Từ Mưa Rào Đến Nắng Ấm - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:21:00
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

quỳ xuống mặt , hai tay nâng khuôn mặt lên.

"Tống Thời Việt, mắt tớ ."

"Trong đó chỉ sự yêu thích chân thành nhất dành cho ."

"Tớ thương hại nhiều , nhưng ai vì thế mà tớ hẹn hò với họ."

"Tình yêu là thứ rẻ mạt, ai cũng thể ban phát."

Cậu siết c.h.ặ.t t.a.y , trong mắt vẫn còn sự cố chấp thể tan biến.

"Cậu lừa tớ."

Tống Thời Việt căng thẳng đến cực độ.

nghiêng , nhẹ nhàng hôn lên môi .

Thôi kệ.

Cậu chủ động thì chủ động cũng chẳng .

"Nếu tớ lừa , cả đời tớ sẽ ăn bánh bao nhân rau cải."

Cuối cùng, biểu cảm của Tống Thời Việt cũng dịu .

Trên con đường nhỏ buổi tối, tung tăng nắm tay Tống Thời Việt, nhảy nhót vui vẻ.

"Này, ."

"Tớ thật đấy, chúng hợp !"

"Cậu thì giỏi đ.á.n.h , tớ cũng mạnh mà!"

"Hôm nay tớ gần như đè Đinh Viên xuống đất mà đ.á.n.h, cô chẳng đụng tớ, và khuôn mặt cô chắc chắn sẽ sưng lên cả tuần!"

 

Tống Thời Việt bóp nhẹ tay , khẽ:

"Sau cần tay, tớ sẽ xử lý họ."

" mà Đinh Viên là con gái mà."

Tống Thời Việt đáp:

"Tớ sẽ đổi sang dùng gậy màu hồng."

bật , kiễng chân lên và hôn thật kêu.

"Tớ thích quá, Tống Thời Việt."

Một tiếng nhẹ vang lên từ xa khiến bầu khí đột ngột chùng xuống.

Lục Chước đó, ánh mắt tối tăm .

"Vậy là bây giờ bắt đầu cổ vũ cho bạo lực ? Chỉ vì giúp đ.á.n.h vài trận mà thể thoát ?"

Tống Thời Việt vẫn còn bận tâm chuyện đ.á.n.h Lục Chước.

Thấy Lục Chước khiêu khích, Tống Thời Việt lập tức bước tới.

vội vàng giữ lấy tay .

"Anh xứng đáng để đ.á.n.h ?"

dỗ dành thuyết phục, trở thành một chuyên gia tâm lý trẻ em.

"Lục Chước yếu hơn , đ.á.n.h chẳng khác gì bắt nạt trẻ con."

"Cậu dễ dàng khiến nhè, mà nếu mất bình tĩnh báo cảnh sát thì ."

Cuối cùng, Tống Thời Việt dừng .

Cậu nhạt, khinh bỉ Lục Chước:

"Kẻ hèn nhát."

"Ngay cả việc thích ai đó một cách đàng hoàng cũng dám, lấy tư cách gì để tranh giành với ?"

Lục Chước chạm nọc, lạnh một tiếng bước về phía chúng .

hết kiên nhẫn, lấy bình xịt cay trong túi và xịt thẳng mặt .

Lục Chước đau mắt, loạng choạng, lưng đập gốc cây.

Không ai giúp đỡ, chắc chắn sẽ mất một lúc lâu mới thể mở mắt trường.

, đôi mắt lẽ sẽ tổn thương vĩnh viễn.

Cảnh tượng chật vật bây giờ khiến nhớ bản lúc trong mưa, bỏ rơi hồi cấp ba.

"Lục Chước, thế , mới thực sự cảm thấy thoát khỏi cơn mưa ngày hôm đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-mua-rao-den-nang-am/chuong-10.html.]

sẽ còn nghĩ về ngày hôm đó với nỗi tủi hổ đến nghẹt thở nữa.

cũng mong đợi Lục Chước sẽ trải qua những gì từng chịu.

như thế là đủ .

Ít nhất nó chứng minh rằng đời thực sự luật nhân quả.

Tống Thời Việt chỉ giải quyết vấn đề bằng bạo lực như Lục Chước .

Cậu thu thập đầy đủ bằng chứng về việc huấn luyện viên quấy rối các nữ sinh khác, cũng như việc Đinh Viên gian lận trong kỳ thi năng khiếu và hối lộ giám thị, nộp cho trường.

Ngày hôm , Đinh Viên đuổi học, còn huấn luyện viên thì khiển trách và tạm đình chỉ học tập.

Mọi việc xử lý nhanh ch.óng đến mức khiến kinh ngạc.

 

Tống Thời Việt đối diện với ánh mắt đầy nghi ngờ của , chỉ khẽ gõ nhẹ mi mắt , lười biếng :

"Mẹ cũng từng nghiệp từ ngôi trường ."

"Ba năm tài trợ cho trường một thư viện."

"Hiện tại bà còn đang thảo luận với trường về việc quyên góp hai tòa ký túc xá."

Quả nhiên là ...

Sau đó, gặp của Tống Thời Việt một trong khuôn viên trường.

Nhớ câu chuyện tuổi thơ của Tống Thời Việt, nhẹ nhàng khuyên bà đối xử hơn với .

, mà như :

"Thằng nhóc đó bảo dì bỏ rơi nó, khiến nó tự t.ử ?"

buồn bã gật đầu.

Mẹ của Tống Thời Việt xắn tay áo nghiến răng giải thích với :

"Nó đón Tết với gia đình khi học lớp 6, tự ý lấy điện thoại của ba nó nhắn cho trợ lý, bảo chuẩn máy bay riêng để nó bay sang Melbourne."

"Khi dì phát hiện , nó sợ ba đ.á.n.h nên uống nước giặt đồ tự t.ử ."

"Tối hôm đó dì đưa nó tới bệnh viện rửa dày cho nó cả đêm mới sạch."

Mẹ của Tống Thời Việt nhạt:

"Nếu , bây giờ bạn trai cháu chuyện khi còn thổi bong bóng nữa ."

: "……"

và Tống Thời Việt đính hôn khi bước năm thứ tư đại học.

Sau lễ đính hôn, ôm trong trạng thái say sưa, ghế treo, kể đầu tiên gặp hồi cấp ba.

Cậu khẽ, đôi mắt đượm vẻ mơ màng:

"Lần đầu tiên thấy , tớ nghĩ trông giống một viên bánh nếp ."

"Khi đó, tớ nghĩ rằng lẽ nên giảm cân, vì nếu gầy thì sẽ còn đáng yêu nữa."

Cậu nhẹ:

" khi những cô gái khác, cao thấp, béo gầy cũng chẳng khác biệt gì."

sửa cho :

"Đó là vì mù mặt."

Cậu xoa tai , khẽ:

"Có thể là thế, khi đó tớ nghĩ thể thích những cô gái tròn một chút."

"Cho đến khi gầy , tớ mới nhận —"

Tống Thời Việt bỗng nắm lấy eo , xoay .

giờ đang đùi .

Cậu hôn nhẹ lên mũi , dịu dàng :

"Cậu là tiêu chuẩn duy nhất của tớ."

"Chỉ cần là , dù đổi thế nào, tớ cũng sẽ thể cưỡng mà yêu ."

vòng tay qua cổ , :

"Trùng hợp ghê."

"Tớ cũng ."

Khi cả trường đồn rằng mặt đầy sẹo bỏng, nghĩ rằng nếu ai chấp nhận , thì sẽ vui vẻ đón về nhà.

( Hoàn )

 

Loading...