Sáng sớm ngày hôm , tiếng gà của nhà hàng xóm đ.á.n.h thức.
Biết hôm nay xa nên ngủ nướng nữa, tắt luôn báo thức hẹn nửa tiếng .
Vừa dậy thấy ông ngoại chuẩn xong xuôi cả .
Ông vali, chỉ xếp đồ hai chiếc túi màu đen, một cái xách tay và một cái là ba lô.
Thấy dậy, ông vội vàng bảo: "Cháo ở trong nồi đấy, con rửa mặt mau ăn cơm."
Lúc mới phát hiện , từ lúc nào ông nhuộm đen mái tóc.
Tối qua tóc ông vẫn còn bạc trắng.
Chắc là ông cũng tắm rửa và một bộ quần áo sạch sẽ, tươm tất.
Có thể thấy, ông thực sự vui.
Thấy ông phấn khởi như , tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cũng trút bỏ, cũng vui lây theo ông.
Trước khi xuất phát, gọi điện cho .
Tối qua báo với chuyện sẽ đưa ông ngoại Bắc Kinh.
Lần hiếm khi cằn nhằn, chỉ dặn dò nhất định chăm sóc ông cho .
"Mang thêm mấy bộ quần áo dày , ở nhà lạnh , Bắc Kinh chắc chắn còn lạnh hơn."
"Ông ngoại con là ít , con chú ý quan sát sắc mặt ông một chút, chuyện gì thì hỏi hỏi vài ."
"Tiện đường Bắc Kinh thì đưa ông ghé qua trường em trai con chơi luôn. Trước đây ông cũng cùng chúng để tiễn thằng Dương học, nhưng sợ ông say xe nên cho , chắc ông vẫn còn để tâm chuyện đó đấy."
Những lời dặn, đều ghi hết phần ghi chú.
Ông ngoại trông thực sự hào hứng.
Còn đợi ăn xong, ông vội vàng ăn xong phần rửa sạch nồi.
Lại sợ ông giục mà cuống, ông cứ dặn cứ thong thả mà ăn.
nhanh ch.óng húp xong bát cháo kê.
Sau khi rửa bát đũa, chúng ngắt cầu d.a.o điện, ở hiên nhà đợi chiếc taxi hẹn hôm qua đến đón sân bay.
Chỗ chúng gần tỉnh lỵ, giao thông khá phát triển nên gì cũng tiện.
Từ đây lái xe lên huyện chỉ mất mười lăm phút, còn sân bay theo đường cao tốc thì mất hơn một tiếng là đến.
Trước khi lên xe, theo lời dặn, cho ông uống t.h.u.ố.c chống say.
còn dán miếng dán chống say tai cho ông.
Sau khi chuẩn thứ chút sai sót, mới yên tâm.
Buổi sáng ở nông thôn mấy bóng , lúc ông ngoại gặp quen nào.
Thế là ông bèn tùy tiện với một con ch.ó nhà ai đó đang chạy rông: "Cháu gái đưa chơi, Bắc Kinh đây nhé!"
*
"Đây là đầu tiên ông đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/uoc-nguyen-cua-ong-ngoai/chuong-3.html.]
"Lại còn máy bay nữa chứ!"
dáng vẻ trẻ con của ông cho bật : "Mau lên xe thôi ông."
Hồi nhỏ, học mẫu giáo ở trong làng, nhận giấy khen mang về nhà. khoe nhưng dám.
Thế là ông ngoại bảo cứ cầm lấy tờ giấy khen đó. Ông dắt xe đạp, đưa dạo một vòng quanh làng.
Gặp ai ông cũng chào hỏi, : "Con bé Minh Minh nhà biểu hiện lắm, nhận giấy khen , chắc chắn sẽ tương lai rộng mở."
Đến sân bay, mặt ông ngoại bỗng chốc hiện lên vẻ bối rối.
Ông những sự vật mới mẻ , trông chút chân tay luống cuống.
Ông bám sát ngay lưng , sảnh sân bay đông đúc qua , lẩm bẩm: "Lần cuối cùng ông thấy máy bay là từ hồi còn đ.á.n.h trận."
suýt chút nữa quên mất, năm nay ông ngoại 93 tuổi .
Năm 17 tuổi, ông từng tham gia chiến tranh kháng Mỹ viện Triều. Khi đó ông là lính pháo binh, lính ba năm.
Sau khi giải ngũ, ông sắp xếp công nhân, tai cũng từ đó mà còn thính nữa. Phải thật lớn thì ông mới thấy .
May mà sức khỏe ông ốm đau bệnh tật gì, trông vẫn còn cứng cáp, nên vô tình quên mất tuổi tác của ông.
Bỗng nhiên, bàng hoàng nhận ông thực sự già lắm .
Lúc thủ tục check-in, ông cứ đông ngó tây, vui mừng khôn xiết.
Cuối cùng, khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, ông cảm thán: "Không ngờ ông theo con bé Minh Minh hưởng phúc thế ."
"Mấy đứa cháu nội trong làng chẳng đứa nào hiếu thảo như ..."
. Mẹ con ruột của ông ngoại.
Bà là con riêng của bà ngoại mang theo khi tái hôn. cũng con ruột của .
Gia đình chúng giống như lắp ghép từ những mảnh rời rạc , nhưng đặc biệt ấm áp.
*
Sau khi lên máy bay, ông ngoại cứ ôm khư khư chiếc ba lô trong lòng, bảo cũng chịu để lên giá hành lý.
trêu ông: "Bên trong giấu báu vật gì thế ạ?"
Ông đỏ mặt: "Không ."
Thấy ông vẻ ngại ngùng, cũng hỏi thêm nữa. Người già đến mấy cũng lòng tự trọng. Những gì ông thích , , đều sẽ miễn cưỡng.
giúp ông thắt dây an . May mà tầm xa, ông ngoại thể sẽ tò mò nên đặt chỗ cạnh cửa sổ cho ông.
Sau khi máy bay cất cánh, ông cứ hào hứng bên ngoài, vui vẻ tả xiết.
cái túi của ông, đặc biệt tò mò bên trong đựng thứ gì. Vừa nãy lúc ông vệ sinh, xách hộ một lúc.
Lúc ký gửi hành lý, bảo ông ký gửi cả hai túi, nhưng ông nhất định đưa cho cái túi . Rõ ràng là cái nặng hơn.
chỉ bên trong vật gì đó cứng cứng, rõ là gì.
Tuy nhiên lúc qua cửa an ninh cũng chặn , chắc hẳn là những đồ vật bình thường thôi.