Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh nắng buổi sáng rơi xuống nền phòng khách sạn, nhạt và yên tĩnh.
tỉnh dậy chậm.
Cơ thể còn mệt, nhưng đau. Chỉ là cảm giác còn thuộc về một nữa. Trên là chiếc áo sơ mi nam rộng, mùi hương quen thuộc bao phủ lấy —lạnh, sạch, Đường Gia Gia.
dậy.
Bên cạnh, giường trống.
Chăn gối xáo trộn, đủ để rằng đêm qua một giấc mơ.
Cửa phòng tắm mở .
Đường Gia Gia bước , áo sơ mi cài nút, tay áo xắn lên, tóc còn ướt. Khi thấy tỉnh, ánh mắt dừng một nhịp.
“Dậy ?”
Giọng trầm, khàn hơn bình thường.
gật đầu, gì.
Nhi
Giữa chúng ngượng ngùng.
Chỉ một sự im lặng khác hẳn đây—gần hơn, sâu hơn, thể như cũ.
Anh đưa cho một ly nước ấm.
“Uống .”
nhận lấy, đầu ngón tay chạm tay — khẽ. cả hai đều cảm nhận .
“Đêm qua…” lên tiếng, dừng .
Đường Gia Gia , ánh mắt thẳng thắn.
“Nếu cô đó là sai lầm,” ,
“thì đồng ý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ty-phu-cua-nam-do/chuong-17.html.]
.
“Còn nếu gọi như ?”
Anh . Không nụ nguy hiểm thường thấy—mà là một nụ thật.
“Vậy thì,” ,
“từ hôm nay, cô là của .”
Không chiếm hữu bằng lời hoa mỹ.
Không ràng buộc bằng hứa hẹn.
Chỉ là một câu khẳng định.
khoác áo, bước đến cửa sổ. Bắc Kinh buổi sáng đông đúc, xa hoa, như từng đổi.
thì khác.
rõ—
từ khoảnh khắc , còn ngoài cuộc chơi nữa.
Ở một nơi khác trong thành phố, Giang Đồng đang xem đoạn video chụp từ bữa tiệc tối hôm qua. Ánh mắt cô dừng ở khoảnh khắc Đường Gia Gia khoác áo cho .
Khóe môi cô cong lên.
“Cuối cùng cũng bước qua ranh giới ?”
“Cố Nhiễm… cô đúng là tự tìm đường c.h.ế.t.”
Cô tắt màn hình.
Cuộc chiến—
mới chính thức bắt đầu.