Tòa cung điện hùng vĩ theo cấu trúc tứ hợp viện rốt cuộc cũng hiện mắt. Gian cung thất ở chính hướng Nam cao hơn cổng nhà địa chủ đến gấp đôi. Mấy chục cô nương như đàn chim vỡ tổ, tản khắp nơi tìm chỗ nấp quý giá.
Ta quanh quất, đầu trời lấp lánh, dường như đến giờ Tý. Ta lẳng lặng theo tỷ tỷ hướng về dãy cung thất phía Đông.
4.
Chúng mò trong bóng tối, vòng qua những gian phòng nhỏ, qua hành lang đá đến hậu viện. Nhờ ánh le lói, tầm mắt mới miễn cưỡng rõ đôi chút. Lúc , bỗng thu hút bởi một cái giếng ngọc.
"A tỷ, cái giếng trông đấy. Chúng trốn ở đây ?" là hoàng cung khác, lấy cả ngọc thạch giếng.
Thế nhưng khi xuống , khỏi thốt lên một tiếng, "Ơ?" Sao cái giếng nông thế ? Với chiều cao của , dẫu co nấp thì cái đầu vẫn nguy cơ lộ ngoài.
"Những hoa văn bên thành giếng là gì thế nhỉ? Trông rợn quá."
Trên đó khắc một loại sinh vật nửa rắn nửa trăn, chẳng giống sâu bọ, trông như một con thằn lằn mọc đầy chân rết. Xung quanh còn vẽ nhiều nhỏ đang quỳ lạy thứ quái dị .
"Gu thẩm mỹ của đám quý nhân đúng là khác thật..."
"A! Đau quá!"
Tỷ tỷ bấu mạnh tay một cái, "Còn tâm trí ở đó mà ngắm tranh ! Mau tìm chỗ mà nấp ."
Ta gật đầu. còn kịp , một sức mạnh đẩy ngã xuống đất. Kẻ tới chính là cô nương áo hồng lúc nãy.
"Không trốn thì đừng cản đường khác!" Ả áo hồng uốn éo cái hông, lom khom thụp xuống giếng. Xem ả hạ quyết tâm tìm một nơi dễ Hoàng thượng phát hiện nhất. Cái b.úi tóc còn lộ cả ngoài thành giếng, bông hoa đỗ quyên cài đầu trông vô cùng bắt mắt.
"Hừ, cái nơi rách nát chả thèm trốn !" Ta bực phủi bụi .
Ả áo hồng lườm một cái, như tự với như đang khoe khoang: "Kẻ ngốc mới chơi trốn tìm thực sự, đợi Hoàng thượng thấy dung mạo phong hoa tuyệt đại của , nhất định sẽ đưa cung ngay lập tức."
"Chúc ngươi may mắn..." Ta mỉa mai một câu dắt tỷ tỷ về hướng Bắc.
Tòa cung điện vô cùng rộng lớn, phía Bắc một cánh cửa đá nhỏ, thiết kế tinh xảo. Ta đẩy mãi , nhờ tỷ tỷ tìm thấy cơ quan bên cạnh, cửa mới tự động mở.
"Trong gian phòng nhỏ hành lang đá dài thế nhỉ?" Sau cánh cửa là một hành lang đá rộng mênh m.ô.n.g, hai bên đầy những tượng bằng đá với đủ tư thế hình thù. Ta thầm kinh ngạc bàn tay tài hoa của những thợ hoàng gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyen-phi-noi-co-mo/chuong-2.html.]
"Tỷ tỷ, trốn ở đây . Muộn nhất là đến lúc Hoàng thượng chơi chán cũng sẽ tìm thấy chúng thôi. Chỉ kẻ ngốc mới tìm mấy cái xó xỉnh mà rúc ."
"Ừm, chỗ khá đấy. Muội trốn ở đây ."
"Sao cơ? Thế còn tỷ ?"
"Tỷ tìm mấy cái xó xỉnh."
Chao ôi, cái vị tỷ tỷ của ! Từ nhỏ chơi trò chơi lòng hiếu thắng mạnh. Nhớ thời thơ ấu, tỷ vốn là cao thủ "giấu mèo", cứ trốn đến mức tìm mà bật tu tu, tỷ mới từ một chỗ ai ngờ tới nhảy bổ dọa một trận hú vía.
Ta tựa cột đá, bệt xuống thềm đá thấp hành lang. Chiều rộng của cái thềm vặn với hình , đây nghỉ ngơi một chút cũng tồi. Ta cứ thế tưởng tượng dáng vẻ của lão Hoàng đế, chỉ mong sớm tìm thấy để nương nương, từ đó sống cuộc đời vinh hoa phú quý.
Nghe nương nương trong cung mười ngón tay chạm nước Xuân, mỗi ngày chỉ việc ngắm hoa hưởng lạc. Việc hầu hạ lão già cũng là luân phiên, vận may đến, cả đời cũng chẳng giáp mặt .
Cứ thế, mơ màng chìm giấc ngủ.
5.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Khi tỷ tỷ lay tỉnh giấc, chính cũng chẳng rõ đ.á.n.h một giấc nồng mất bao lâu. Chỉ thấy trong cơn mê, mộng mị dài dằng dặc.
"Thanh Nhi, đừng ngủ nữa, Hoàng đế đang tới hướng !"
"Tới thì tới thôi, lão tìm thấy sớm chừng nào thì chừng nấy. Vào cung thì , bằng lọt mắt xanh của lão thì sớm về nhà mà ăn bát cơm nóng cho xong."
Ta định lật ngủ tiếp, tiếng tỷ tỷ run rẩy: "Muội nơi là nơi nào ?!"
Mẫu mất sớm. Phụ ngày thường chỉ nốc rượu say khướt. Chính tỷ tỷ là một tay nuôi nấng khôn lớn. Trong lòng , tỷ luôn là mạnh mẽ nhất, dẫu trời sập xuống, tỷ tỷ cũng sẽ chống đỡ.
Thế nhưng lúc , vị tỷ tỷ vốn trời chẳng sợ đất chẳng lo của , trong giọng lộ vẻ kinh hoàng thất sắc mà từng thấy bao giờ. Tỷ ghé sát tai , chậm rãi thốt từng chữ: "Hoàng đế căn bản chẳng ! Hắn là một con Thiên Túc Trùng (Rết ngàn chân)!"
"Những tìm thấy đều c.h.ế.t cả ."
"Cái nơi quỷ quái căn bản hoàng cung... kiếp... đây chính là một ngôi mộ!"
Lời tỷ tỷ khiến sống lưng lạnh toát. Hóa , từ lúc hai tách , tỷ tỷ nhớ ở đại môn một pho tượng đá, phía kẽ hở hình vòm đủ để tỷ náu . Có câu, "Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất", tỷ tỷ bèn lách đó trốn.