Sau khi từ phủ Thừa tướng trở về, Lý Thanh Thanh thẳng đến phòng của chồng, Vương thị để thỉnh an.
Lý Thanh Thanh bước nở nụ dịu dàng. Vương thị đang bên cạnh cửa sổ, tay cầm cây quạt lụa phẩy nhẹ, trông bà vẫn tĩnh lặng và nghiêm nghị như thường lệ.
Khi thấy nàng, Vương thị vẫy tay cho trong phòng lui ngoài, chỉ còn hai . Ánh mắt của Vương thị trở nên sắc bén hơn khi Thanh Thanh, bà trầm giọng hỏi:
"Con đến phủ Thừa tướng?"
Lý Thanh Thanh cúi đầu, khẽ nhún gối thi lễ:
"Dạ, thưa mẫu . Hôm nay cửa tiệm thêu sản phẩm mới, con tiện đường mang đến đó."
Vương thị ngừng quạt, ánh mắt bà vẫn rời khỏi Thanh Thanh, tựa hồ như đang thấu lòng nàng. Bà chậm rãi , giọng lớn nhưng mang theo sự nghiêm nghị khó tả:
"Ta con việc đều là vì Vương Hiền, nhưng việc như thế ...?"
Vương thị ngập ngừng, cảm giác an tâm trỗi dậy từ buổi tiệc khi Thanh Thanh mang chiếc khăn thêu kỳ công.
Bà chỉ cần hiểu rõ mục đích của con dâu khi tham gia liên tục các buổi yến hội trong kinh thành dạo gần đây.
"Trong chốn quan trường, việc lấy lòng là điều hiếm. cách con đang ... ai cũng sẽ cả. Việc giống như một con d.a.o hai lưỡi. Nếu Thừa tướng phu nhân hài lòng, chỉ sự nghiệp của Vương Hiền ảnh hưởng mà cả việc kinh doanh của con cũng sẽ gặp nguy hiểm."
Vương thị ngừng một chút, ánh mắt sắc lạnh, đôi mày nhíu .
"Còn nếu con thành công, sẽ rằng Vương Hiền chức vụ nhờ nương t.ử của . Quan hệ vợ chồng e rằng khó mà hòa hợp. Con suy nghĩ đến điều ?"
Lý Thanh Thanh ngạc nhiên, cũng hoảng loạn. Trái , nàng điềm tĩnh, ánh mắt vẫn giữ sự tự tin, nhẹ nhàng đáp:
"Mẫu , con suy nghĩ kỹ khi bắt đầu. Lúc tặng chiếc khăn , con cũng để ý từng biểu cảm của Thừa tướng phu nhân. Nếu bất kỳ dấu hiệu phản cảm nào, con sẽ lập tức dừng . thấy đó, phu nhân chỉ khó chịu mà còn tỏ ưa thích. Chẳng những , hôm nay bà còn mở lời rõ sẽ cho Vương Hiền một cơ hội. Điều chứng tỏ công sức của con thành công."
Lý Thanh Thanh xong, nở nụ nhẹ nhàng nhưng kém phần tự tin, mong trấn an sự lo lắng của Vương thị.
Vương thị lặng lẽ con dâu một hồi lâu, trong lòng bà chút hài lòng nhưng cũng khỏi thấp thỏm.
Thanh Thanh thông minh, nhạy bén và cách nắm bắt cơ hội, điều bà thấy từ lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-thu-nu-ta-lac-minh-thanh-phu-nhan-tuong-quan-wkol/chuong-25.html.]
Tuy nhiên, bà vẫn cảm nhận sự quyết đoán đến mức mạo hiểm của con dâu , điều khiến bà lo lắng chỉ là thành bại của kế hoạch, mà còn là những tác động về lâu dài đến mối quan hệ vợ chồng.
"Con quyết đoán, Thanh Thanh. nhớ kỹ, Vương Hiền dù cũng là trượng phu của con. Đừng để việc con ảnh hưởng đến lòng tự trọng của ." Bà dừng một chút, ánh mắt đột nhiên dịu : "Ta chỉ nhắc nhở con điều đó."
Lý Thanh Thanh cúi đầu cung kính:
"Con xin lời dạy bảo của mẫu . Con sẽ cẩn trọng trong từng hành động và để việc ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng."
Vương thị gật đầu, trong ánh mắt bà lộ rõ sự tán thưởng. Bà , tuy con dâu phần mạo hiểm nhưng tất cả đều vì con trai bà, vì phủ .
Hai con tiếp tục trò chuyện thêm một lát về những chuyện nhỏ nhặt trong gia đình, Lý Thanh Thanh xin phép lui .
Cửa phòng khép , Lý Thanh Thanh bước hành lang vắng lặng, ánh chiều tà phản chiếu những tấm cửa gỗ, tạo nên những vệt sáng dài.
Trong khoảnh khắc , đôi môi nàng nhếch lên một nụ nhạt. Nàng bước thêm một bước vững chắc con đường của .
Buổi tối ở phủ Đại Lý Tự Khanh thật náo nhiệt, khác hẳn với vẻ tĩnh lặng thường ngày.
Lồng đèn treo cao rực rỡ, ánh sáng ấm áp lan tỏa khắp sân phủ, nổi bật khí vui mừng của buổi gia yến chúc mừng Vương Hiền thiếu gia – đại công t.ử của phủ bổ nhiệm Đội trưởng đội cẩm y vệ.
Trong sảnh lớn, tiếng rộn ràng hòa quyện với tiếng chúc mừng vang lên ngớt.
Lý Thanh Thanh, với vẻ thanh tao cùng phong thái đoan trang, luôn bên cạnh trượng phu, khuôn mặt rạng rỡ nhưng khiêm nhường. Trong khi đó, Vương Hiền với dáng vẻ uy nghiêm, đãi tiệc một cách tự nhiên, điềm đạm đáp từng lời chúc tụng từ .
Khi tiệc gần tàn, Vương Hiền xin phép đỡ nương t.ử về phòng . Lời đề nghị lập tức khiến đám trong phủ nhịn mà bật trêu chọc.
"Hai sớm ? Đêm nay hẳn còn nhiều chuyện vui mà!"
"Đại công t.ử đúng là yêu thương phu nhân hết mực, vội đưa nàng về sớm thế!"
Tiếng đùa ầm ĩ càng khiến bầu khí thêm náo nhiệt, Vương Hiền chỉ nhẹ, đỡ lấy cánh tay của Lý Thanh Thanh, lịch sự từ chối thêm vài lời mời mọc khi rời khỏi sảnh lớn.
khi bước hành lang tối đen, nơi ánh sáng từ sảnh tiệc thể chiếu tới, khí ngay lập tức đổi.
Cả hai lập tức tách , cách giữa họ giờ đây rộng lớn đến lạnh lẽo.
Nụ ngọt ngào mà Lý Thanh Thanh mang trong suốt buổi tiệc biến mất đó là gương mặt vô cảm. Vương Hiền, với ánh mắt sắc bén, hề che giấu sự lạnh lẽo. Chỉ còn sự im lặng giữa hai , kéo dài cho đến khi họ bước viện.