11
Đó chính là xương bàn tay của chị dâu cả.
Là thứ nhân lúc ngã chính điện mà ném .
Lúc nãy chắn phía , kéo cụ tổ Cao nhiều như , chính là để tranh thủ thời gian cho chị dâu cả.
Khi đoạn xương tay đó chạm nền chính điện, tượng trẻ con thần tọa bắt đầu rỉ m.á.u.
Trong điện vang lên vô tiếng trẻ con t.h.ả.m thiết.
Chúng đồng loạt gọi: “Mẹ… … …”
Như triệu gọi, bọc đồ n.g.ự.c rung lên dữ dội. dứt khoát mở ném .
Chị dâu cả chống đỡ bằng tứ chi gãy nát, lảo đảo lao về phía thần tọa, đ.â.m mạnh lật đổ nó.
Tượng trẻ con rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Trong điện bỗng nổi lên một cơn gió tà, cát đá bay mù mịt, khiến tất cả mở nổi mắt.
Khi cơn gió qua , dân làng kinh hoàng phát hiện vô đứa trẻ khô quắt, nâu sẫm bò từ phía chính điện và từ lòng đất. Chúng la hét, nhảy lên dân làng, lộ hàm răng sắc nhọn như kim mà c.ắ.n xé điên cuồng.
Trong chốc lát, dân làng c.ắ.n xé đến mặt mũi còn nguyên vẹn, thương vong khắp nơi.
Tất cả đều tái mét, hoảng loạn chạy về phía lối nhưng còn chạy ?
Bên ngoài miếu trẻ con kín những “đàn mẫu” mà giải thoát khỏi các cái vò.
Kẻ nào cũng dữ tợn, sát khí ngập , vây c.h.ặ.t dân làng.
Người đầu há cái miệng đen ngòm: “Hóa con của chúng giấu ở đây! Có hương khói che mắt, trách chúng mãi tìm thấy!”
Cụ tổ Cao rút giấy vàng định niệm chú, đám trẻ con lao tới c.ắ.n thương tay.
Dù pháp lực cao cường, ông cũng chống nổi đông “đàn mẫu”. Chỉ vài hiệp, tứ chi của ông xé đứt từng đoạn.
Ông đau đớn gào thét, chị dâu cả bóp c.h.ặ.t cổ.
“Oan đầu, nợ chủ, nợ nào trả nấy. Ông già khốn kiếp, ngờ cũng ngày hôm nay!”
Trong lúc hỗn loạn, ai đổ nến bàn hương. Chỉ chốc lát, cả miếu trẻ con chìm trong biển lửa.
Tiếng kêu cứu của dân làng, tiếng gầm oán hận của “đàn mẫu” và tiếng the thé của lũ trẻ hòa , dội lên như sóng dữ.
Đầu óc cuồng, mắt tối sầm còn gì nữa.
12
Trong mơ, thấy nhiều phụ nữ bế con đến cảm ơn , cảm ơn giải thoát cho họ, còn giúp họ tìm con . Giờ đây họ cuối cùng cũng thể cùng con bước vòng luân hồi mới.
Chị dâu cả cũng đến từ biệt . Chị cạnh họ cả, ôm đứa cháu gái, dáng vẻ trở dịu dàng, sạch sẽ như , mỉm gọi : “Nhãn Tình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-mau-dan/chuong-7.html.]
“Thù lớn báo, thôn họ Phương kết thúc . Em hãy đến thành phố lớn, nhất định học hành cho .”
Khi tỉnh nữa, ở trong bệnh viện của thị trấn.
Bác sĩ , phát hiện chân núi, cứu là một trông như kẻ lang thang. Cơ thể gì nghiêm trọng, chỉ vài vết trẹo và trầy xước.
Cảnh sát thị trấn cũng đến hỏi tình hình. Họ , miếu trẻ con núi nửa đêm xảy hỏa hoạn, một ai sống sót.
Cô và họ Phương Vũ khi tìm thấy, cũng c.h.ế.t đuối hồ ở chân núi. Chỉ Đỗ Chiêu Chiêu ở trong làng và là sống sót.
Họ hỏi liên tiếp mấy câu. Ví dụ như vì dân làng đồng loạt đến miếu trẻ con?
Trong miếu, ngoài t.h.i t.h.ể cháy đen của dân làng, còn phát hiện nhiều hài cốt phụ nữ thuộc nhiều thời kỳ khác , thậm chí cả hài cốt trẻ em, rốt cuộc là chuyện gì?
chỉ hôm đó là ngày họp chợ của làng, mỗi như dân làng đều tụ tập ở đó. Người quá đông, lo cho chị dâu hai đang bệnh ở nhà, nên định về . Kết quả đường xuống núi trượt chân ngã. Còn những câu hỏi khác, đều .
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
“Còn một chuyện kỳ lạ nhất.” Anh chằm chằm mắt , dừng một chút.
“Theo báo cáo khám nghiệm, một t.h.i t.h.ể dân làng tuổi xương vượt quá hai trăm năm mươi tuổi. Trong làng của cô… như ?”
lắc đầu.
Hộ tịch thể giả, nhưng tuổi xương thì giống như vòng năm của cây, thể lừa . Chỉ là những chuyện thì dài dòng, mà họ cũng sẽ tin. May mà những kẻ tội ác chồng chất cuối cùng cũng nhận lấy báo ứng xứng đáng.
sang phòng bên cạnh thăm Đỗ Chiêu Chiêu, lúc tỉnh táo trở .
Các chỉ sinh tồn của chị đều bình thường, chỉ là đứa bé trong bụng còn, hiện cần nghỉ dưỡng.
kể cho chị những chuyện xảy thời gian qua như thế nào, may mà chị cũng hỏi nhiều.
quan sát vẻ mặt chị , luôn cảm thấy cái c.h.ế.t của Phương Vũ, chị hề quá đau buồn.
Chị là một thông minh. Có lẽ giống , chị cũng sớm nhận những điều bất thường ở cô và Phương Vũ. Hoặc thể cảnh sát tìm gặp chị , cho chị phần nào sự thật.
nghĩ linh tinh, đặt bó hoa hái lên đầu giường chị .
“Cảm ơn em, Nhãn Tình.”
Chị mỉm : “Đợi chị xuất viện, em cùng chị nhé. Chị sẽ tìm cho em một trường học. Em theo chị về nhà.”
Ngoại truyện - Lý Đình
1
Những năm chín mươi, nghiệp, phân về một ngôi làng dạy học.
Đồng nghiệp khá may mắn, làng đó điều kiện tệ, ít nhất cũng hơn phần lớn vùng nông thôn thời bấy giờ.
Nói thật, vài hộ gia đình còn khá giả hơn cả một thành phố như .
chỉ là thầy giáo nghèo, quần còn vá chằng vá đụp. So với dân làng, chỉ hơn họ chút chữ nghĩa trong bụng.