5
Ngày tháng trôi qua trong sự chật vật.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Chẳng mấy chốc, đến Tết.
Hồi đó cuộc sống khó khăn, ăn một miếng thịt còn khó hơn lên trời. Trong nhà lượt thêm vài đứa em trai, em gái, sự chú ý của các chú cũng dồn con cái của .
Chưa chia nhà, cả nhà chỉ bấy nhiêu thịt, hai miếng là hết sạch.
cái đĩa lau bóng loáng bằng bánh bao, thèm đến chảy nước miếng.
Ông cẩn thận gắp miếng thịt của bát : "Thụ Hoa, ông thích ăn thịt, con ăn ."
Làm thích ăn thịt. kinh ngạc, nhưng vẫn nhanh ch.óng nhét miếng thịt miệng.
Làm kẻ ngốc vẫn , kẻ ngốc thích ăn thịt, cũng thể ăn thịt. Thịt thơm lừng, ngậm tan chảy, khiến nuốt cả lưỡi.
"Một kẻ ngốc, ông còn định thờ nó như tổ tông ?" Bố bất mãn lên tiếng.
" !" Ông trợn mắt: " còn đến lúc ăn cơm nhà mày, mà mày quản bố mày ?"
Bố ngượng ngùng: "Con ý đó."
Ông lấy điếu t.h.u.ố.c lá khô từ thắt lưng, châm lửa hút hai , đột nhiên lên tiếng.
"Chuyện , vốn dĩ định giấu mãi. hơn một năm nay, các ngày càng quá đáng."
"Nếu còn giấu nữa, sợ phúc khí của nhà chúng , đều mấy các tổn hại hết."
"Các nghĩ tại Thụ Hoa trở nên ngốc nghếch?"
"Đó là trời ban ân! Là chọn Ông Cây kế nhiệm! Là phúc tinh tương lai của nhà chúng ."
Ông Cây là câu chuyện mà nhà ở đây đều .
Truyền thuyết kể rằng mỗi làng đều một kẻ ngốc như , canh giữ làng như một cái cây, bảo vệ làng. Người như , trời sinh là để chịu khổ chịu tội. Đợi đến khi phúc đức tích đầy, sẽ đột nhiên biến mất, trở về trời thần tiên.
Bố : "Bố ơi, chúng con trẻ con nữa, bố đừng dùng những chuyện để lừa chúng con nữa."
"Lừa mày tiền ?" Ông đập mạnh điếu t.h.u.ố.c lá xuống bàn: "Các cũng nghĩ xem, Ông Cây đây của làng chúng mất khi nào – là khi Thụ Hoa trở nên ngốc nghếch ."
Bố nhỏ giọng tiếp lời: "Đó chỉ là một kẻ ngốc... Bố còn tin thật ."
Ông lười để ý đến ông , sang những khác coi trọng mà : "Tối qua mơ thấy cái cây đó, nó lì xì cho Thụ Hoa, bảo ngày mai đưa Thụ Hoa lên núi một chuyến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyen-tap-truyen-ma-2-cay-ma-trieu-hoi-linh-hon/chuong-2.html.]
Lời sức công phá kém gì bát phân lớn mà mang năm đó.
Mấy gia đình đều dừng đũa, nửa tin nửa ngờ ông , : "Đừng là bố lấy tiền của để bù nhé... Con thật, đừng phiền nữa, dù cả bây giờ cũng từ bỏ ý định sinh con thứ hai, sẽ đối xử với Thụ Hoa."
"Từng đứa một mắt ch.ó thấp kém, sinh những thứ như các ."
Ông tức giận đập bàn: "Cũng nghĩ xem, cái nhà nát của chúng , cái quái gì là tiền."
Nói như , cũng vấn đề gì.
Mấy , quả thật nảy sinh một vài ý nghĩ.
Dù tiền, thể tìm cơ hội lên núi bắt một con gà, bắt một con thỏ cũng . Nghĩ , một nhóm đồng loạt giơ tay cùng lên núi.
Ông đồng ý một ai, gõ gõ điếu t.h.u.ố.c lá khô: "Cây , chỉ cho đưa Thụ Hoa , những khác đừng nghĩ nữa."
8
đ.á.n.h thức bởi tiếng pháo trong làng.
Khi tỉnh dậy, ông nội bên cạnh. Người ông đầy bùn đất, làn da lộ vẫn còn vết m.á.u.
Thấy tỉnh, ông nhét một cái túi nhỏ lòng. Sau đó, ông mở gói đồ, lấy một hộp đồ hộp, cạy và đưa cho .
"Ăn ! Ăn no chúng về nhà."
sáng mắt nhận lấy, do dự một chút đưa trả: "Ăn chung."
Ông nội khựng một chút, hiểu : "Chỉ hai ông cháu ăn thôi, cho con ăn."
Ông cạy thêm một hộp nữa, chạm hộp của : "Hai ông cháu mỗi một hộp, cho con đau lòng c.h.ế.t ... Để bà nhiều mưu mẹo, nhất định cho bà nhớ đời."
9
Ăn xong hộp đồ hộp nước đường, ông nội dắt về nhà.
Giờ là giờ ăn cơm, nhà đều ở trong nhà, ai thấy hai ông cháu lấm lem bùn đất.
Về đến nhà, mấy căn phòng trong nhà đều đóng c.h.ặ.t, mơ hồ còn tiếng – chút khí Tết nào.
"Mấy trốn trong nhà gì , pháo đốt ? Câu đối dán ? Cái còn dạy ?" Ông nội trong sân gầm lên.
Bà nội từ trong nhà , tay vẫn lau nước mắt: "Thụ Hoa còn nhỏ như , đau lòng quá, ai phép... Ôi ơi, đứa bé ở đây?"
Lời dứt, cửa phòng đột nhiên mở tung, từ trong nhà chạy , ôm nức nở: "Mẹ sai ! Sao nhẫn tâm như , may mà con về! Mẹ sinh nữa, phận như , chấp nhận phận, sẽ sống với con, chấp nhận phận."