Phụ lắc đầu, nhíu c.h.ặ.t mày : “Đừng chê, tiểu nữ nào tài đức gì!”
Phụ thật là đầu gỗ, thể đến chức Lễ Bộ thượng thư, thật là khó hiểu.
Ban đêm, hỏi mẫu : “Nương, đây là cha ruột của con?”
Mẫu vô cùng sầu bi: “Đừng nữa, đó là cha ruột của con!”
Mẫu nảy một ý: “Uyển Nhược, xem Hoàng Thượng đối với con còn nhớ mãi thôi, là con chủ động một chút?”
Ta lắc đầu: “Không , con mới tự do, chuyện tình cảm cứ để tùy duyên !”
Ta vội chuyển đề tài: “Nghe U huyện hạn hán gây hỗn loạn, các bá tánh gạo ăn, con bán chút của cải lấy tiền mặt, vận chuyển lương thực đến U huyện cứu tế, góp chút công sức nhỏ nhoi .”
Mẫu gật đầu, lộ chút vui mừng: “Cô nương nhà cũng nên đem tất cả tâm tư đặt tình yêu, hữu xạ tự nhiên hương, nên giới hạn bản , chúng ngoài ngắm trời cao biển rộng.”
Bà cổ vũ : “Uyển Nhược, con gì thì , ủng hộ con!”
Chóp mũi cay cay, đáy lòng ấm áp: “Đa tạ nương!”
Mẫu cùng .
Chúng bán của cải ít tiền mặt, mua thêm d.ư.ợ.c liệu, lương thực, thuê xe ngựa U huyện.
Không nghĩ tới nửa đường gặp mặt bọn Thổ phỉ.
Tên Thủ lĩnh nhận : “Thì là ngươi, quý nhân tương trợ, đại nạn c.h.ế.t, may mắn như .”
Mẫu chắn mặt : “Các ngươi tiền, bọn cho ngươi, cầu các ngươi tha cho bọn một mạng.”
“Tha cho các ngươi một mạng?” Thủ lĩnh lạnh, mặt mang theo hận ý: “Mạng của các tính như thế nào?”
Ta chen : “Lần c.h.ế.t nhiều của ngươi ? Ta việc ?”
“Lần ngươi hôn mê dĩ nhiên , đám vì cứu ngươi g.i.ế.c hơn mười của , là giả c.h.ế.t mới thoát khỏi một kiếp.”
Bọn Thổ phỉ kề đao ngay cổ , tức giận mà : “Đền mạng các cho !”
“Khoan !” Ta lên tiếng ngăn : “Dù cũng sắp c.h.ế.t, ngươi hãy để cho c.h.ế.t một cách rõ ràng, chuyện lúc các ngươi bắt là ngẫu nhiên dùng quỷ kế sắp đặt?”
Thủ lĩnh bọn cướp trả lời: “Ngươi hôm nay khó thoát cái c.h.ế.t, ngại rõ ràng cho ngươi , là một vị cô nương đeo mặt nạ, yêu cầu bọn hủy trong sạch của ngươi!”
Ta hỏi thêm: “Ngươi nhớ kỹ xem là mặt nạ gì?”
Thủ lĩnh bọn cướp nhớ : “Mặt nạ hoàng kim điểu nạm ngọc, ở giữa trán khảm ngọc lục phỉ thúy 2 viên to 3 viên nhỏ. Nếu là hàng thật chắc chắn giá trị liên thành, nghĩ đồ cô đeo chắc là hàng giả.”
Mẫu ánh mắt thâm trầm.
Thủ lĩnh bọn cướp mất kiên nhẫn: Dù ngươi cũng c.h.ế.t, hỏi cái tác dụng gì nữa?”
Hắn dứt lời đem diệt khẩu.
Trong rừng bỗng nhiên mấy mũi tên lao tới, b.ắ.n thủng cánh tay , kéo mẫu mà chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/uyen-nhuoc/chuong-5.html.]
Hàn Sơn cùng Thị vệ lao bọn Thổ phỉ.
Ta và mẫu cứu đến nơi an .
Sở Hoài Xuyên đang trong rừng chờ chúng .
Mẫu từng theo phụ cung dự yến nên thấy long nhan của Hoàng Thượng.
Bà liếc mắt một cái nhận vị nam nhân trẻ tuổi mặt là đương kim Thánh thượng Sở Hoài Xuyên.
Bà kéo lập tức hành lễ: “Tham kiến Bệ hạ, đa tạ Bệ hạ tay tương trợ!”
Ta cũng đoán phận của Sở Hoài Xuyên nên gì bất ngờ.
Sở Hoài Xuyên gật gật đầu: “Bình , Trẫm cải trang vi hành, cần câu nệ lễ tiết.”
Thì Sở Hoài Xuyên và mẫu U huyện cứu tế, liền dẫn theo cùng chúng cứu tế.
Thị vệ nhanh giải quyết xong đám Thổ phỉ, Hàn Sơn áp giải tên Thủ lĩnh tới tra hỏi.
Ta hỏi tên Thủ lĩnh: “Đem lời ngươi với lặp nữa, vị nữ t.ử mua chuộc ngươi bắt cóc , mang mặt nạ gì?”
Tên Thủ Lĩnh biến sắc, nơm nớp lo sợ: “Mang… mang một mặt nạ hoàng kim điểu nạm ngọc phỉ thúy, giữa trán khảm ngọc lục phỉ thúy 2 viên to 3 viên nhỏ, cầu cô nương và công t.ử tha mạng….”
Sở Hoài Xuyên lệnh cho Hàn Sơn áp giải tên Thủ lĩnh .
Mẫu mở miệng : “Ta từng Ngu Mộc Lễ qua, phần mộ của Bình Nam Vương phi mất trộm, trong vật phẩm tuẫn táng trộm một cái mặt nạ hoàng kim điểu nạm ngọc phỉ thúy như .”
Sở Hoài Xuyên cũng việc , lập tức lệnh cho Hàn Sơn: “Mau tra rõ!”
“Tuân chỉ!” Hàn Sơn lĩnh mệnh.
Ban đêm, chúng nghỉ tạm ở một cái miếu hoang trong rừng.
Khi Hàn Sơn nhóm lửa, chuyện phiếm: “Ngu cô nương, cô cứu công t.ử nhà một , công t.ử nhà cứu cô hai .”
Ta ngạc nhiên: “Hai ?”
Hàn Sơn gật đầu: “Lần khi bọn Thổ phỉ bắt trói, công t.ử nhà ngang qua đây, c.h.é.m c.h.ế.t bọn Thổ phỉ, cứu cô nương…”
“Không chỉ như , đêm đó….”
Thì đêm đó thật sự là .
Vành tai Sở Hoài Xuyên ửng đỏ: “Khụ Khụ….”
Hàn Sơn thấy sắc mặt chủ t.ử kì lạ, ngắn gọn: “Chuyện còn , Ngu cô nương chắc cũng đoán , nhiều nữa, nhặt củi tới đây.”
Mẫu đuổi theo: “Chờ , cũng !”
Miếu hoang chỉ còn và Sở Hoài Xuyên, chúng hẹn mà cùng nghĩ tới chuyện đêm đó.
Trong xe ngựa tối tăm cùng từng mật……