Sự úp mở của nàng khiến tò mò. Những ánh mắt đổ dồn về phía nàng, mong chờ xem món quà đặc biệt là gì.
Lý Thanh Thanh từ từ rút một chiếc hộp gỗ, bên trong hộp là chiếc khăn lụa lớn xếp gọn gàng. Khi nàng từ từ mở khăn , trầm trồ khen ngợi khi thấy hình thêu khăn.
Một mặt là cảnh nữ tướng hiên ngang đỉnh núi cao, ánh mắt sắc bén xa đầy chí khí.
Còn mặt mang vẻ thanh bình, với cảnh núi non bao la và những mái nhà tranh nhỏ bé, khói bếp lặng lẽ bay lên, gợi cảm giác an nhiên và hạnh phúc.
Khung cảnh chỉ đơn thuần là một bức tranh mà còn ẩn chứa một ý nghĩa sâu sắc.
“Tiểu nữ may mắn phu quân kể về những vị danh tướng trong triều, đặc biệt ghi nhớ câu chuyện về một vị nữ tướng mạnh mẽ, Trần Kỳ Như.” Lý Thanh Thanh cất tiếng nhẹ nhàng, ánh mắt ngưỡng mộ hướng về phía phu nhân Thừa Tướng, Đinh thị, tên thật Trần Kỳ Như.
Đinh thị cầm chiếc khăn tay, đôi mắt bà lấp lánh sự xúc động, lâu ai nhắc đến tên thật của bà. Bà vuốt nhẹ từng đường thêu, như thể đang chính của những năm tháng xưa cũ. Giọng của bà nghẹn ngào:
"Thật là một tác phẩm tuyệt vời. Thanh Thanh, cô chỉ tài năng thêu thùa mà còn tâm hồn tuyệt . Chiếc khăn , sẽ giữ gìn cẩn thận. Cảm ơn nhiều."
Kết thúc buổi tiệc, Lý Thanh Thanh và Vương thị bước ngoài trong ánh hoàng hôn. Vương thị hề vui vẻ, gương mặt thoáng trầm tư, khi xe ngựa lăn bánh, bà cất giọng lo lắng:
"Thanh Thanh, con ý , nhưng mà…."
“Mẫu yên tâm, con hiểu đang gì.”
Lý Thanh Thanh mỉm , đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. Vương thị thấy nàng hiểu thì cũng nhiều lời, suốt quãng đường còn hai lâm suy nghĩ riêng.
Sau buổi tiệc tại phủ Thừa tướng, Lý Thanh Thanh rút lui khỏi những buổi yến tiệc xa hoa khác.
Thiếp mời từ các quý phu nhân gửi đến, nàng khéo léo từ chối bằng những món quà nhỏ kèm theo lý do: nàng đang bận rộn tập trung cho sản phẩm mới của cửa tiệm, dự kiến mắt cuối năm.
nàng thành khách quen của phủ Thượng thư, khi thì tặng túi thơm kỹ thuật thêu mới, lúc thì đến giao bình phong đặt hàng, hôm nay còn trực tiếp lấy lý do chuyện xưa của nữ tướng quân Trần Kỳ Như.
Trong căn phòng ấm áp, Lý Thanh Thanh tay cầm chén , đôi mắt nàng chăm chú từng lời kể của phu nhân Thừa tướng.
Qua vài mẩu chuyện nhỏ vui vẻ. Đinh thị bất ngờ ngừng , khẽ nhấp một ngụm , giọng bà trở nên thong thả nhưng đầy ẩn ý:
"Ta với phu quân , sẽ cho Vương Hiền một cơ hội. Còn vượt qua , xem bản lĩnh của ."
Lý Thanh Thanh liền giả vờ hiểu, ánh mắt nàng tròn xoe đầy ngạc nhiên:
"Dạ! Ý ngài là ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-thu-nu-ta-lac-minh-thanh-phu-nhan-tuong-quan-wkol/chuong-24.html.]
Đinh thị nhanh chậm liếc mắt nàng, một cái như thấu rõ điều trong lòng Lý Thanh Thanh. Bà nhạt:
"Không cần giả vờ, mục đích của ngươi ?"
Lý Thanh Thanh thoáng ngại ngùng nhưng nàng rằng mặt Đinh thị, giả vờ ngây thơ sẽ tác dụng. Nàng nhẹ nhàng , gật đầu thừa nhận:
"Rõ ràng ?"
"Hừ!" Đinh thị khẽ, ánh mắt sắc bén đầy tinh tường:
"Ngươi tham gia tất cả các buổi tiệc lớn nhỏ trong kinh thành, tiệc nào cũng tặng một cây quạt khiến Như Kiều thích thú, đến mức nằng nặc đòi gửi mời ngươi. Sau đó, trong buổi tiệc , chỉ tặng quạt, ngươi còn tặng thêm một chiếc khăn thêu chạm đúng trái tim . Từ đó, ngươi tham gia tiệc nữa nhưng cứ ba ngày hai bữa tìm cớ đến đây, tặng quà lớn quà nhỏ. Ta đến mức hiểu. Mà lẽ cả kinh thành cũng hiểu đấy!"
Những lời của Đinh thị mang ý trách móc mà giống như trưởng bối đang mắng yêu đứa trẻ trong nhà.
Mặc dù Lý Thanh Thanh dùng quà cáp để lấy lòng nhưng thể phủ nhận rằng nàng đầu tư nhiều tâm tư những món quà . Đinh thị rõ ý đồ của nàng từ đầu nhưng vẫn nỡ phật lòng vì tấm lòng chân thành .
Lý Thanh Thanh vạch trần cũng hề hổ, nàng mỉm bước xuống, cúi thi lễ đầy kính trọng:
"Thanh Thanh xin cảm ơn Thừa tướng phu nhân rộng lượng chấp nhặt. Cảm ơn ngài cho phu quân một cơ hội."
Đinh thị nàng, nụ hiện khuôn mặt qua tuổi trung niên nhưng vẫn giữ vẻ oai nghiêm.
"Ngươi cách lấy lòng khác mà khiến thấy khó chịu. là hổ danh nàng dâu của Đại Lý Tự Khanh. Tuy nhiên, ngươi cần hiểu rằng, đường dài mới ngựa , đừng quá vội vàng."
Lý Thanh Thanh cảm kích lời nhắc nhở của Đinh thị. Nàng cúi đầu:
"Thanh Thanh sẽ nhớ kỹ lời dạy của phu nhân."
Sau một lúc im lặng, Lý Thanh Thanh lấy hết can đảm :
"Phu nhân, con thật lòng xin lời khuyên của ngài về việc thế nào để giúp phu quân vượt qua thử thách . Con bản chỉ là phụ nữ chốn hậu trạch, nhưng nếu thể điều gì giúp đỡ, con sẵn lòng."
Ánh mắt Đinh thị thoáng lên sự ngạc nhiên nhưng ngay đó là nụ hài lòng. Bà đặt chén xuống, đôi mắt thâm trầm Lý Thanh Thanh:
"Ngươi thực lòng lo lắng cho phu quân của , đó là điều . Tuy nhiên, ngươi cũng hiểu rằng, một đàn ông thành công, thì thể dựa sự giúp đỡ của khác, dù là vợ . Hãy để tự chứng tỏ năng lực. Ngươi chỉ cần ở bên cạnh, động viên và tin tưởng là đủ."
Lý Thanh Thanh gật đầu, lòng thầm cảm ơn sự thẳng thắn và chân thành của Đinh thị.
Lúc về, nàng một nữa cúi đầu tạ ơn nhẹ nhàng rời khỏi phủ Thừa tướng, lòng mang theo nhiều suy nghĩ.