TỪ NƯƠNG - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:49:53
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khi đang ôm Thanh Xuyên đang buồn ngủ, tay cầm bàn tính đối soát sổ sách với môi giới, thì vị phu quân yêu quý của cuối cùng cũng xuất hiện.

 Hắn dừng ngoài cửa , nhưng phân biệt bước chân của , cũng biểu cảm vi diệu của đám gia nhân.

thế, đang bán . Đã là bán cả nhà mụ nô tài già láo xược thì sẽ bán ngay đêm nay, tuyệt đối để qua đêm.

 Văn tự bán cướp từ trong hòm của mụ già , bà ngay bên cạnh bán của bà , đ.á.n.h dám đ.á.n.h, c.h.ử.i , trong miệng ngậm sẵn miếng nhân sâm để khỏi ngất .

"Đồ dâm phụ độc ác phạm đủ thất xuất! Ta con hưu ngươi!"

"Vậy thì mau hưu thư ,"

 Ta gảy bàn tính một con , đẩy sang cho môi giới ý bảo ít nhất trả cái giá , đáp lời lão thái bà :  

"Hôm nay hưu con, ngày mai Thánh thượng sẽ danh chính ngôn thuận đón con cung, con còn đa tạ tác thành cho tiền đồ của con đấy."

Mụ già tức đến mức ngất xỉu, đám nha bấm nhân trung mãi mới tỉnh , còn sức mà gào thét nữa, chỉ yếu ớt mắng nhiếc: 

"Từ lúc gả đây, ngươi luôn đối đầu với ..."

Ta mảy may lay động: 

"Rốt cuộc là con đối đầu với mẫu , là mẫu luôn đối đầu với con? Mười năm qua khi nào con trái ý ?Mẫu hành hạ con thế nào, quên ?"

"Làm dâu nhà chẳng đều như ? Năm xưa chẳng cũng trải qua như thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-nuong-vdyf/7.html.]

" thế, mẫu từng ướt mưa, nên nhất định xé nát chiếc ô của con. 

Cái khổ nếu con nếm trải, nếu chịu khổ là con đường tất yếu của nữ t.ử, thì cái khổ của mẫu chẳng là chịu uổng phí

Chỉ khi con chịu đựng gấp bội những gì từng trải qua, lòng mới thấy hả , ?"

"!"

"Thế nhưng, mẫu , cái khổ lớn nhất đời dường như là... góa bụa khi còn trẻ nhỉ. 

Người con chịu cái khổ , con cũng chẳng buồn ngăn cản , điều phu quân của con chắc là vui lòng lắm ..."

"Ta..."

Phu quân ngoài cửa nãy giờ, vốn dĩ định bước một chân , thấy câu liền rụt chân .

Ta để chạy thoát ! Ta sải bước lao ngoài, gọi với theo bóng lưng đang vội vã rời của bằng một giọng điệu đầy kịch tính:

 "Phu quân! Đã đến nhà? Chàng thấy hết chứ, mẫu để thủ..."

"Câm miệng!"

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Phu quân quát lớn một tiếng, ngăn cho hai chữ "thủ tiết" , sắc mặt lúc còn đen hơn cả bóng đêm.

 Ta đó vẻ ấm ức, nhiều lời, chỉ bằng ánh mắt đáng thương tội nghiệp.

 

Loading...