Ước Nguyện Của Ông Ngoại - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:42:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:42:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cả buổi sáng cứ thẫn thờ tập trung việc gì.
Chẳng hiểu , luôn cảm thấy về thăm ông ngoại một chuyến.
Đang lúc bận rộn, nhận điện thoại của .
"Ông ngoại con cũng thật là, một câu đùa mà nhớ mãi đến tận bây giờ."
"Mẹ chuyện với trong thôn mới , ốm , ngày nào ông cũng rêu rao trong thôn là con cái hiếu thảo."
"Bảo là sắp đưa ông Bắc Kinh chơi đấy."
"Giờ thì cả thôn đều , nhưng lấy thời gian với tiền bạc đó chứ!"
"Mẹ với cha con đều ... là vẫn nên sinh nhiều con một chút thì hơn, ông ngoại con chỉ mỗi là con, gì cũng thuận tiện, chẳng ai thế cho ."
Lời của ngay lập tức kéo trở về với những ký ức .
Lời hẹn bắt nguồn từ một ông ngoại nhập viện hai tháng .
Ông ngoại cố tình ăn nấm chín kỹ dẫn đến ngộ độc nhập viện.
Vẫn là hàng xóm đối diện phát hiện điều bất thường, giúp đưa ông bệnh viện.
Khi nhận tin, cả nhà đều một phen hú vía.
Bởi vì loại nấm , lúc mang về cho ông dặn dặn là nhất định nấu chín mới ăn.
Ông ngoại rõ là chín sẽ ngộ độc.
Vậy mà ông vẫn cố tình ăn như thế.
Mẹ theo bản năng cứ ngỡ ông ngoại tự quyên sinh.
Bà vì hối hận mà nước mắt cứ tuôn rơi ngừng.
May mắn là ông ngoại gặp chuyện gì quá lớn.
Sau khi súc ruột và viện bảy ngày, sức khỏe ông hồi phục gần như .
Mẹ yêu cầu ông chuyển lên huyện sống cùng một nữa, nhưng ông nhất quyết .
Sau đó, ông mới kể với chúng rằng, ăn nấm rừng sẽ thấy gặp.
Ông nhớ bà ngoại, cũng nhớ cả thời trẻ của .
Lúc đó mới , hóa ông ngoại cô đơn.
lớn lên trong vòng tay của ông bà.
Khi bà ngoại qua đời, kịp bà cuối.
để nỗi day dứt đối với khuất tiếp tục kéo dài lên còn .
Không ông lão nhỏ bé buồn bã như thế, về quê sớm hơn một ngày.
Tối ngày 30, về đến bến xe khách của huyện.
để cha đến đón, mà tự bắt một chiếc taxi ngay cổng bến xe để về thẳng làng của ông ngoại.
Ngồi trong xe, ngôi làng chìm trong màn đêm đen kịt đến mức giơ bàn tay cũng rõ ngón.
Bỗng nhiên, thấy sống mũi cay cay.
Đêm ở quê tối tăm dài đằng đẵng.
Một ông ngoại vượt qua những đêm như thế nào?
Ban ngày ông còn thể loanh quanh, vài câu chuyện với trong làng cho khuây khỏa.
Còn buổi tối thì ?
Chắc hẳn ông buồn chán lắm.
Hồi nhỏ khi còn sống cùng ông ngoại, ông từng rằng ông sợ nhất là sự buồn chán, sợ nhất là việc gì để .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/uoc-nguyen-cua-ong-ngoai/chuong-2.html.]
Chính vì mà khi nghỉ hưu ông mới nuôi cừu.
Lúc đồng việc, ông tiện thể dắt cừu chăn luôn.
Sau cừu bán, bà ngoại cũng còn.
Con cháu đều khôn lớn và rời khỏi quê hương.
Trong nhà chỉ còn ông.
Nghĩ đến đây, lòng thêm vài phần tự trách.
*
gọi cửa hồi lâu, cửa mới mở .
Tài xế taxi rời từ .
Ban đầu còn nghĩ, nếu gọi mãi mà ai mở cửa, sẽ trèo từ phía bức tường thấp ở sân .
May mà ông ngoại vẫn ngủ, ông mở cửa cho .
Vừa thấy , đôi mắt đục ngầu và nhuốm màu vàng đục của ông bỗng sáng lên: "Minh Minh, con về đấy ?"
"Sao con một tiếng? Để ông còn mở sẵn cửa cho."
"Trời tối thế , con gái con lứa một an ."
Trong tiếng lầm bầm trách yêu của ông, kéo vali bước nhà.
Căn nhà vẫn ngăn nắp và sạch sẽ y như trong ký ức của .
Chỉ là tuổi đời của ngôi nhà cũng tăng dần theo năm tháng của chúng , vô tình nhuốm thêm vài phần cũ kỹ.
Trong lúc đang thẫn thờ, ông ngoại trong phòng, lấy từ trong tủ một ít đồ ăn vặt đưa cho .
"Tối con ăn gì ? Chỗ đều là con mua đấy, ông chẳng hiểu mấy thứ thực phẩm ."
"Con cầm lấy mà ăn."
những món đồ ăn vặt mà ông ngoại chắt chiu dành dụm.
Chắc hẳn đều là do mua về, bánh quy, bánh mì nhỏ, còn cả sữa tươi và cháo bát bảo.
Bỗng chốc, lòng càng thấy xót xa hơn.
Hồi còn nhỏ, lúc nào cũng thèm thuồng khi thấy những đứa trẻ khác đồ ăn vặt.
Ông ngoại thường xuyên cho tiền để tiệm tạp hóa mua đồ ăn.
Còn những thứ khác biếu như cháo bát bảo, sữa tươi sữa dinh dưỡng, ông bà đều cất kỹ để dành cho chúng .
Ở chỗ chúng , nhà ngoại còn gọi là "nhà ngoài".
luôn cảm thấy, đó chính là ý nghĩa của một ngôi nhà thứ hai.
Trước đây quá nhiều cảm nhận, giờ lớn mới sâu sắc nhận rằng: Trẻ con là luyến tiếc ngôi nhà, mà là nhớ nhung những trong ngôi nhà đó.
bảo với ông: "Ông ơi, lát nữa thu dọn đồ đạc nhé, ngày mai con đưa ông Bắc Kinh."
Trong phút chốc, ông vẫn kịp phản ứng: "Hả?"
thêm: "Đi Bắc Kinh ạ, con đưa ông chơi."
Ông ngoại đột ngột phắt dậy, cuống cuồng mở tủ quần áo, lôi mấy bộ đồ chuẩn gấp.
Gấp một lúc, bất thình lình ông hỏi : "Đi Bắc Kinh tốn kém lắm con?"
"Nếu con tiền..."
Nhìn động tác định lấy tiền của ông, vội vàng lắc đầu ngăn : "Con mà, vé con cũng mua xong cả ."
Là đưa ông chơi, thể tiêu tiền của ông chứ?
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.