Uẩn Nương - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:05:23
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu bé reo lên vui sướng, nhảy bổ đến mặt , túm lấy tay áo nũng nịu: "Sư phụ lừa con, tỷ tỷ A Uẩn hôm nay quả nhiên tới!

 

Vị ... vị là phu quân của tỷ tỷ ? Trông cao lớn quá, nếu thể cho một miếng kẹo, hi hi, thì đúng là phúc khí lớn lao, trường lạc vô cực."

 

Tiểu sa di lém lỉnh đòi kẹo trông đáng yêu, Phó Thận rũ mắt bé một lúc giải thích: "Ta là A của ."

 

Nói cực kỳ hào phóng lấy cả gói kẹo mai trong bọc hành lý đưa hết cho bé.

 

Tiểu sa di reo hò đang định giơ tay nhận thì gói kẹo mai một bàn tay trắng trẻo, mập mạp từ phía nẫng tay .

 

Mặc kệ khuôn mặt tiểu sa di đang mếu máo như cái bánh bao vì ấm ức, vị trụ trì híp mắt nhét gói kẹo trong ống tay áo, chắp tay hành lễ: "Đã lâu gặp, Lâm đại phu dạo vẫn khỏe chứ?"

 

"Mọi chuyện đều cả ạ."

 

Ánh mắt ông khẽ chuyển động, đảo qua một lượt giữa và Phó Thận, đó mới Phó Thận mà : "Đại tướng quân đa lễ, giờ đây toại nguyện ?"

 

"Tất nhiên ."

 

Có vẻ trụ trì và Phó Thận đầu gặp mặt.

 

Thấy lộ vẻ thắc mắc, Phó Thận thấp giọng giải thích: "Từng duyên gặp gỡ hai ."

 

Những chuyện sâu xa hơn, cũng thêm.

 

Trụ trì chỉ mỉm chúng , bảo chuẩn sẵn cơm chay cho cả hai.

 

Minh Tồn cũng quên luôn chuyện mất kẹo, vui vẻ chạy chơi trốn tìm với Tiểu Hoa.

 

Ăn cơm xong, mới bày tỏ ý định của .

 

Trụ trì dẫn chúng về phía núi.

 

"Hoa rừng rực rỡ, mấy ngày khách thập phương đông như trẩy hội, mỗi ngắm hoa chỉ giới hạn một khắc đồng hồ. Hôm nay tuy chỉ hai vị, nhưng quy tắc của chùa thể phá bỏ..."

 

Ông chặn cửa, chỉ tay hòm công đức bên cạnh.

 

Ta cũng chẳng hề nao núng, liếc gói kẹo mai đang lộ một góc nơi ống tay áo của ông: "Lễ vật dâng lên Bồ Tát chẳng gọn trong ống tay áo của ngài , chẳng lẽ tấm lòng còn đủ thành khẩn ?"

 

Chưa đợi trụ trì kịp lên tiếng, một vị hòa thượng gấp gáp chạy tới, hổn hển báo: "Sư Minh Tồn cùng một con mèo nhỏ lén lẻn thiền phòng của ngài, ăn sạch bách chỗ bánh quế, kẹo lạc mà ngài cất kỹ trong tủ !"

 

Sắc mặt trụ trì biến đổi, vội vã chạy theo vị hòa thượng , chỉ còn một câu mắng mỏ vang vọng trong trung.

 

"Cái thằng nhóc ! Thật đáng ăn đòn!"

 

Ta lắc lắc chiếc chìa khóa mà Minh Tồn lén đưa cho , mỉm với Phó Thận.

 

"Nhanh lên, chúng mau thôi."

 

......

 

Rừng hoa đào núi là lộc trời ban, linh khí hội tụ. Phóng tầm mắt xa, những đám mây hồng rực rỡ tựa như dải lụa của mỹ nhân, nhẹ nhàng khoác lên ngọn núi xanh, mờ ảo như khói như sương. Ở phía gần, gió thổi hoa rơi, từng lớp cánh hoa kiều diễm xếp chồng lên thành một con đường hoa ngay chân, mềm mại và thơm ngát.

 

Hoa đào nương theo gió xuân, nắng ấm sinh khói mây.

 

Ta và Phó Thận chậm rãi leo lên đỉnh núi, cùng bệt xuống một gốc cây đào.

 

Ta cầm lấy bọc hành lý tay , lấy một bình nước nhỏ, như phép, lấy thêm hai chiếc chén bằng trúc nhỏ nhắn tinh xảo.

 

Chia cho Phó Thận một cái, mở nút bình, bắt đầu rót rượu chén.

 

"Cảnh kèm với rượu ngon. Đây là rượu đào ủ từ năm ngoái, giờ uống là nhất. vì vết thương của A vẫn lành hẳn nên chỉ uống nửa chén thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/uan-nuong/chuong-9.html.]

Hai chiếc chén trúc khẽ chạm , phát một tiếng 'cạch' thanh mảnh.

 

Rượu miệng vị thanh ngọt, chút men cũng trở nên mềm mại dễ chịu. Ta kìm mà rót thêm cho một chén nữa uống cạn.

 

Gương mặt bắt đầu nóng bừng lên.

 

Thấy Phó Thận chậm rãi uống hết nửa chén rượu, nhịn mà hỏi: "A , ngon ?"

 

Đỉnh núi mây mỏng, ánh nắng chút rực rỡ.

 

Cánh hoa rơi đầy vai, một cái, dời mắt phía xa xăm.

 

"Vị thanh ngọt, hương thơm đọng mãi, tay nghề của A Uẩn ."

 

"Đây là đầu tiên ủ rượu đấy."

 

Ta chút đắc ý, nhẹ hai tiếng, lắc lắc chỗ rượu cuối cùng trong bình uống sạch.

 

"Tiếc là sợ trụ trì phát hiện nên hôm nay mang theo ít."

 

Lúc mới đầu , hồi lâu chậm rãi : "Đừng ham chén."

 

Anan

Cả nắng chiếu ấm sáp, lười biếng đáp một tiếng '', tựa gốc cây đào. Chiếc chén trúc trong tay khẽ xoay tròn, những giọt rượu còn sót lấp lánh ánh nắng.

 

"Hôm qua lỡ hẹn, A giận ?"

 

"Không hề."

 

Nhớ dáng vẻ im lặng của lúc về, hừ một tiếng: "Nói dối."

 

"Ta giận, chỉ là chợt nhớ tới Trưởng công chúa thôi."

 

Phó Thận xa nhà từ khi còn nhỏ, nên tình cảm đối với hai vị bề đều khá nhạt nhẽo.

 

Lúc còn sống trong cung, thỉnh thoảng cung nhân bàn tán về Trưởng công chúa. Tòa lãnh cung đổ nát mà thường lui tới, thực chất chính là nơi ở của bà lúc còn nhỏ.

 

Góc cung điện một cây đào, mỗi mùa xuân nở lưa thưa vài đóa hoa. Mùa hè nhiều mưa, mấy quả đào xanh ẩn hiện tán lá cũng khó tránh khỏi mưa lớn vùi dập đến tả tơi.

 

Đôi khi hành lang những quả đào xanh mà ngẩn ngơ, tự chủ mà nhớ về ở phủ tướng quân.

 

Thế nhưng chỉ những dịp lễ Tết, mới thể gặp bà một trong các buổi cung yến.

 

Quanh là cung nữ và thị tùng.

 

Trong những ngày đó, Hoàng đế canh chừng nghiêm ngặt.

 

Sau trong cung liên tục truyền tin tức nghịch ngợm, Trưởng công chúa liền thư gửi tới quở trách.

 

Khi hai con gặp giữa thanh thiên bạch nhật, sự chứng kiến của bao nhiêu , Phó Thận sẽ thản nhiên hành lễ và một câu: "Trưởng công chúa vạn an."

 

Khi ngẩng đầu và lưng , ánh đèn cung đình rực rỡ soi rõ khóe mắt đỏ hoe của Trưởng công chúa.

 

Quay lưng về phía mẫu , khẽ nuốt khan, chỉ gió lớn, xin Trưởng công chúa hãy về điện nghỉ ngơi.

 

Có một cuối hè, tới cung điện đó. Cây đào lá xum xuê, giữa kẽ lá mấy con chim sẻ đậu, kêu ríu rít, thấy bóng liền vỗ cánh bay mất.

 

Huynh cẩn thận tìm kiếm.

 

Những quả đào nửa xanh nửa đỏ vẫn còn treo cành, nhưng chỉ còn một lớp vỏ mỏng dính.

 

Phó Thận rũ mắt, vê lấy cánh hoa đào rơi đầu gối, nhẹ nhàng xoa nhẹ.

 

"Trưởng công chúa cũng yêu hoa đào giống như , rượu đào ủ chắc chắn bà sẽ thích."

Loading...