TƯỚNG PHỦ MÁU LỆ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-10 22:53:08
Lượt xem: 129
Mẫu là kỹ nữ lầu xanh. Đêm đầu tiên của bà định giá mười vạn lượng bạc. Kẻ vung tiền chính là phụ , đương triều Thừa tướng quyền cao chức trọng, khiến bao ngỡ ngàng.
Người đời đều mẫu gặp may mắn lớn lao mới lọt mắt xanh của Thừa tướng.
chẳng ai , đêm đầu tiên phủ, vị Thừa tướng vốn tự xưng thanh liêm chính trực tự tay khoét mất đôi mắt của bà.
Phụ là Mạnh Nhiên, Thừa tướng đương triều. Người đời ca tụng ông công minh liêm chính, ghét ác như thù, là bậc hiền thần danh lưu thanh sử.
Việc hoang đường nhất ông từng trong đời chính là mười sáu năm , chi mười vạn lượng bạc tại thanh lâu để mua một kỹ nữ về .
Kỹ nữ đó chính là mẫu .
An Nhu Truyện
Năm mẫu ôm bao hy vọng mà bước phủ. Bà cứ ngỡ thoát khỏi khổ hải, dù ngày hôm cả phủ một chút hỷ khí, đám hạ nhân khinh khỉnh liếc xéo, bà cũng chẳng hề để tâm.
Lúc dâng , Đại phu nhân cố tình khó, thậm chí dùng nước nóng bỏng hắt thẳng , mẫu vẫn c.ắ.n răng nhẫn nhịn.
Bởi lẽ những thứ so với nỗi khổ bà nếm trải suốt mười năm ở lầu xanh thì chẳng đáng là bao.
Đêm đó mẫu cẩn thận hầu hạ phụ . Bà đem hết những kỹ năng học nơi chốn phong hoa để nghênh tiếp, chỉ mong phụ vui lòng.
Đêm phụ vô cùng cuồng nhiệt và điên cuồng, giày vò đến tận hừng đông. Mẫu vốn tưởng ông hài lòng, nửa đời của sẽ nơi nương tựa, nào ngờ phụ nhẫn tâm móc đôi mắt của bà.
Mẫu kể , bà vẫn nhớ mãi câu của ông lúc : "Hạng tiện nhân như ngươi xứng sở hữu đôi lông mày và ánh mắt giống nàng ..."
Đến tận bây giờ mẫu vẫn "nàng " là ai, nhưng bà dám chắc đó là Đại phu nhân.
Chỉ một đêm, mẫu phụ quẳng đầu, trở thành một nô tỳ mù chuyên giặt giũ nơi hậu viện.
Lúc đầu, ai dám động đến bà, họ đều tránh xa vì sợ phụ sẽ sủng ái bà trở . Dẫu , bà cũng là ông bỏ mười vạn lượng để mua về.
Thế nhưng thấm thoát hai tháng trôi qua, thấy phụ quên mất sự tồn tại của phụ nữ , đám nô tài trong phủ bắt đầu lộ bộ mặt hống hách.
Những kẻ ghen ghét dung mạo mẫu thường nhân lúc bà đang giặt đồ mà ấn đầu bà xuống chậu nước bẩn, mặc cho bà vùng vẫy, bọn chúng bên cạnh nhạo hả hê.
Lại những kẻ háo sắc thèm khát nhan sắc của bà, lợi dụng lúc đêm hôm khuya khoắt lén lút lẻn phòng để giở trò đồi bại, chiếm tiện nghi của bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuong-phu-mau-le/chuong-1.html.]
Mẫu dám kêu cứu, bởi bọn chúng đe dọa: "Nếu ngươi dám kêu kinh động khác, chúng sẽ bảo ngươi là hạng lăng loàn quyến rũ bọn . Lúc đó kẻ thả trôi sông là ngươi chứ bọn ."
Cũng may chúng dám tới mức quá đáng, vì danh nghĩa bà vẫn là của phụ .
Mẫu vô cùng tuyệt vọng, định quyên sinh để kết thúc tất cả, thì phát hiện mang thai...
Đại phu nhân đích đón mẫu về viện của để dưỡng thai. Phụ đối với Đại phu nhân cũng lạnh nhạt, thành mấy năm, ông ghé qua phòng bà chỉ đếm đầu ngón tay. Đặc biệt là khi đích tỷ Mạnh Thu Vân đời, phụ gần như bao giờ đặt chân đến đó nữa.
Vì , khi thấy phụ bỏ mười vạn lượng để mua mẫu phủ, Đại phu nhân mới ghen ghét đến điên cuồng như thế.
Mẫu rõ bà đón về là để nhắm cái t.h.a.i trong bụng. Bà hy vọng bà sinh con trai để bà tự tay nuôi dưỡng nhằm củng cố địa vị, thậm chí thể là "khử giữ con", nhưng mẫu lực bất tòng tâm, thể phản kháng.
Mấy tháng dưỡng t.h.a.i là thời gian êm đềm nhất của mẫu . Tiếc rằng ngày vui ngắn chẳng tày gang, mười tháng mang nặng đẻ đau, mẫu sinh – một "đứa con gái lỗ vốn" trong mắt Đại phu nhân. Kể từ đó, mẫu rơi cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Đại phu nhân đem hết những uất ức, oán hận tích tụ từ phía phụ trút lên đầu mẫu .
Bà bắt mẫu – một mù lòa – vườn nhổ cỏ. Chỉ cần lỡ tay hỏng một gốc hoa quý là sẽ đ.á.n.h đập dã man. Bà bắt mẫu quét dọn sân vườn, hễ thấy một chiếc lá rụng là sẽ bỏ đói mẫu cả ngày.
Đại phu nhân thích việc thiện, nhiệt tình nhất là quyên góp cho chùa chiền. Người trong kinh thành đều bà vì cầu con mà dâng tặng một ngàn trăm tám mươi chuỗi tràng hạt, mỗi chuỗi một trăm linh tám hạt bồ đề tròn trịa.
Ai nấy đều khen bà tâm thành hướng thiện, nhất định sẽ toại nguyện. chẳng ai rằng, hơn mười một vạn hạt bồ đề đó đều do một tay mẫu mù lòa của thức trắng đêm ròng rã suốt ba năm trời để xâu sự ép buộc của bà .
Cũng may Bồ Tát phù hộ kẻ ác, Đại phu nhân mãi thể thụ t.h.a.i thêm nào. Vì thế, bà cho rằng do mẫu đủ thành tâm nên càng sức hành hạ bà tàn độc hơn.
Bị đày đọa như thế, mẫu vẫn kiên trì sống tiếp. Bà từng nghĩ đến cái c.h.ế.t, nhưng bà nỡ bỏ đứa con thơ dại là . Bà thường ôm lòng mà : "Mẹ với con, là đưa con đến thế gian khổ cực ..."
Ta từng trách mẫu , bà vốn bất do kỷ. Ta tin rằng nếu thể, bà thà bỏ còn hơn để chịu khổ cùng bà.
Khác với mẫu , Đại phu nhân bao giờ trực tiếp phạt , vì từ nhỏ là món đồ chơi và là bao cát trút giận của đích tỷ Mạnh Thu Vân.
Đại phu nhân và Mạnh Thu Vân giỏi diễn kịch mặt ngoài. Mạnh Thu Vân luôn vẻ một đại tiểu thư ôn nhu hiền thục, cử chỉ đúng mực, nhưng chỉ những cận mới bản chất của nàng cũng độc ác y hệt .
Hễ Mạnh Thu Vân phu t.ử ở tư thục phạt quở mắng vì nữ công , nàng sẽ sang trút giận lên đầu gấp bội.
Suốt bao năm qua, nàng vô cách để hành hạ . Có khi bắt đội bình lên đầu suốt hai canh giờ để nàng luyện tập ném tiễn.