngỡ sẽ xua đuổi, nhưng thứ nhận là sự bao dung và trân trọng.
Đám cưới của chúng diễn đơn giản nhưng vô cùng trang trọng.
Nhìn chị gái nức nở vì hạnh phúc của , thực sự thoát khỏi bóng tối.
Cuộc sống hôn nhân ngọt ngào hơn tưởng.
cứ ngỡ kiếp giải cứu cả ngân hà nên kiếp mới gặp .
Một ngày nọ, chị gọi điện bảo cha ngã gãy lưng khi leo nóc nhà, góa phụ vứt ông trả về cửa nhà .
Mẹ cho , nhét giẻ miệng ném ông chuồng lợn.
mà đến đau cả bụng.
là để lấy lòng , vì bà trai và cha chẳng thể dựa nữa.
chỉ nhắn nhủ bà hai chữ:
“Nằm mơ.”
Anh trai , kẻ đồng lõa hại năm đó phạm tội g.i.ế.c và tù cả đời.
Đó chính là báo ứng.
Ngày cha hấp hối, chị kéo về.
ở cửa, đàn ông gầy gò, hèn mọn giường.
Ông thều thào gọi tên , mong cầu một sự tha thứ.
Mọi khuyên hãy một lời tha thứ để ông nhắm mắt xuôi tay.
: “Không.”
sẽ bao giờ tha thứ.
Ông là ác mộng của đời .
Ngay cả khi 30 tuổi, , vẫn giật tỉnh giấc vì những trận đòn năm .
lặng lẽ thở của ông lịm dần, bàn tay ông buông thõng xuống trong sự thất vọng.
Trong lòng nhẹ bẫng.
Ác quỷ cuối cùng c.h.ế.t.
, vì thương tiếc, mà vì sự giải thoát.
Từ nay, ai thể tát , ai thể đ.á.n.h nữa.
Ngô Thanh Nhuận ôm c.h.ặ.t lấy :
“Có ở đây , đừng sợ.”
Trước khi dọn lên huyện theo chồng, để căn nhà và tiệm ăn cho chị gái.
Đó là sự báo đáp của dành cho duy nhất yêu thương .
“Chị, em để tất cả cho chị và các cháu. Còn bà , sinh lão bệnh t.ử em sẽ nhúng tay . Em sắt đá, em chỉ là quá hận họ. Chị đừng khuyên em.”
Ngày , luộc trứng mang tiễn, nhưng nhận.
xe, lạnh lùng rời .
Cả đời , sẽ bao giờ gọi bà một tiếng “” nữa.
Bởi vì bà xứng.
chỉ sống cuộc đời của riêng .
Còn bà , từ nay chẳng liên quan gì đến nữa.
Cái danh xưng “” , bà vĩnh viễn xứng đáng nhận .
“Đồng chí Nguyên Vũ xinh của , mời em xuống xe chiêm ngưỡng tổ ấm mới của chúng nào.”
Anh Ngô một tay bế con gái nhỏ đang chảy nước miếng ròng ròng, tay hướng về phía , xòe lòng bàn tay rộng lớn và ấm áp.
nhịn mà “phụt” thành tiếng.
đặt bàn tay lòng bàn tay .
Anh nắm lấy tay , một lực nắm kiên định, chút do dự.
Anh từng hứa sẽ nắm tay hết cuộc đời .
Lời thề , thật bao.