Ủ Ấm Áo Liệm - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-12 14:43:25
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Hai chân như đổ chì, đóng đinh tại chỗ nhúc nhích .
Trong đầu chỉ còn vang vọng lời của bà nội: "Xé rách bộ quần áo , cắt bỏ bát tự."
cái xác đó đang cử động, ông đang .
Dường như gã áo đen chút mất kiên nhẫn, quát lên: "Bước lên!"
Theo tiếng quát ch.ói tai , ông lão đất đột ngột mở bừng mắt .
Mắt ông tròng trắng, cả nhãn cầu đều là một màu đen kịt, chòng chọc hướng đang .
Nếu tay ngay lúc thì tiêu đời thật .
nghiến răng nhéo mạnh đùi một cái, dùng hết sức bình sinh lao vọt tới.
"Hàn Mẫn!" gào lên một tiếng.
Cùng lúc đó Hàn Mẫn ném thẳng chai rượu trắng trong tay về phía gã áo đen.
Rõ ràng gã áo đen ngờ chúng đột ngột tấn công, theo bản năng nghiêng đầu né tránh.
Lúc chạy đến mặt cái xác của ông lão.
vươn bàn tay run lẩy bẩy tóm lấy vạt áo n.g.ự.c cái xác.
Trong cổ họng cái xác phát một âm thanh quái dị một bàn tay đầy đốm đồi mồi chộp lấy cổ tay .
Tốc độ nhanh đến mức giống như c.h.ế.t chút nào.
"Á!" hét lên ch.ói tai, nhanh tay đ.â.m thẳng cây kéo về phía cánh tay đang chộp tới của ông .
Bàn tay đột ngột rụt về, t.h.i t.h.ể cũng run lên bần bật.
Nhân cơ hội , dùng sức x.é to.ạc vạt áo của ông lão .
giơ cao cây kéo lên, đ.â.m thật mạnh vị trí lớp lót bên trong.
"Mày dừng tay cho tao!" Tiếng gầm thét cuồng nộ của gã áo đen vang lên bên cạnh.
Dường như Hàn Mẫn lao giữ chân gã, phía truyền đến âm thanh giằng co và những tiếng rên rỉ đau đớn.
thọc mũi kéo lớp lót áo của ông lão, dùng sức cắt một nhát.
Điều ngoài dự liệu là kéo còn cắt đứt mảnh vải thì lưỡi kéo gãy đôi mất .
c.h.ế.t sững, ngây cây kéo chỉ còn một nửa trong tay.
Chuyện gì thế ? Cây kéo của bà nội tác dụng ?
trừng lớn đôi mắt, thấy chữ lớp áo lót của x.á.c c.h.ế.t dường như thứ gì đó đốt cháy một vệt.
Hóa tác dụng, mà do sức lực vẫn đủ.
Ngay khoảnh khắc sững sờ, bàn tay khô héo một nữa chộp tới với tốc độ kinh .
Lần mục tiêu của ông là cổ của .
Bàn tay lạnh lẽo cứng đờ bóp c.h.ặ.t lấy yết hầu , siết c.h.ặ.t tới mức khiến mắt tối sầm , hai chân rời khỏi mặt đất.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
7
"Hiểu Hiểu!" Tiếng kêu kinh hãi của Hàn Mẫn vang lên.
liều mạng vùng vẫy, cố gắng cạy bàn tay , hô hấp càng lúc càng khó khăn.
Hàn Mẫn ngã sõng soài mặt đất, tay ôm bụng, nhất thời thể bò dậy nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/u-am-ao-liem/chuong-3.html.]
Gã áo đen hất văng cô và đang bước về phía .
Xong , tiêu tùng thật .
Ngay lúc ý thức bắt đầu mơ hồ, chợt thấy vạt áo của ông lão mở rộng hơn.
Thì là bát tự thêu trong lớp lót lộ , ngay chính giữa phồng lên một chút, hình như giấu thứ gì đó.
giãy giụa dùng chút sức tàn cuối cùng đ.â.m mạnh cán kéo vị trí đó.
Đầu nhọn của lưỡi kéo gãy cắm phập lớp hình thêu dày cộm.
Ông lão lập tức phát một tiếng gào thét rợn : "A a a!"
Lực bóp cổ tức khắc nới lỏng. ngã phịch xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa.
Cái xác của ông lão bắt đầu run rẩy điên cuồng, khắp bốc làn khói đen kịt.
"Cha!" Gã áo đen hoảng sợ tột độ, nhào đến bên cạnh t.h.i t.h.ể, trừng trừng chỗ rách lớp vải lót.
"Mau chạy thôi." lồm cồm bò dậy từ đất, kéo Hàn Mẫn lên.
Gã áo đen nổi trận lôi đình, trừng mắt : "Các dám phá vỡ khế ước ?"
" mà các tưởng như là xong chuyện ?"
Hắn móc từ trong một chiếc gương nhỏ, áp vị trí áo rách của ông lão, lẩm bẩm niệm câu thần chú gì đó.
Thi thể đang run rẩy dần dần bình tĩnh trở . Ông bật dậy, ánh mắt khóa c.h.ặ.t và Hàn Mẫn.
Gã áo đen đỡ lấy ông lão, nở nụ nham hiểm lạnh lẽo. Cả hai từng bước từng bước áp sát về phía chúng .
"Các mới phá giải một nửa khế ước ủ áo, nhưng cha ghi nhớ thở của các . Đặc biệt là cô đó, Khương Hiểu."
"Áo rách , dương khí mượn sẽ ngừng rò rỉ ngoài. Cha càng cần nhiều ấm hơn nữa để lấp đầy..."
Hắn l.i.ế.m môi, ánh mắt đầy tham lam: Cả hai , một ai chạy thoát ."
"Để xem là các thoát khỏi đây , là cha hưởng dụng xong món quà lớn ."
8
và Hàn Mẫn đầu chạy thục mạng, may mắn thuận lợi chạy về nhà.
Chúng tựa lưng cửa chống trộm bệt xuống, thể rõ tiếng hai hàm răng đ.á.n.h lập cập của đối phương.
run rẩy mở danh bạ tìm bà nội ấn nút gọi video.
Mười phút cuộc gọi mới kết nối.
"Hiểu Hiểu đó hả?" Bà nội sốt sắng hỏi: "Các con ? Sao gọi điện thoại thế nào cũng ? Làm bà lo c.h.ế.t !"
năng lộn xộn kể một lượt chuyện xảy ở bãi xe phế liệu. Bà nội trong màn hình xong thì thở dài :
"Xem cái khế ước bộ quần áo còn tà môn hơn bà tưởng. Cú đ.â.m cuối cùng đó của con đ.â.m thủng bát tự ngày sinh tháng đẻ lớp vải lót ."
gật gật đầu: "Vâng ạ, đó cái xác liền kêu la t.h.ả.m thiết, bốc đầy khí đen."
"Vậy thì đúng ." Vẻ mặt bà nội vô cùng ngưng trọng: "Cú đ.â.m đó giống như với việc con chọc một lỗ ống dẫn dương khí mà lão đang mượn."
"Bây giờ chắc chắn ông dễ chịu gì , tìm cách bịt lỗ hổng đó ; bằng chút dương khí mượn mà tản hết, thì ông sẽ đ.á.n.h trở về nguyên hình ngay."
lo lắng hỏi: "Vậy bây giờ chúng đây?"
Bà nội gằn giọng: "Hiện tại cha của tên áo đen đó đang suy yếu. Thế nên còn nóng vội hơn các con nhiều. Chắc chắn sẽ tìm đủ cách để hại c.h.ế.t các con."
"Vậy bọn con ? Cứ ở đây đợi thôi ư?" Hàn Mẫn ghé gần hỏi bằng giọng run rẩy.