Sau khi về nhà, thẳng đến viện chính, phòng ngủ của con trai - Thanh Xuyên.
Kể từ đầu Hoàng đế triệu cung, Lão thái bà cuối cùng cũng vớ cơ hội, lập tức đưa đứa trẻ , là để bà tự tay nuôi dạy.
Kiếp tự thấy đuối lý, căn bản dám tranh giành với bà , ngược còn nghĩ con ở bên cạnh để khỏi thấy những chuyện dơ bẩn cũng .
Thế nhưng Thanh Xuyên kiếp mới chỉ tám tuổi. Cơ thể nhỏ bé vĩnh viễn dòng sông hộ thành lạnh giá.
Lúc đó cha nó đang gì? Đang ở bên tình mới, Tổ mẫu - tốn bao công sức cướp nó - đang ở ? Không ai .
Hóa trong mắt bà , Thanh Xuyên ở bên cạnh bà quan trọng.
Quan trọng là Thanh Xuyên ở bên , bà khiến cảm thấy đến cả hài t.ử ruột cũng xứng đáng nuôi dưỡng, đó mới là điều quan trọng nhất.
Thanh Xuyên thấy đến thăm, đôi mắt nó chợt sáng bừng lên, định nhào tới nhưng rụt , đầu tổ mẫu nó.
Lão thái bà sụp mí mắt, phản ứng gì. Trái , mụ Lưu hầu hạ bên cạnh bà tặc lưỡi, cố ý xua xua tay mặt, giọng âm dương quái khí:
"Mùi lẳng lơ nồng nặc quá, phu nhân hãy tắm rửa sạch sẽ , kẻo hư tiểu thiếu gia."
Kiếp , mỗi khi những lời như , đều chỉ chui xuống đất, dám ai, dám khỏi cửa.
Ta cảm thấy khắp đều bốc lên mùi hôi thối, từ đầu đến chân đều sạch sẽ.
giờ nghĩ , đám diễn trò như chẳng qua là đòn phủ đầu, giẫm đạp lên lòng tự trọng của .
Khiến cảm thấy xứng đáng bất cứ thứ gì, khiến tự khổ , từng bước ép đường c.h.ế.t mà thôi.
Ta chỉ tay mụ nô tài già láo xược , liếc v.ú nuôi Lý ma ma theo từ nhà đẻ:
"Vả miệng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-nuong-vdyf/4.html.]
Lý ma ma do dự một chút, mới tiến lên thì mụ Lưu lùi hai bước, miệng gào lên:
"Ta là của lão phu nhân, ngươi dám !"
Ta sải bước tiến lên, vả thẳng một phát mặt mụ , tiếp đó đá một cú bụng khiến mụ ngã lăn đất. Ta giẫm chân lên n.g.ự.c mụ:
"Đến mức đích tay, mặt mũi ngươi lớn thật đấy. Không bán cả nhà ngươi thì hôm nay coi như gì."
Lão thái bà thấy đ.á.n.h ngay trong phòng bà , trợn tròn mắt hét lên "Loạn !", vung tay định tát một cái.
"Đến đây đến đây, đ.á.n.h chỗ !"
Ta đưa mặt sát gần, "Đánh , Bệ hạ từng hôn ở đây đấy."
Tay bà cứng đờ giữa chừng vì câu của , chỉ cách mặt vài thốn mà run cầm cập vì giận dữ.
"Đồ dâm phụ hổ! Từng tuổi mà còn trơ tráo như !
Không hiểu Thánh thượng bỏ mặc những tiểu thư khuê các trong trắng lấy, trúng hạng như ngươi!"
"Thánh thượng bỏ mặc tiểu thư khuê các trong trắng mà trúng con, đương nhiên là vì con khác biệt với đám đông, nhan sắc thoát tục, phong thái tuấn tú, một là khó quên.
Nếu thì còn vì cái gì nữa? Chẳng lẽ vì ngài mù ?"
Mụ già độc ác câu của nghẹn họng, suýt chút nữa thở nổi. Có cho mụ thêm một trăm lá gan mụ cũng dám bảo Hoàng đế mù.
Thế thì mụ chỉ còn cách thừa nhận nhan sắc thoát tục, phong thái tuấn tú thôi.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Sự thật đối với mụ mà quá cay đắng, đến mức mụ nghẹn nửa ngày trời cũng nuốt trôi cục tức , uất quá hóa giận, mắt đảo ngược, mềm nhũn ngất xỉu.