TỰ MÌNH ĐA TÌNH - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-18 15:28:33
Lượt xem: 433

 

Văn án:

 

Kiếp , nhẹ tin nhầm Liễu Uyên, lầm tưởng nàng mới là ân nhân cứu mạng của .

 

Ta rước nàng phủ với phận bình thê, yêu thương cưng chiều hết mực.

 

Vì nàng , lạnh nhạt chính thê Tô Nhã Ngưng, thậm chí còn cùng nàng hòa ly, nâng đỡ Liễu Uyên lên chính thất.

 

Về mới , cứu năm đó chính là Tô Nhã Ngưng.

 

Liễu Uyên chỉ là một kẻ mạo nhận!

 

Ta hối hận kịp, đến tìm Tô Nhã Ngưng cầu xin nàng tha thứ.

 

ngờ nàng tái giá, sống yên ấm hạnh phúc bên khác.

 

Trong cơn hoảng hốt, xe ngựa đ.â.m c.h.ế.t.

 

Mở mắt nữa, về thời điểm cùng Tô Nhã Ngưng định .

 

Lần , và nàng sẽ bỏ lỡ thêm một nào nữa!

 

 

Chương 1

 

Ta là tân khoa trạng nguyên, đồng thời cũng là nhi t.ử của thừa tướng đương triều.

 

Năm phụ còn trẻ, kẻ gian hãm hại, đày Mạc Bắc.

 

May mắn , phụ của phú thương giàu nhất thiên hạ tên Tô Thương Vân tay cứu giúp, vị phú thương vì phụ chạy vạy khắp nơi, cuối cùng giúp ông minh oan.

 

Phụ cảm kích ân tình , bèn định cho và Tô Nhã Ngưng, nàng là nhi nữ duy nhất của Tô Thương Vân, còn dặn khi thi đỗ khoa cử chính thức đến cầu nàng.

 

Vốn dĩ chẳng coi trọng một nữ t.ử xuất thương hộ, nghĩ bụng: lấy thì lấy thôi cũng chẳng gì to tát.

 

khi còn niên thiếu, trong một ngoài du ngoạn, đàn sói hoang vây công, may mắn một nữ t.ử thôn dã cứu giúp.

 

Khi đó duyên trêu ngươi, kịp rõ dung mạo ân nhân, mà chỉ để cho nàng một tín vật.

 

Về , Liễu Uyên cầm tín vật lên kinh, tìm đến cầu xin thu nhận.

 

Nàng mang ân cứu mạng, buộc báo đáp.

 

Ta dự định cho nàng danh phận thê t.ử, che chở nàng cả một đời.

 

Còn đối với Tô Nhã Ngưng… trực tiếp đến Tô gia đòi thoái hôn.

 

Ở kiếp , phụ khi chuyện thoái hôn, liền đ.á.n.h gãy một chân của , ép đến Tô gia cầu xin nối hôn sự.

 

Ta chịu, phụ liền dọa đuổi khỏi gia môn.

 

Ta nếu đắc tội với phụ , thì con đường quan của coi như chấm dứt.

 

Vì bất đắc dĩ, chỉ đành một nữa đến Tô gia cầu , xin Tô Nhã Ngưng gả cho .

 

Tô Nhã Ngưng lúc thật lòng yêu , nên thấy tới, liền lập tức đồng ý.

 

Sau khi lấy Tô Nhã Ngưng, ân tình của phụ đối với Tô gia coi như báo xong.

 

Còn , cũng đến lúc báo ân của chính .

 

Sau khi thành , cố ý chạm Tô Nhã Ngưng, khiến cho nàng ba năm mang thai.

 

Ta đó mượn cớ nối dõi tông đường, lấy Liễu Uyên bình thê.

 

Lần , phụ đồng ý.

 

thì cũng lấy Tô Nhã Ngưng, Chu gia còn nợ Tô gia nữa.

 

Tô Nhã Ngưng ba năm con, nếu nàng phản đối việc lấy bình thê, ắt sẽ gán cho tội ghen tuông.

 

Biết tin sắp lấy bình thê, nàng tìm hòa ly.

 

Tô Nhã Ngưng yêu đến , hòa ly chắc chắn chỉ là thủ đoạn lấy lui tiến của nàng.

 

Ta chẳng những đồng ý hòa ly, còn ép nàng đích lo liệu hôn sự cho và Liễu Uyên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-minh-da-tinh/chuong-1.html.]

Ta cho nàng một cú oai phủ đầu, để nàng Liễu Uyên mới là chân ái.

 

Sau khi Liễu Uyên phủ, cứ cách dăm ba bữa xảy chuyện.

 

Không trúng độc, thì cũng là đẩy xuống nước.

 

Và tất cả chứng cứ đều chỉ thẳng về phía Tô Nhã Ngưng.

 

Ta tức đến phát điên, nhất quyết hưu thê.

 

khi , chuyện đều là Liễu Uyên giở trò hãm hại Tô Nhã Ngưng.

 

Tô Nhã Ngưng đồng ý hưu, chỉ chấp nhận hòa ly.

 

Nếu , nàng sẽ báo quan, mời Kinh Triệu Doãn đến tra rõ chân tướng việc Liễu Uyên hại.

 

Chu gia là một gia tộc lớn thể để nàng báo quan để ngoài chê ?

 

Không còn cách nào khác, chỉ đành hòa ly.

 

Chỉ cần Liễu Uyên an , hòa ly thì hòa ly thôi.

 

Không lâu khi hòa ly, phụ cuốn cuộc tranh đoạt ngôi vị, bãi bỏ quan chức, cả nhà lưu đày.

 

Ta dù là tân khoa trạng nguyên cũng liên lụy, theo phụ lưu đày.

 

Liễu Uyên, với phận nữ quyến trong nhà, đưa Giáo Phường Ty.

 

Nàng chịu, lóc cầu xin hưu thư.

 

Chỉ cần hưu nàng, nàng sẽ còn liên can gì đến Chu gia nữa.

 

Phu thê vốn là chim cùng rừng, đại nạn mà tới, mỗi liền một ngả.

 

Dù trong lòng bất mãn, nhưng nghĩ đến ân tình cứu mạng năm xưa, cuối cùng vẫn đồng ý.

 

Ai ngờ, ngay khoảnh khắc cầm hưu thư, sắc mặt nàng lập tức đổi.

 

Nàng oán hận vận mệnh bạc bẽo, mới phu nhân nhà quan, chớp mắt mất hết tất cả.

 

Nàng mắng phụ hại , mắng vô dụng, thể để nàng hưởng phúc.

 

Ta hiểu…

 

 

Liễu Uyên nhạo ngu ngốc, rằng nàng từng là ân nhân cứu mạng của .

 

Người cứu năm đó vốn dĩ là Tô Nhã Ngưng, Liễu Uyên chỉ là lén thấy.

 

Chính nàng lấy tín vật để cho Tô Nhã Ngưng, mạo nhận phận của nàng.

 

Khoảnh khắc , phẫn nộ đến tột cùng.

 

Cơn giận đầu óc mụ mị, trong lúc mất khống chế, g.i.ế.c c.h.ế.t Liễu Uyên.

 

Trước khi quan binh kéo đến, bỏ trốn, tìm Tô Nhã Ngưng.

 

Ta với nàng rằng chân tướng, nàng mới là cứu .

 

Ta với nàng rằng chuyện đều là hiểu lầm, và cùng nàng bắt đầu từ đầu.

 

Thế nhưng, kịp đến Tô phủ, thấy Tô Nhã Ngưng mật bên một nam nhân.

 

Một bà lão ven đường với , đó là phu quân ở rể của nàng, nàng tái giá.

 

Ta sững tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

 

Nàng yêu đến , vì chờ ?

 

Chẳng lẽ là vì quá đáng, khiến nàng thất vọng đến cùng cực.

 

Trong cơn hoảng hốt, một cỗ xe ngựa mất khống chế lao thẳng về phía .

 

Ta kịp né tránh nên c.h.ế.t vó ngựa.

 

Mở mắt nữa, về thời điểm đến Tô gia thoái hôn.

 

 

Loading...