UYÊN ƯƠNG YÊU NHAU ĐƯỢC BAO LÂU - Chương 1.
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:01:45
Lượt xem: 49
1
Con gái , Nhạc Đình, da trắng xinh , chuẩn học thạc sĩ của một trường đại học trọng điểm, theo đuổi thiếu.
Vậy mà nó ở bên Trần Khải, học sinh nghèo tài trợ lâu.
Mọi chuyện bại lộ vì con bé đổi điện thoại mới.
chép ảnh gia đình trong chiếc điện thoại cũ của nó sang máy , vô tình phát hiện những bức ảnh khó giữa hai đứa.
Còn vô giao dịch chuyển khoản: Trần Khải hết đến khác xin tiền ăn, tiền sinh hoạt, tiền chơi game từ con gái .
nuôi nhầm một kẻ vong ân bội nghĩa đành, chẳng lẽ con gái còn tự nguyện lao nuôi trai?
“Con mong đừng giống mấy bậc phụ khác, chỉ chê nghèo yêu giàu. Con và Trần Khải định kết hôn .”
cố nén giận:
“Kết hôn? Trần Khải học trường nghề, còn con là sinh viên chuẩn học thạc sĩ 985. Con định lấy nó?”
Nhạc Đình thản nhiên đáp:
“Con thể học nữa mà. Nhà công ty, con với Trần Khải đều thể đó . Anh thể bắt đầu từ vị trí quản lý.”
Ngọn lửa giận trong bỗng tắt ngấm, chỉ thấy buồn đến mỉa mai.
Cái bằng thạc sĩ , lẽ học cũng . Đầu óc thế , học thêm cũng vô ích.
nhạt:
“Vậy thì hai đứa tính sai . Công ty sắp còn là của nhà nữa. Mẹ chuẩn tái hôn.”
Nhạc Đình sững sờ, mắt mở to:
“Mẹ gì? Tái hôn?”
bước , chợt nhớ điều gì đó:
“À, quên với con. Hai đứa cũng lớn , tiền sinh hoạt lo nữa. Mẹ sợ chồng mới vui. Con nhớ báo cho Trần Khải một tiếng.”
Đóng cửa , lập tức gọi cho thư ký, bảo khóa thẻ của Trần Khải và Nhạc Đình, đặc biệt là của Đình, đóng băng bộ.
Không lâu , thư ký báo : thẻ của Nhạc Đình khóa, nhưng thẻ của Trần Khải thì rút sạch.
Cậu rõ ràng chuẩn từ , rút hết tiền .
2
Trần Khải là đứa trẻ vùng núi và chồng bắt đầu tài trợ khi ăn khấm khá.
Chồng xuất từ miền núi, năm xưa từng khác giúp đỡ nên luôn ghi nhớ trong lòng, truyền phần ân tình .
Chúng từng tận vùng núi một chuyến. Hôm đó, chồng chọn Trần Khải vì trông quá giống khi còn nhỏ: quần áo lấm lem, đôi mắt to và sáng.
Còn để ý một bé gái khác. Con bé sống nương tựa bà nội, ở trong chuồng bò của thôn. Nhìn thấy nó, tim thắt .
Khi , trưởng thôn khéo léo khuyên chúng nên tài trợ bé gái đó.
Chúng vốn đồng ý. Thế nhưng sáng hôm , bé gái đột nhiên mất tích.
Cả làng đổ tìm. Còn chúng vì thủ tục rườm rà, buổi chiều về thành phố gấp, nên cuối cùng giấy tờ tài trợ cho Trần Khải.
Ngày chúng rời , Trần Khải chằm chằm Nhạc Đình đang dắt tay.
Ánh mắt chạm ánh mắt , nở một nụ tươi:
“Chú dì tạm biệt, em gái tạm biệt!”
Lên xe, Nhạc Đình lẩm bẩm bảo ánh mắt của Trần Khải kỳ lạ lắm.
Khi đó chỉ xoa đầu con bé, rằng Trần Khải là đứa trẻ đáng thương, chắc chỉ ngưỡng mộ cuộc sống của con thôi. Sau lớn lên, con cũng giúp đỡ khác.
, ngưỡng mộ.
Cậu chiếm lấy tất cả.
…
Từng thời gian quý Trần Khải. Cậu thông minh, năng ngọt ngào, mỗi nhận tiền đều thiệp cảm ơn, hết đến khác bày tỏ mong lên thành phố lớn kiếm tiền báo đáp chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/uyen-uong-yeu-nhau-duoc-bao-lau/chuong-1.html.]
Ấn tượng bắt đầu kỳ thi đại học của .
Chúng tài trợ Trần Khải hơn mười năm. Năm đầu tiên thi đại học trượt, liên tiếp gửi cho ba bức thư chân thành, xin lên thành phố ôn luyện, một trường .
Thấy điểm thấp đến khó tin, nghĩ do điều kiện giáo d.ụ.c ở vùng núi hạn chế, liền đón lên thành phố, đăng ký một lớp luyện thi cao cấp đắt đỏ, để năm thi cùng con gái .
Năm , Nhạc Đình đỗ đại học trọng điểm trong thành phố.
Còn Trần Khải, tuy trường nhận, nhưng chỉ đỗ một trường nghề tại địa phương.
nổi giận tìm đến lớp luyện thi đòi một lời giải thích.
Kết quả, giáo viên ở đó cho Trần Khải lên lớp chẳng hề giảng, suốt ngày chỉ lo tán tỉnh mấy cô bé trong lớp. Cậu còn kéo theo vài nữ sinh vốn học giỏi phân tâm, cuối cùng thi cũng trượt theo.
chất vấn Trần Khải, giáo viên vu khống . Vì nhà nghèo nên khinh thường, thầy cô mới bịa chuyện, bạn học cũng coi thường .
Bộ dạng tủi khiến mềm lòng.
Khi đó , giỏi dối .
3
Ngày đầu tiên khóa thẻ của hai đứa, thứ vẫn yên ắng.
Ngày thứ hai, Đình gửi đến công ty cho một đống quà đắt tiền, là Trần Khải chọn, món nào trông cũng vẻ dụng tâm.
Trò lấy lòng của mấy đứa trẻ chỉ đơn giản thôi ?
nhận quà, nhưng trả lời tin nhắn của con bé.
Đến ngày thứ ba, Trần Khải cuối cùng nhịn nữa, nhắn tin gặp một .
chờ chính là lúc .
đến địa điểm Trần Khải đặt . Đó là nhà hàng Âu cao cấp nhất thành phố, còn thích ăn món Tây.
Khi tới, Trần Khải và Nhạc Đình sẵn ở đó. Hai đứa nắm c.h.ặ.t t.a.y , còn giống như kẻ ác chuẩn chia rẽ đôi trẻ.
Thấy bước , Trần Khải vội dậy, miệng liên tục gọi “dì”, hỏi han đủ điều.
để ý, thẳng vấn đề:
“Hai đứa tìm dì việc gì?”
Trần Khải tỏ bình thản:
“Dì, chuyện của cháu và Đình chắc dì cũng . cháu thật lòng yêu Đình, cho cô một gia đình hạnh phúc.”
bật :
“Thật sự định kết hôn ?”
“Vâng. Cháu gia cảnh cháu nghèo, so với con gái dì thì xứng.”
Đàn ông mà chuyện cũng kiểu yếu đuối đáng thương như ?
Nhạc Đình mắt đỏ hoe, lên tiếng :
“Mẹ, quen Trần Khải một hai ngày. Anh là , con thật sự thích ! Con kết hôn với .”
“Có gì mà xứng xứng? Dì thấy hai đứa đúng là một đôi trời sinh.”
Trần Khải và Nhạc Đình . Khóe môi Trần Khải khẽ cong lên.
“Dì, bọn cháu dự định Đình nghiệp đại học sẽ kết hôn. Cô học thạc sĩ nữa. Dì chắc cũng tôn trọng quyết định của cô chứ?”
gật đầu:
“Thế thì . Cháu chăm sóc cho Đình, dì coi như uổng công tài trợ cháu bao năm. hai đứa quen từ khi nào?”
Con bé ngốc nhà thấy vui vẻ, tưởng đồng ý, vội đáp:
“Từ năm lớp 12.”
Sắc mặt Trần Khải lập tức đổi, huých mạnh tay con bé.
Nhạc Đình đau điếng , mới nhận lỡ lời.
nheo mắt .
Lớp 12 ?