Nàng dậy, bước đến gần chính mẫu, khẽ nhún thưa chuyện: "Hôm qua, con mấy nha trong phủ xì xào, kể chuyện ngoài đang đồn đại . Nghe đêm trung thu, vị thứ t.ử của Tuần phủ thuyền Hoàng gia, thấy đại tỷ Tú Anh đ.á.n.h đàn như tiên như sét đ.á.n.h. Chỉ chăm chăm tỷ mãi thôi, cứ đơ đó!"
Mọi trong phòng bật . Trương Diệu Lan khẽ nhếch môi, ánh mắt hài lòng khi đến chuyện về con gái . Những lời đồn như thế chỉ khiến bà thêm tự hào về đại tiểu thư tài sắc vẹn .
Lý Tĩnh Kỳ tiếp tục: "Nghe tối hôm đó về nhà, vị công t.ử đòi cha cưới cho bằng đại tỷ, sáng là hối thúc bà mối đến phủ đấy!"
Cả phòng cùng hòa theo tiếng , ai nấy đều tiếc lời chúc mừng và trêu đùa Lý Tú Anh.
Các di nương cùng tỷ xoay quanh nàng, khen nàng nhất định sẽ một cuộc hôn nhân viên mãn và hạnh phúc, khiến nàng đỏ mặt nhưng trong lòng thầm tự mãn.
Trong khí vui vẻ , bỗng nhiên Lý Tĩnh Như nhấp nhổm ghế. Đôi mắt nàng lóe lên một tia tinh ranh, như thể đang nắm giữ điều gì bí mật.
Nàng chờ đến khi tiếng dịu xuống, thản nhiên thốt lên, giọng đầy vẻ ngây thơ: "Muội cũng một tin đồn, nhưng vẻ... lắm."
Lời của Lý Tĩnh Như khiến xung quanh bỗng dưng im bặt. Ánh mắt tò mò của các di nương và tỷ đổ dồn về phía nàng. Trương Diệu Lan nhíu mày, vẻ mặt chút khó chịu.
"Tin đồn gì thế, Tĩnh Như?" Bà hỏi, giọng lạnh nhạt nhưng giấu vẻ tò mò.
Lý Tĩnh Như khẽ liếc mắt sang Lý Thanh Thanh, về Trương Diệu Lan. Nàng ngập ngừng một chút, nhưng khi thấy chủ mẫu hiệu cho phép , nàng mới cất lời:
"Muội ... vị trưởng t.ử của Đại Lý Tự Khanh thực Lý Thanh Thanh dùng thủ đoạn câu dẫn nên buộc cưới nàng."
Không khí trong phòng lập tức trở nên vô cùng quỷ dị, ánh mắt đều đổ dồn về phía Lý Thanh Thanh, đang yên lặng ở góc phòng.
Lý Thanh Thanh hề tỏ bối rối bất ngờ lời của Lý Tĩnh Như.
Nàng chỉ khẽ nhướng mày, đôi môi cong lên một nụ nhạt. "Tĩnh Như tỷ tỷ, lời đồn quả thật là thứ vô căn cứ. Nếu thể tin lời đồn đại ngoài , thì lẽ cuộc sống của chúng sẽ đảo lộn mất thôi."
Câu của nàng nhẹ nhàng, nhưng đầy ý nhị, khiến những ai đang dòm ngó khỏi ngượng ngùng.
Tuy nhiên, sự hổ đó thể che đậy sự thích thú trong ánh mắt của một , đặc biệt là các di nương. Di nương Tôn Ngọc Bội, của Lý Tĩnh Như, dù im lặng nhưng khóe môi giấu nụ đắc ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-thu-nu-ta-lac-minh-thanh-phu-nhan-tuong-quan-wkol/chuong-12.html.]
Lý Tú Anh, đối diện với Lý Thanh Thanh, một lời nào. Tay nàng khẽ siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa, lòng đầy mâu thuẫn.
Trương Diệu Lan thì chỉ nhướng mày một chút, vẻ mặt lạnh nhạt của bà đổi, nhưng trong lòng khỏi chút nghi ngờ.
Bà kỹ Lý Thanh Thanh, cảm giác nàng còn nhút nhát như lúc , vì mối hôn sự ?
Trương Diệu Lan nhấp ngụm , lạnh lùng lên tiếng, cắt ngang bầu khí căng thẳng: "Chuyện đồn đại thì cần bận tâm. Hôn sự của Thanh Thanh và trưởng t.ử Đại Lý Tự Khanh định sẵn, dù gì thì , Lý phủ chúng cũng sẽ để con bé xuất giá một cách phong quang."
Lời của chủ mẫu khiến cả phòng im lặng hẳn. Tuy bề ngoài là lời động viên, nhưng thực chất khẳng định lời đồn đúng sai, dập tắt .
Lý Thanh Thanh cúi đầu, đôi mắt lặng lẽ, nhưng trong lòng nàng dấy lên một nụ lạnh. "Phong quang?" Nàng thầm nghĩ. "Chẳng qua chỉ là quân cờ, nhưng con cờ sẽ dễ dàng để hạ gục ."
"Tiểu thư... tức giận ?" Nha dè dặt hỏi, giọng run run như sợ động chạm đến nỗi lòng của chủ nhân.
Cả Lý phủ dạo ngập tràn những lời đồn đại xung quanh Lý Thanh Thanh.
Từ câu chuyện về hôn sự của nàng với trưởng t.ử Đại Lý Tự Khanh, ngừng thêu dệt rằng nàng sử dụng thủ đoạn thấp kém để câu dẫn, ép buộc vị đại thiếu gia cưới .
Mỗi ngày một lời đồn mới, cái ly kỳ hơn cái , Lý Thanh Thanh trong miệng họ trở thành một cô nương chút liêm sỉ, ham hư vinh từ thủ đoạn.
Trong căn phòng nhỏ, ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt trầm tư của Lý Thanh Thanh.
Ánh mắt nàng thoáng chút buồn bã nhưng giọng nhẹ nhàng: "Ta cũng . Thôi, lui , ở một ."
Nàng phất tay, hiệu cho nha rời khỏi phòng.
Cánh cửa khẽ khép , để gian tĩnh lặng chỉ còn nàng đối diện với chính . Lý Thanh Thanh yên một lúc, ánh mắt m.ô.n.g lung khung cửa sổ mặt.
Thoạt , nàng vẻ như đang chìm đắm trong nỗi buồn, như thể những lời đồn đại ngoài thực sự ảnh hưởng đến nàng. ngay khi chắc chắn rằng một , nụ dần nở môi, nàng bật thành tiếng, giấu mặt chiếc chăn gần đó.
Nụ của nàng vì hạnh phúc mà là bởi sự trớ trêu và buồn của những lời đồn đại.