Từ Phượng ấn đến Hoàng tỷ - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-12-31 11:15:50
Lượt xem: 120
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
Cập nhật lúc: 2025-12-31 11:15:50
Lượt xem: 120
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
“Hoàng hậu tìm trẫm chuyện gì?”
Chỉ mới gặp một thời gian, bước lảo đảo, gương mặt lộ rõ vẻ suy kiệt vì hoan lạc quá độ.
Ta đem bộ tấu chương liên quan đến lũ lụt đặt mặt :
“Bệ hạ, thần dám can dự chính sự. tình thế khẩn cấp, xin Bệ hạ mau ch.óng cử trị thủy, mở kho phát lương, dựng nơi trú tạm, an trí nạn dân.”
Hoàng đế chồng tấu chương dày cộp, cau mày.
Ngọc tần bên cạnh khanh khách:
“Bệ hạ, gì to tát . Điều quân về kinh, trấn áp là xong. Chẳng qua chỉ là đám tiện dân, hà tất bệ hạ lo.”
Hoàng đế ngẩng đôi mắt nặng trĩu, Trương Tiến Bảo: “Truyền chỉ theo lời Ngọc tần. Gọi Tống Thái úy dẫn binh hồi kinh, trấn áp nạn dân.”
Nói xong, ôm Ngọc tần trong.
Khoảnh khắc , m.á.u trong lạnh ngắt.
11
Tống Thái úy dám kháng chỉ, lập tức dẫn quân hồi triều.
Nhàn cư vi bất thiện
Tống gia quân trấn giữ biên bắc suốt hai mươi năm, ngăn chặn ngoại tộc xâm lăng, triều đình mới hai mươi năm yên .
Giờ trọng binh rút hết, biên cảnh trống rỗng. Nghĩ đến đó, da đầu tê dại.
Đường xa binh nặng, hành trình chậm chạp. Khi Tống gia quân đến ngoài Trường An, là tháng ba năm .
Lũ rút từ lâu, nạn dân nhờ ý chí sinh tồn mà vượt qua thời khốn khổ, cắm rễ quanh Trường An.
Đại quân tạm thời điều động khác, Tống Thái úy cho quân đóng trại cách thành hai mươi dặm.
Một ngày nọ, Hoàng đế cao hứng, triệu tập bộ phi tần đến cung Ngọc tần biểu diễn tài nghệ.
Ta chỉ thấy nực .
Hoàng đế vô cùng đắc ý, long nhan rạng rỡ.
Đột nhiên, Trương Tiến Bảo hớt hải xông , quỳ sụp xuống:
“Bệ hạ! Không xong !”
Hoàng đế lười biếng hỏi: “Có chuyện gì?”
Trương Tiến Bảo mặt trắng bệch: “Ngoại tộc phương Bắc xâm lấn, thẳng hướng Trường An! Mới nhận cấp báo, chỉ còn cách thành đầy hai trăm dặm!”
Hoàng đế sững sờ: “Hoắc tướng quân ! Truyền chỉ, lệnh Hoắc tướng quân nghênh địch!”
Trương Tiến Bảo dám ngẩng đầu:
“Bệ hạ… Hoắc tướng quân lĩnh chỉ xuất chinh đ.á.n.h Đông Di, đến nay về.”
Hoàng đế chợt im bặt, ánh mắt sáng lên khi thấy : “Tống Thái úy! Truyền chỉ, lệnh Tống Thái úy lập tức xuất binh, chậm trễ!”
Ta cúi mắt.
Hoàng đế, kẻ địch là do chính ngươi thả , e rằng ngươi tự gánh lấy.
12
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-phuong-an-den-hoang-ty/chuong-6.html.]
Quân địch tiến như chẻ tre, gặp kháng cự, thẳng tiến Trường An.
Hoàng đế hoảng loạn, liên tiếp hạ hơn mười đạo thánh chỉ thúc Tống Thái úy xuất binh.
Tống gia quân án binh bất động.
Hoàng đế giận dữ, lấy việc phế hậu uy h.i.ế.p.
Ta chịu đủ sự ngu của . Khi gào thét phế , trực tiếp giao Phượng ấn.
Ngày hôm , Trường An thất thủ.
Nghe tin, Hoàng đế mặt xám tro, ngã vật khỏi long ỷ.
“Không thể nào… thể nào…”
Hắn mờ mịt đảo mắt xung quanh, văn võ bá quan tan tác, bên cạnh chỉ còn Trương Tiến Bảo.
“Vì thành vỡ? Trẫm Tống Thái úy, Trấn Quốc Đại tướng quân, còn Lục tướng… Thành thể vỡ?!”
Ta chậm rãi bước điện.
Hắn như thấy cứu tinh, lao tới nắm tay : “Hoàng hậu, bọn họ lừa trẫm, đúng ?”
Ta rút tay . “Lý Khải Chính, giờ ngươi mới nhớ đến Hoắc tướng quân? Người ngươi phái chặn g.i.ế.c , về phục mệnh ?”
Hắn lảo đảo lùi , va trụ điện. “Ngươi… mật chỉ của trẫm?”
“Ta đoán thôi.”
“Đông Di đủ uy h.i.ế.p, mà ngươi cố chấp phái Hoắc tướng quân . Ngươi động đến Lục tướng, kế tiếp tất là Tống gia hoặc Hoắc gia. Nếu nhờ hai vị trưởng của kịp thời cứu viện, một đời danh tướng ch/ết oan uổng tay quân chủ trung thành.”
Hắn trừng mắt : “Tống Linh Huyên, ngươi khi nào thông tuệ đến ?”
Ta , như những năm tháng mục ruỗng: “Phụ dạy rằng: hưng vong, dân chúng đều khổ. Ta cung là vì thiên hạ, vì ngươi.”
Hắn sụp xuống rống.
“Giang sơn , trẫm liều mạng mới ! quyền thần chèn ép, trẫm vua mà thực quyền, giữ giang sơn để gì?!”
Ta lạnh lùng đáp: “Vậy nên ngươi hủy diệt tất cả, ngươi thấy thỏa mãn ?”
13
Lý Khải Chính đờ đẫn. Rồi chợt nhớ điều gì, vội lao ngoài: “Ngọc Nhi! Mau tìm Ngọc Nhi! Thành phá , nàng sẽ sợ!”
Tiếng kiều mị vang lên rèm.
Thẩm Ngọc chậm rãi bước . “Khải Chính ca ca, ngươi đang lo cho ? đáng tiếc… giang sơn của ngươi, giờ là của .”
Lý Khải Chính ngã quỵ như thể vỡ vụn.
Hắn loạng choạng ba bước gộp hai, lao đến mặt Thẩm Ngọc, dang tay ôm nàng lòng:
“Ngọc Nhi, đừng sợ… đừng sợ…”
Thẩm Ngọc chán ghét đẩy .
Ta nổi nữa, liền mở miệng: “Hiên Viên Công chúa, biệt lai vô dạng?”
Lý Khải Chính suy sụp: “Hiên Viên Công chúa? Ngươi là Hiên Viên Ngọc? Quân phá thành… là do ngươi mang đến?”
Hiên Viên Ngọc gật đầu, thản nhiên đáp: “Phải, là . Đồ ngu.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.