nàng ngờ vẫn kẻ đ.â.m đầu chỗ ch/ế/t.
Hoặc ngu ngốc nhưng nghĩ thông minh nhân cơ hội lấy lòng chủ mẫu.
"Tiểu thư, biểu thiếu gia đến, Mai di nương mời đến cùng uống ."
Tiếng gọi nhỏ của a bên ngoài vang lên, phá vỡ dòng suy nghĩ đang miên man trong đầu Lý Thanh Thanh.
Nàng ngước lên, đôi mắt trong trẻo thoáng nghi ngờ.
"Biểu ca nào?" nàng khẽ hỏi, tay cầm kim thêu khẽ dừng.
"Thưa tiểu thư, là biểu thiếu gia, con trai thứ của cô mẫu của đại tiểu thư."
Lý Thanh Thanh khẽ cau mày. Nếu là biểu ca của hai tỷ con của di nương thì nàng lý do để từ chối ngay, nhưng đây là biểu ca của đại tỷ, thể .
Đã , là Mai di nương mời, vị di nương chính là em họ của mẫu nàng, cũng là vị trí nhỏ trong phủ.
"Có ai sẽ tham gia ?" Lý Thanh Thanh hỏi tiếp.
"Dạ, biểu thiếu gia dẫn theo bạn cùng trường."
Lý Thanh Thanh thở dài, còn cách nào khác, nàng đành .
lòng khỏi thắc mắc, tại là Mai di nương mời? Bà tuy cận với chính thất, nhưng từ khi nào quyền chủ trì buổi tụ tập thế ?
Nàng chọn một bộ y phục đơn giản, b.úi tóc gọn gàng cùng trâm bạc. Dù , nhưng nàng hiểu rằng trong những cuộc tụ họp thế , thể quá tầm thường, nhưng cũng nên quá phô trương.
Khi Lý Thanh Thanh bước vườn, gian yên tĩnh của buổi sáng sớm chào đón nàng. Ánh nắng nhẹ chiếu qua những tán lá xanh, tạo nên một bức tranh thơ mộng.
Tuy nhiên, nàng thời gian để thưởng thức cảnh , vì mắt là một nhóm đang tụ tập, trong đó đại tỷ, Lý Tú Anh.
"Muội , đến đây. Hôm nay trời , chúng cùng vẽ tranh ngâm thơ." Lý Tú Anh gọi nàng với nụ thiện.
Lý Thanh Thanh bước gần, quanh thấy chỉ đại tỷ mà còn hai vị tỷ khác là con của di nương. Đặc biệt, ở đó còn biểu ca của đại tỷ, cùng với hai vị nam t.ử khác.
Cả ba họ đều toát lên vẻ phong độ đĩnh đạc nhưng nét ngạo mạn trong ánh mắt thể che giấu.
Lý Thanh Thanh cúi đầu chào nhẹ nhàng, lặng lẽ xuống phía ngoài cùng. Nàng giỏi về thơ văn, nên quyết định giữ im lặng.
Không khí trong buổi bắt đầu nhẹ nhàng, uống về thơ ca cảnh .
Đại tỷ, Lý Tú Anh, vẫn là trung tâm của buổi trò chuyện. Nàng chỉ ung dung tự tại, mà còn thể hiện tài năng về văn thơ, khiến các nam t.ử trong nhóm ngừng tán dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-thu-nu-ta-lac-minh-thanh-phu-nhan-tuong-quan-wkol/chuong-3.html.]
Thế nhưng, đúng lúc , một biến cố nhỏ xảy .
"Thanh Thanh, thật tài thêu thùa!" Lý Tĩnh Kỳ, vị tỷ tỷ con di nương qua cập kê nửa năm, bỗng nhiên lớn. Nàng đưa một chiếc khăn tay thêu tinh xảo, chính là tác phẩm mà Lý Thanh Thanh từng thêu tặng.
Lý Thanh Thanh ngẩng đầu lên, cảm thấy lúng túng. Nàng ngờ Lý Tĩnh Kỳ mang chiếc khăn khoe lúc .
"Khăn tay thêu thật!" một trong những nam t.ử trong nhóm, với nụ cợt nhả, : "Vừa khéo cũng đang thiếu khăn tay dùng khi luyện chữ. Không tiểu thể thêu cho một chiếc khăn tay tương tự ?"
Lời đùa đầy châm chọc khiến cả nhóm nam t.ử ồ lên.
Lý Tĩnh Kỳ, dừng ở đó, còn cố ý đẩy thêm: "Muội , nhận . Dù cũng nhiều khăn thêu tặng , gì mà ngại."
Lý Thanh Thanh lén đại tỷ. Thấy nụ của Lý Tú Anh trở nên nhạt .
Trong lòng Lý Thanh Thanh mỉa, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ sợ hãi. Gương mặt đầy vẻ lúng túng, nàng lùi bước về phía , may trượt chân té xuống bậc thang.
Tiếng kêu nhỏ của nàng khiến giật . Các nam t.ử liền bật dậy, nhưng đại tỷ nhanh ch.óng hiệu cho họ giữ bình tĩnh. Nha cận bên đại tỷ nhanh ch.óng đỡ nàng dậy.
"Muội , ?" Lý Tú Anh hỏi, giọng vẫn dịu dàng nhưng ánh mắt lạnh lẽo.
Lý Thanh Thanh lắc đầu, khẽ dậy. Nàng cúi đầu thật thấp, giấu nỗi bực tức trong lòng.
“Thật xin , vô dụng mất nhã hứng của . Muội .. xin phép về .” Nàng cố tình nghiêng dựa nha đỡ thể hiện sự đ/au đớ/n.
"Thôi nắng cũng lên cao, cảnh sắc còn chất thơ nữa. Buổi đến đây là đủ !" Lý Tú Anh tuyên bố, nở nụ thiện với các nam t.ử. "Biểu ca và các vị thiếu gia, chúng sẽ gặp ngày lễ Trung thu nhé!"
Không một ai nhắc chuyện thêu khăn.
Khi các nam t.ử rời , Lý Tú Anh , nụ gương mặt nàng biến mất. "Tĩnh Kỳ, gì ?"
Lý Tĩnh Kỳ tái mặt, lắp bắp xin .
“Tỷ tỷ, là hồ đồ, chỉ vì thấy Thanh Thanh chút đáng thương, ai chú ý, nên mới…”
“Hồ đồ! Ha! Ta thấy là ngu ngốc mới đúng!” Lý Tú Anh đập bàn giận dữ.
“Đường đường là nữ nhi quan tri phủ, mà mặt nam nhân mang khăn thêu khoe khoang, còn hùa theo lời trêu đùa khiếm nhã. Muội xem Thanh Thanh là gì, là gì? Hả!”
“Đại tỷ, xin , chỉ..” Lý Tĩnh Kỳ lúc mới thật sự sợ, quỳ xuống chân đại tỷ.
“Thôi, việc cũng giúp , sẽ với mẫu để tự quyết định.”
Lý Thanh Thanh bên cạnh, run rẩy yếu ớt, nhưng trong lòng nàng thầm.