“ , từ ngày luôn mơ cùng nàng chia sẻ một đĩa bánh bao nóng hổi thế .” Trần Hạo Phàm .
“Cả mảnh bạc vụn nàng cho vẫn giữ đấy!”
“Sao dùng?”
“À vì đầu tiên thấy mảnh bạc bé như thế nên mua gì!”
“‘Gì! Lúc đó thấy thương đói, quầy bánh bao nuốt nước bọt mà.”
“Haha hôm ngoài nhiệm vụ, lúc về thì thấy quầy bánh bao, đang suy nghĩ nên mua thẳng về phủ. Tuy chỉ là con nuôi nhưng cha nương bao giờ bạc đãi chuyện ăn uống.”
“Vậy là uổng công , thêu bao nhiêu cái khăn mới mảnh bạc !”
“Sao uổng công, nàng chẳng mua phủ Tướng Quân !”
Bữa sáng trôi qua trong sự vui vẻ. Hai ăn trò chuyện về những điều giản dị trong cuộc sống, còn những lo toan, phiền muộn của quá khứ.
Lý Thanh Thanh cảm nhận rõ sự đổi trong lòng , nàng còn là nữ nhân đơn độc tự lo cho bản , tự quyết định tất cả thứ nữa. Giờ đây, nàng Trần Hạo Phàm bên cạnh, mà nàng thể tin tưởng và dựa .
Ta là Trần Hạo Phàm. Phụ mẫu ruột của mất từ khi còn nhỏ. Sau đó, cha nuôi đón về phủ, nhận nghĩa t.ử. Dù gia cảnh họ quá khá giả và đủ con trai con gái, họ vẫn dang tay nuôi , vì tình nghĩa với cha . Từ giây phút , thề rằng sống cho xứng đáng với sự hy sinh và lòng nhân ái của họ.
Từ thuở nhỏ, luôn cố gắng học hành và rèn luyện bản .
Năm qua 13 tuổi, xin phép nghĩa phụ tham gia quân ngũ. Nghĩa phụ ban đầu đồng ý nhưng sự quyết tâm của , cuối cùng ông cũng miễn cưỡng chấp thuận.
Ban đầu, vì tuổi nhỏ, chỉ phép rèn luyện trong doanh trại gần kinh thành, nhưng ngừng nỗ lực, từng bước, trở thành một Cấm vệ quân.
Một ngày nọ, khi thành nhiệm vụ, trở về phủ để chuẩn cho tiệc mừng thọ của nghĩa mẫu. Khi đến cổng thành, trời đột nhiên đổ mưa.
Vết thương cũ do cưỡi ngựa chăm sóc rách . Ta để ngựa cổng thành và định bộ qua chợ để nhanh ch.óng về phủ.
Đi ngang qua một quầy bánh bao, chợt do dự, nên mua một cái ăn tạm là về thẳng. Lúc đó, một cô nương từ xuất hiện, tay cầm một chiếc ô cũ kỹ, hình nhỏ bé nhưng đang nhón chân để cố che ô cho .
Nàng gì nhiều, chỉ nhanh ch.óng nhét tay bốn cái bánh bao còn nóng hổi cùng một mảnh bạc vụn. Nàng chỉ đúng hai câu, "Cho ngươi!" và "Mau tìm chỗ trú mưa !" Trước khi kịp phản ứng, nàng bước , chỉ để bóng lưng bé nhỏ dần chìm màn mưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-thu-nu-ta-lac-minh-thanh-phu-nhan-tuong-quan-wkol/chuong-35.html.]
Đó là đầu tiên ngoài gia đình chăm sóc cho , chỉ cho thức ăn mà còn cả bạc. Ta còn ngỡ ngàng kịp một lời cảm ơn.
Lần thứ hai gặp nàng là đêm trung thu. Ta trong thuyền Hoàng gia, cảm thấy chán nản vì nghĩa vụ xã giao và những cuộc vui cần thiết.
Ánh trăng đêm đó sáng, và thấy nàng. Nàng im lặng ở một góc thuyền, ánh mắt lặng lẽ mặt nước, khuôn mặt nàng ánh trăng xinh đến nao lòng. Trái tim khi bỗng đập liên hồi, lời tắc nghẽn, chỉ trơ mắt theo nàng.
Sau đó, khi cùng Vương Hiền và một công t.ử lầu cao ngắm cảnh sông, thấy nàng. Thấy nàng hãm hại, ngay khi lao xuống thì thấy nàng thông minh biến chuyển tình huống. Nhìn nụ nhạt nửa miệng của nàng bỗng hiếu kỳ hơn, cô nương xinh tinh ranh là ai .
Ta bắt đầu thăm dò thông tin về nàng và nàng là thứ nữ của Lý phủ.
Còn kịp mừng rỡ thì tin nàng sắp thành với Vương Hiền, tin như sấm sét giáng xuống đầu .
Ngày nàng thành , chỉ dám từ xa, kiệu hoa rời . Khi , chỉ mong nàng hạnh phúc, dù bên cạnh nàng là .
Đêm đó, trong cơn say, lên nóc nhà phủ Đại Lý Tự Khanh, chân thấp chân cao bước tân phòng. Trái tim như nghiền nát khi thấy nến trong tân phòng tắt dần. Cả đêm , ngơ ngác cùng bầu rượu và sương đêm.
Chiến tranh biên giới nổ , lập tức theo quân. Có lẽ điều đó cũng vì lý do để rời xa kinh thành, để còn nghĩ về nàng.
Những ngày chinh chiến nơi sa trường, chính mảnh bạc vụn nàng cho ngày đó trở thành động lực mỗi khi mệt mỏi
Từ chiến trường xa xôi, vẫn thể kiềm chế lòng mà nhờ dò la tin tức về nàng. Rồi nàng hòa ly. Vương Hiền - kẻ khốn - gì để nàng rời bỏ ?
Tức giận dâng lên trong lòng nhưng chỉ thể chiến đấu để dồn hết sự phẫn nộ chiến trường. Chiến thắng cuối cùng cũng đến, quân khải về triều trong vinh quang.
Hoàng thượng khi ban hôn cho , từ chối ngay lập tức. Ta chỉ một trong lòng, và đó chính là Lý Thanh Thanh.
Hoàng thượng ép nếu sẽ tru di cửu tộc, mang ơn nghĩ phụ nghĩa mẫu, thể ảnh hưởng họ, đành thưa rõ tên nàng. Sau bữa tiệc mừng công, vì về phủ Tướng Quân mới ban, quỳ cung từ đêm đến sáng, từ sáng đến trưa. Cuối cùng, Hoàng thượng nguôi giận và ban hôn cho và nàng.
nàng nhận , chỉ đành mặt dày xin công tiệm thêu, cùng nàng bắt đầu quen .
Ngày nàng bước phủ, trái tim như vỡ òa. Bao nhiêu năm chờ đợi, cuối cùng cũng thể danh chính ngôn thuận ở bên mà yêu thương từ lâu.
Và bây giờ, khi nàng trở thành thê t.ử của , thề rằng sẽ dành cả cuộc đời để bảo vệ và yêu thương nàng, như cách nàng từng âm thầm xuất hiện và trao hy vọng trong những ngày tháng u tối nhất. Nữ nhân yêu nhất vẫn là để nuông chiều .