20
Thật bất ngờ, cái cây dễ c.h.ặ.t.
Không cuộc chiến giằng co như tưởng tượng, cũng những điều đáng sợ lộn xộn.
Tìm thấy rễ cây, chỉ vài nhát c.h.ặ.t đứt.
So với một cái cây, nó giống như vô dây leo quấn hơn.
Bố dám kỹ, vội vàng kéo cây xuống núi.
Người bán hàng rong đợi đến sốt ruột. Thấy chúng xuống, vội vàng chạy đến đón.
"Quả nhiên..." Anh nuốt lời định trong: "Chúng tìm một chỗ, nhanh ch.óng đốt nó ."
"Được!"
Chỗ đốt cây cũng dễ tìm, chính là cái hố lớn chuyên đốt rác ở cuối làng.
"Ném , châm lửa." Người bán hàng rong lệnh.
Bố , nhấc cây lên, ném xuống.
Họ để ý rằng sợi dây đỏ vẫn còn quấn cây, vì quán tính, cả ba như những viên kẹo que tre, lăn lộn thành một đống.
"Mẹ kiếp! Hại con trai tao đủ, còn hại tao."
Bố đá cái cây , vặn đá trúng chỗ .
Đầu và cái cây chạm , cũng sợ hãi, theo bản năng đưa tay nắm lấy thứ gì đó.
Bố dậy, gọi chúng nhanh ch.óng lên: "Đừng để khác thấy."
Ba khó khăn lắm mới leo lên hố, bán hàng rong nóng lòng ném lửa xuống.
Ngọn lửa bò, lan rộng, nhanh ch.óng bao trùm bộ cái hố lớn, phát tiếng cháy lách tách.
Bố quan tâm đến lửa, kéo , ánh mắt tập trung và cố chấp: "Con trai, một trăm cộng ba mươi bằng bao nhiêu?"
che mặt, hiểu ý ông. "Chẳng lẽ khó quá?"
Bố nhíu mày: "Đọc một bài thơ cổ xem?"
tiếp tục lắc đầu.
Người bán hàng rong thấy động tĩnh đầu : "Làm gì nhanh như , tinh quái còn xử lý xong mà."
"Ồ"
Bố chấp nhận lời giải thích , tha cho .
21
Mấy thức trắng đêm, vốn mệt mỏi rã rời. Thấy lửa còn cháy một lúc lâu, liền tìm một chỗ ngủ gật. Cứ thế ngủ đến sáng.
Chúng những dân làng ngang qua gọi dậy.
"Ba nhà các ăn mặc thế ?"
Người dân làng nhíu mày, ánh mắt giấu sự phấn khích khi xem trò vui: "Không thể mê tín phong kiến ."
Bố trợn mắt: "Mê tín phong kiến cái quái gì. Sau con trai sẽ đại sự, đừng đổ nước bẩn lên nó."
"Đại sự?" Người dân làng khẩy từ trong cổ họng.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Bố tức giận: "Anh còn tin? Con trai, thơ cho họ ."
dụi mắt, ngơ ngác bố: "?"
Biểu cảm mặt bố từ chuyển sang kinh hoàng.
Ông như nghĩ điều gì đó, giật đứt sợi dây chạy về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyen-tap-truyen-ma-2-cay-ma-trieu-hoi-linh-hon/chuong-5.html.]
Mẹ tiếng ồn đ.á.n.h thức, xong lời của dân làng, cũng hét lên một tiếng đuổi theo.
buộc về phía , lâu về đến nhà.
Cửa lớn của nhà mở toang hai bên. Căn phòng mà bán hàng rong ở hôm qua trống rỗng, biến mất từ lâu.
"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o, là kẻ l.ừ.a đ.ả.o chứ."
Mặt bố tái mét, ngừng vả mặt .
" hại con trai . Bố sẽ gi3t mất."
Mẹ ở cửa, vịn khung cửa, một lời, thẳng cẳng ngã ngửa , ngất xỉu.
22
Khi ông nội về, nhà loạn thành một đống.
Bố thần sắc hoảng hốt, như ngớ ngẩn.
Mẹ thì từ hôm đó cứ ngất xỉu mãi, ăn uống gì.
Không ai kể chuyện sáng hôm đó ngoài, dân làng đều nhà chúng gặp thứ sạch sẽ, nên cả nhà đều gặp chuyện.
Trong tiếng bàn tán xôn xao, ông nội bước .
Cái giỏ ông cầm tay rơi xuống đất, bên trong lăn một giỏ táo. Đó là thứ mà đây lóc đòi ăn.
Ông đuổi tất cả , đến bên bố : "Con lên núi."
Lời chắc chắn. Bố như bắt chỗ dựa, gì, nước mắt tuôn như vỡ đê: "Bố, bố con sai ."
Ông kể chuyện đó lộn xộn mấy , ông nội mới hiểu.
Ông gì, vịn bàn xuống, mới giơ tay tát mạnh mặt một cái.
"Bố!"
Bố vội vàng, lao tới kéo ông : "Đều là của con, bố cứ đ.á.n.h con ."
Ông nội để ý đến ông, dùng tay tát mặt một cái nữa.
"Đều là oan nghiệt."
Ông ngẩng đầu lên, để nước mắt chảy xuống: "Đều là báo ứng."
Bố hiểu ý ông, chỉ ngừng nức nở.
"Con , tại bố cho con lên núi ?"
Ông nội mở miệng, giọng đầy mệt mỏi: "Vì bố sợ các con phát hiện sự thật."
Sự thật? Bố cuối cùng cũng ngừng nức nở.
Ông nội nhắm mắt : "Khi các con c.h.ặ.t cây, chẳng lẽ phát hiện , cái cây đó trông giống ?"
Bố từ từ buông tay, rùng một cái. Ánh mắt ông đầy kinh hãi: "Không. Đại sư , đó là, đó là thành tinh thôi.”
Ông nội để ý đến ông, ánh mắt trầm xuống, mở miệng cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của ông: "Đó là tinh, đó chính là ."
23
"Bố!" Bố kêu lên.
"Bố, bố cũng hồ đồ , đó là yêu quái... Bố, bố đừng nữa, con trai con là Ông Cây, gì cả... Không thể nào."
"Trốn tránh là vô ích." Ông nội dùng một câu , đóng đinh bố tại chỗ.
"Con vẫn luôn hỏi bố, tại cho con sinh con thứ hai ?"
Ông nhếch môi, ánh mắt đầy châm biếm: "Vì đó là món nợ mà cả nhà chúng nợ nó."