Từ Thứ Nữ Ta Lắc Mình Thành Phu Nhân Tướng Quân - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-05 00:03:16
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Tĩnh Kỳ tự cho là thông minh, nhưng ngờ hành động đó phản tác dụng.

Sử dụng ám chiêu thế nào nhưng lúc , trong hậu viện, các nàng là một thể, Lý Thanh Thanh nàng trêu đùa khiếm nhã cũng chính là tất cả nữ quyến trêu đùa. 

Chưa kể tên gì mà thiếu khăn tay dùng khi luyện chữ, chẳng coi thường nữ nhi quan tri phủ , mà nàng còn hùa theo. Ngu ngốc đến cạn lời.

Kết quả ngoài dự liệu của nàng, khi chủ mẫu chuyện thì gọi di nương của Lý Tĩnh Kỳ, Tôn Ngọc Bội đến giáo huấn một trận. Phạt hai nàng đóng cửa suy nghĩ một tháng.

Đến cả Mai di nương, đề xuất buổi ngâm thơ cũng trách mắng.

Còn nàng, trong cái rủi cái may, vì bản tính nhút nhát sợ hãi, lúc đó hụt chân té trả lời nam t.ử nên đại tỷ và chủ mẫu cũng khó nàng, còn sai mời đại phu đến xem chân cho nàng, dặn dò dùng t.h.u.ố.c để Trung thu vẫn thể chơi.

Trung thu, lẽ đó mới là chiến trường thật sự.

Lý Thanh Thanh khẽ xoay chiếc giường gỗ trầm hương, đôi mắt nặng trĩu như đắm chìm giấc ngủ. 

"Nô tì xin phép lui để tiểu thư nghỉ ngơi." tiếng nha vang lên nhẹ nhàng. 

"Ừ, đừng phiền , các ngươi cũng nghỉ ngơi chút " Thanh Thanh đáp , giọng uể oải.

Khi tiếng bước chân của nha dần xa, căn phòng trở với sự yên tĩnh tuyệt đối. 

Lý Thanh Thanh lập tức mở mắt, ánh mắt sáng rực đầy tỉnh táo. 

Nàng nhanh nhẹn dậy, cẩn thận lắng để chắc chắn rằng ai ngoài cửa. Khi chắc chắn an , Thanh Thanh vươn tay lấy bộ đồ nha giấu kỹ trong tủ gỗ

Một chiếc khăn mỏng kéo qua che mặt, chỉ để lộ đôi mắt long lanh đẽ nhưng đầy sự cẩn trọng.

Nàng lấy tay lấy chiếc túi vải chuẩn sẵn. 

Thanh Thanh nhẹ nhàng trèo qua cửa sổ phòng , khéo léo lẻn khỏi khu vực nội phủ mà một ai

Chân quen thuộc men theo con đường nhỏ dẫn cửa của phủ, nàng dễ dàng lẫn dòng tấp nập đang con phố đông đúc.

Từ khi di nương qua đời, cứ hai hoặc ba tháng, Thanh Thanh ngoài bán những chiếc khăn thêu của

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-thu-nu-ta-lac-minh-thanh-phu-nhan-tuong-quan-wkol/chuong-4.html.]

Đây là công việc mà ai trong phủ đến, cũng là nguồn thu nhập duy nhất của nàng. Đối với nàng, bạc chính là cách duy nhất để chuẩn cho tương lai đầy bất trắc. Bạc bán khăn nàng dám mua sắm tiêu xài, bao năm qua vẫn cần mẫn tích cóp.

Sau một quãng đường bộ dài, Thanh Thanh dừng chân một tiệm vải nhỏ khuất ở góc chợ. Bên ngoài cửa tiệm treo những mảnh vải đủ màu sắc nhưng phần bạc màu và cũ kỹ. 

Người chủ quán, một phụ nữ trung niên vẻ ngoài phúc hậu, mừng rỡ khi thấy Thanh Thanh xuất hiện.

"Lâu quá cô mới đến! Khăn thêu của cô bán chạy, khách hàng ai cũng hỏi khi nào cô để mua thêm đấy!" chủ quán tươi, kéo nàng bên trong tiệm.

Lý Thanh Thanh chỉ khẽ mỉm , trong lòng vui sướng nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. "Thật ? Ta ở làng xa, công việc nhiều nên khó thể thường xuyên. Nếu ai đặt thêu riêng ngài cứ nhận , sẽ cố gắng xong sớm nhất thể."

Chủ tiệm vải thoải mái đáp: "Được , các cô nương yêu thích những mẫu thêu của cô. Lần sẽ trả cô cao hơn, coi như phần thưởng cho công sức của cô. À, nếu cô cần, còn một ít vải vụn thể bán rẻ cho cô."

Hai trao đổi vui vẻ, khí buổi sáng trong lành khiến nàng cảm thấy an tâm và thoải mái hơn.

ngay khi chuẩn rời , trời đổ cơn mưa nhỏ. Thấy , chủ tiệm nhanh ch.óng đưa cho nàng một chiếc ô cũ: "Cứ mang theo, ghé trả cũng ."

Thanh Thanh cầm ô, khẽ gật đầu: "Đa tạ. Lần sẽ mang trả cho bà."

Rồi vội vàng che ô, bước ngoài trong làn mưa lất phất. Khí trời lành lạnh hòa với cơn mưa nhẹ khiến thứ như chậm , mơ hồ và yên bình. Trên phố, dòng bắt đầu vội vã tìm nơi trú ẩn, ai nấy đều rảo bước nhanh.

Trên đường trở về, lòng nàng nhẹ nhõm khi bán hết khăn thêu và gom góp thêm ít bạc. 

Thông thường, nàng mang bạc về phủ mà sẽ đến tiền trang lớn trong thành để gửi, tránh gây nghi ngờ. 

Tuy nhiên, khi rời khỏi tiệm vải, ánh mắt nàng vô tình bắt gặp một thiếu niên đang mưa. 

Hắn gầy gò, chừng mười lăm, mười sáu tuổi, khoác bộ võ phục cũ sờn, tay thương băng bó sơ sài đến mức m.á.u thấm ngoài. Hắn quầy bánh bao, nuốt nước miếng liên tục nhưng dám mua. Ánh mắt thiếu niên đầy sự đói khát và bất lực.

Lý Thanh Thanh thoáng chần chừ. Không hiểu điều gì khiến nàng chợt thấy mềm lòng, thể dửng dưng bỏ qua.

Nàng chầm chậm bước gần thiếu niên. khi bước gần hơn, nàng chợt nhận thiếu niên hề nhỏ bé như nàng nghĩ. Dù gầy gò và vẻ yếu ớt, nhưng cao. Nàng nhón chân mới thể che ô cho .

"Cho ngươi!" nàng , giọng điềm tĩnh nhưng chút cứng cỏi, nhét tay một chút bạc vụn Nàng còn mua bốn chiếc bánh bao nóng hổi từ quầy đưa cho . "Mau tìm chỗ trú mưa !"

 

Loading...