Vài ngày , Hoàng đế hạ chỉ điều chuyển công tác cho phu quân của .
Một chiêu "thăng quan nhưng thực chất là giáng chức", đẩy tới vùng Lĩnh Nam cách xa hàng nghìn dặm.
Đặc biệt dặn dò: Không mang theo gia quyến.
Mặt phu quân xanh mét, chuyển sang đen, từ đen chuyển sang trắng bệch.
Lão thái bà lao ôm lấy con trai lóc t.h.ả.m thiết. Ta là để cầu xin Bệ hạ đặc cách cho bà theo cùng.
Phu quân cũng nhiệt tình mời mẫu cùng lên đường. Thế nhưng lão thái bà lập tức tuyên bố tuổi già sức yếu chịu nổi cảnh xe ngựa vất vả, quyết .
Thật là một màn " hiền con thảo" cảm động lòng .
Không ngoài dự tính. Trên đường nhậm chức, phu quân gặp "tai nạn".
Lão thái bà chỉ trời mắng đất, còn thì nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu.
Tất nhiên. Cũng hẳn đều là nước mắt cá sấu.
Năm một ngày xuân, cưỡi ngựa dạo phố, lầu hai của tiệm phấn son xuống, vặn bắt gặp đầu mỉm với .
Sau đó với cha rằng, đây chính là lang quân mà con mong .
Cha liền đến bảng vàng để "bắt" về. Bảo rằng, đó là một vị Trạng nguyên đấy.
Lúc gả cho , thật lòng vô cùng hoan hỷ, thật lòng vô cùng kiêu hãnh.
Về , điều gì đổi? Về , cái gì cũng đổi cả . Lòng , đổi. Lòng , cũng đổi.
Vật đổi dời, chúng đều biến thành những dáng vẻ mà bản còn nhận nữa.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Sau khi phu quân c.h.ế.t, một thời gian dài thường xuyên gặp một cơn ác mộng.
Trong mơ, trói Thanh Xuyên giường hình, dùng giấy che kín mặt nó, nhỏ từng giọt nước lên đó.
Đứa trẻ thể thở nổi. Ta cứu nó, nhưng thể.
Hắn âm lãnh, rằng trừ phi thắt cổ tự t.ử, nếu sẽ để trơ mắt Thanh Xuyên c.h.ế.t mặt .
Trọng sinh đến nay, vứt bỏ tất cả những gì từng tin tưởng ở kiếp .
Ta nỗ lực nhiều việc như , cứ ngỡ cuối cùng đổi tất cả.
thứ dường như vô vọng, dồn đường cùng, mắt là dải lụa trắng, đứa trẻ bóp nghẹt trong tay thể hô hấp.
Giấc mơ luôn vô lý như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-nuong-vdyf/10.html.]
Trong mơ, căn bản nhận thể cần điều khiển, cũng nhận dù c.h.ế.t cũng chẳng để đứa trẻ sống.
Ta chỉ sợ hãi, bất lực và tuyệt vọng.
Căn phòng chật chội trong mơ giống như dòng nước sông hộ thành kiếp , lạnh thấu xương, khiến ngạt thở.
Ta ép ghế, đưa dải lụa trắng vòng qua cổ .
Lần nào đến đoạn cũng giật tỉnh giấc.
Tỉnh nhưng dậy nổi, cứ như bóng đè, tài nào yên giấc.
Đêm đó, khi tỉnh giữa đêm khuya, thấy đang sờ trán , hỏi mà mồ hôi lạnh đầm đìa thế .
Là Hoàng đế.
Ta nghiến răng hạ quyết tâm, nhắm nghiền mắt , cố gắng giấc mơ đó nữa.
Hồi lâu , giấc mơ cuối cùng cũng nối .
Ta trở về căn phòng chật chội , dải lụa trắng treo lơ lửng.
Ta dùng hai tay nắm c.h.ặ.t lấy dải lụa, nắm thật c.h.ặ.t.
Thế tung chân đạp văng chiếc ghế, mượn đà lao thẳng về phía phu quân.
Ngay khoảnh khắc đó, buông tay .
Ta đá văng xuống đất, xương sườn gãy sụp một mảng, miệng nôn m.á.u.
Ta chẳng thèm liếc lấy một cái, x.é to.ạc lớp giấy mặt Thanh Xuyên.
Đứa trẻ hít lấy hít để vài , dần bình phục , nó dậy nở nụ yếu ớt với .
Lúc mới đầu cha nó. La Thế Hiển nôn m.á.u oán độc mắng là "đồ độc phụ".
Nhìn bộ dạng đó của , con trai thấy, liền ôm Thanh Xuyên lòng che mắt nó :
"Đừng ."
Thanh Xuyên gỡ tay . Nó một lời, chỉ lặng lẽ cha đang dồn nó chỗ c.h.ế.t.
Tiếng mắng c.h.ử.i của La Thế Hiển đột ngột im bặt.
Hắn ngây dại con trai , sâu đôi mắt tĩnh lặng như vực thẳm của đứa trẻ.
Hắn trừng trừng đôi mắt, cứ thế lặng lẽ tắt thở.