Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á? - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-16 14:49:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ê!”

“Ông đừng lôi cái văn mẫu “ chỉ là trai quê mùa” với đấy nhé!”

Triệu Thanh cáu tiết phắt , nhịn nổi nữa bắt đầu xả một tràng giáo huấn: “Ông mở to mắt xem, thằng nhà nghèo nào mà gia đình thầu cả trăm mẫu đất trồng mía, còn bao thầu mấy quả đồi trồng cây ăn quả như nhà ông hả!”

nghẹn lời: “Cái đấy khác mà...”

“Khác cái quái gì? Chuyện tình cảm là chuyện của hai . Các ông đang yêu đương chứ kết hôn ngay mà lo bò trắng răng?”

“Cứ sướng tính !”

Mặt già của đỏ bừng.

Triệu Thanh gian xảo, tiếp tục nhồi nhét một đống lý lẽ đầu .

Ngẫm ngẫm , thấy cũng... lý phết.

chớp thời cơ hỏi vặn : “Thế ông với huấn luyện viên cũng là sướng tính ?”

Cậu sặc nước bọt nhưng vẫn già mồm cãi cố: “Đương... đương nhiên! Thế giới trưởng thành nhiều chuyện vòng vo tam quốc thế, cứ sướng là !”

Cậu c.h.é.m gió phần phật, để ý đến tiếng động lạ phía cánh cửa.

hắng giọng nhắc khéo.

Song, Triệu Thanh vẫn đang say sưa chìm đắm trong thế giới của từng trải: “Không sướng nữa thì đá, đổi một em trai trẻ trung, ngon nghẻ hơn là xong!”

Một giọng âm u, lạnh lẽo bất ngờ vang lên ngay gáy : “Ồ? Vậy á hả? Hóa ngài Tiểu Thanh của thích trâu non gặm cỏ già ?”

14

Lời còn dứt, huấn luyện viên cúi , vòng tay ôm ngang đầu gối Triệu Thanh, vác ngược lên vai như vác bao tải sải bước thẳng ngoài.

Triệu Thanh gào thét t.h.ả.m thiết đòi cứu mạng.

Khổ nỗi, chính cũng đang Địch Cửu Thương kìm c.h.ặ.t từ phía , ốc còn mang nổi ốc thì quản chuyện thiên hạ?

Hắn gian, phả một nóng rực tai , dùng đôi môi mỏng day day lên vành tai nhạy cảm rùng .

“Ưm...”

Cả mềm nhũn như b.ún, dựa hẳn l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của mới vững nổi.

“Anh , em còn trẻ lắm, sức lực dồi dào, đảm bảo sẽ luôn giữ phong độ mà thích. Cho nên...”

Giọng pha chút cầu khẩn: “Anh chỉ một em thôi, ?”

im như thóc, mãi cho đến khi cảm nhận vòng tay đang ôm run lên vì căng thẳng, mới hạ quyết tâm xoay , thẳng mắt : “Có ... em thích từ lâu ? Quảng cáo cũng là do em cố tình sắp đặt để cùng ?”

“Chuẩn!” Hắn đáp chắc nịch chút do dự: “Anh . Càng tìm hiểu, em càng lún sâu, cách nào thoát .”

Gương mặt trắng trẻo của bỗng chốc đỏ lựng. Lần đến lượt dám thẳng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tui-flop-co-do-ma-sieu-sao-duoi-toi-tan-que-nha-luon-a/chuong-9.html.]

Nhìn bộ dạng e thẹn như thiếu nữ mới lớn đó, m.á.u trêu trong nổi lên.

đưa tay nâng cằm , xoay qua xoay ngắm nghía kỹ càng: “Chà, em trai Cửu Cửu trông ngon nghẻ thật đấy, đúng gu của luôn!”

Hắn ngượng ngùng, bất ngờ chu mỏ định đ.á.n.h úp môi nữa.

nhướng mày, nhanh tay chặn đợt tấn công của : “ em trai nhớ cho kỹ nhé, tuyệt đối mất kiểm soát như hôm nay nữa đấy.”

ghé sát tai , thủ thỉ từng lời đầy ám : “Anh trai của em thích chuyện đó... khi gian riêng hai đứa thôi...”

“Ví dụ như... ngay bây giờ...”

Một lúc lâu .

Chúng quấn lấy , vật ghế sofa thở hổn hển.

Hắn vùi đầu hõm cổ , tiếng thở nặng nề mang theo sự kìm nén tột độ.

Mái tóc đen nhánh cứng cáp cọ da thịt ngứa ngáy trong lòng.

“Anh ơi xin , nhận hồi đáp của ... em vui quá nên kìm chế ...”

Không chứ.

Có ai xin dùng gậy thịt chọc cứng ngắc như !

cựa quậy , huých nhẹ nhắc nhở: “Em tém tém chút ...”

Hắn hừ một tiếng nặng nề, giữ c.h.ặ.t lấy cái hông đang loạn của , ánh mắt tối sầm đầy d.ụ.c vọng: “Không tém ... giúp em một tay nhé?”

Đồ hổ!

15

là Địch Cửu Thương.

Vốn dĩ chọn bước chân giới giải trí chỉ vì chút hứng thú nhất thời. cái chốn thị phi hỗn loạn nhanh ch.óng khiến thất vọng tràn trề.

Ngay lúc chán nản định giải nghệ thì tình cờ gặp An Quyến - một kẻ chẳng giống ai.

Tina

Trước những lời chèn ép, gây khó dễ của khác, hề tỏ nhẫn nhục uất ức như thường. Trái , ánh mắt cứ trong veo, ngơ ngác đến lạ.

Phản ứng cảm thấy như đ.ấ.m mạnh bông, chẳng chút tác dụng nào.

Ấn tượng đầu tiên của về : Trông cũng .

vẻ là kẻ thâm sâu khó lường. Nếu thì thể che giấu cảm xúc giỏi đến mức hảo như thế?

Mãi cho đến gặp gỡ tiếp theo, vô tình cuộc đối thoại giữa quản lý.

“Ê, ông chút chí tiến thủ nào thế hả? Ông cứ thích sai bảo, bắt nạt thế ?”

Anh trả lời, giọng nhẹ bẫng như bông, mà thảnh thơi quá đỗi: “Cũng mà, miễn đừng quá quắt là . Phận thuê cả thôi, dĩ hòa vi quý thì mới mong kiếm tiền. Với cái đứa hạng bét như , đằng nào mai mốt cũng chẳng chạm mặt họ nữa, cũng .”

Loading...