Chương 2
Mấy trăm năm gặp, cảnh giới của cao đến mức thấu.
Tên cố ý đến để khoe khoang ?
Thượng giới cũng liên minh tán tu, cần tới đó báo danh.
Sau khi xem xong ngọc giản bản đồ, chỉ tách khỏi càng sớm càng .
thượng giới yên , trách nhiệm của là hộ tống .
Hộ tống cái gì chứ.
Người khắc nhất chính là .
thế nào cũng cắt đuôi nên đành chịu .
Dọc đường phong sương dãi gió.
Thật trong tay Trúc Ốc Tu Di tinh xảo, nhưng thực sự mời , chỉ đành chịu đựng như .
“Phó Vân Thiển, những năm qua nàng vẫn chứ?”
Ta bật lạnh từ l.ồ.ng n.g.ự.c.
Không gây phiền, những năm sống thoải mái vô cùng.
Ta giả vờ chuyên tâm tu luyện.
Không để ý đến .
Trong tiếng lửa trại lách tách.
Hai im lặng đối diện suốt một đêm.
…
Tiên khí và linh khí quả nhiên vẫn khác . Chỉ tĩnh tọa một đêm mà tu vi tiến bộ ít.
Tiếp tục lên đường, chuyến khô khan đến mức bắt đầu thất thần.
Con chim bay xa xa sải cánh cực dài, thôi cũng thấy thích hợp đem nướng ăn.
Cánh rừng phía khá nhiều vật liệu thích hợp để luyện khí, vài loại linh thảo thể dùng luyện đan.
“Phó Vân Thiển, tập trung chút.”
“Nếu ngươi gấp thì cứ .”
Hắn thở dài:
“Thượng giới tiên ma lẫn lộn, thể bỏ mặc nàng .”
Hừ, giả nhân giả nghĩa.
Hắn bay gần một chút.
“Ta giữ một ít vật liệu cấp thấp, nếu nàng cần…”
“Không cần nguowi phí tâm.” - Ta bực bội né sang bên.
Giọng trầm xuống:
“Nàng… ghét đến ?”
Đã còn bay gần thế, cái mùi nhân gian khổ sở sắp hun c.h.ế.t !
lúc …
“Hahahahahaha! Thẩm Tri Chu, ngươi cũng ngày ghét bỏ !”
Thần thức lập tức quét xung quanh.
Không thấy bóng .
Chỉ uy áp đáng sợ theo tiếng mà chấn động ngừng.
“Là kẻ thù của , cẩn thận.”
Thẩm Tri Chu lập tức dựng lên một kết giới.
Sức ép nặng nề trong l.ồ.ng n.g.ự.c lập tức giảm .
Ngay đó, vô kiếm quang bùng lên, hóa thành hàng nghìn đạo, đồng loạt đ.á.n.h về một chỗ.
Nơi đó qua gì.
kiếm quang chạm liền vang lên từng tiếng keng keng, bật ngược trở .
Đã vị trí của đối phương…
Tay khẽ xoay trong tay áo, một cây ngân châm đầu ngón tay.
Tập trung thần thức.
Phóng .
Giữa trung vang lên một tiếng rắc nhỏ như vỏ trứng vỡ.
Ngay đó, pháp khí ẩn của đối phương phá vỡ.
“Mỹ nhân nhỏ cũng chút bản lĩnh đấy.”
“Khi nãy thấy ngươi là thuần âm chi thể? Chi bằng theo .”
Người đội ngọc quan, mặc cẩm y.
Toàn pháp bảo lấp lánh.
Nhìn thế nào cũng giống một nhị thế tổ.
Ta hỏi:
“Các ngươi thù oán gì?”
Hắn lớn.
“Ha ha ha, cũng chẳng thù oán gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-ke-thu-truyen-kiep-tro-thanh-cho-trung-thanh/chuong-2.html.]
“Chỉ là bản tọa trúng thiên sinh kiếm cốt của , định lấy về luyện một món pháp bảo.”
“Còn ngươi…”
“Thì tỳ nữ trong trướng của .”
Ta sang Thẩm Tri Chu.
Chân mày nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt nghiêm trọng.
“Tu vi cao hơn ngươi?”
“Chân tiên cảnh, cao hơn một đại cảnh giới.”
Hay thật.
Cao hơn hẳn một đại cảnh giới.
Ta lập tức xoay chạy:
“Chuyện của ngươi thì tự xử lý.”
còn bay bao xa thì một bàn tay lớn phía chộp tới.
Hắn tưởng là tiểu lâu la dễ bắt ?
Ta lập tức tung phù lục mở đường.
Tiếng nổ vang lên, đầy trời lửa đỏ.
Ta hóa thành tám đạo ảnh, bay về tám hướng khác .
Còn bản thể thì thổ độn xuống ngàn mét, nín thở thu khí, âm thầm ẩn nấp.
Có Thẩm Tri Chu ở đó.
Ta trốn vô cùng an .
Ta để một pháp khí mắt, dùng để quan sát tình hình.
Thẩm Tri Chu…
Quả hổ là thiên kiêu Côn Luân.
Ngay cả ở thượng giới, đối mặt với kẻ mạnh hơn một đại cảnh giới, vẫn hề lép vế, càng đ.á.n.h càng mạnh.
Kiếm thế như cầu vồng.
Đánh cho tên liên tục lùi bước.
cẩm y nhân lai lịch gì.
Pháp bảo ném như cần tiền.
Ta đến đỏ mắt.
Quá hào phóng.
Quá đáng ghét.
Pháp bảo phòng ngự đủ để chống Kim Tiên cảnh.
Các loại tiên khí ném như rác.
Thậm chí còn hai con khôi cấp tiên nhân.
Có gia sản như …
Tình thế dần dần đảo ngược.
…
May mà Thẩm Tri Chu pháp linh hoạt, qua xuyên giữa những luồng tiên khí và pháp bảo, một đối ba, cuối cùng vẫn khó khăn giành thắng lợi.
Hai con khôi đ.á.n.h phế.
Chỉ còn tên cẩm y nhân .
Kiếm thuật của Thẩm Tri Chu dù kinh tài tuyệt diễm đến , nhưng nếu phá phòng ngự thì cũng vô ích.
Khóe miệng dính m.á.u, nhưng kiếm thế vẫn sắc bén như cũ, mỗi nhát đều đ.á.n.h trúng một điểm.
trận pháp phòng ngự luôn lưu chuyển ngừng.
Hắn c.h.é.m đến bao giờ mới mài mòn nổi?
Huống chi tên cẩm y nhân còn liên tục thi triển pháp thuật.
Kéo dài thế , sớm muộn gì cũng bại.
Ta thể ở đây nữa.
Vừa lặng lẽ rút trăm trượng, thì một bàn tay lớn kéo .
“Ở đây còn một con chuột nhỏ.”
“Vân Thiển…”
Mấy đạo kiếm quang c.h.é.m xuống bàn tay , rơi xuống, nhưng ngay đó cẩm y nhân kéo thẳng lòng.
“Thẩm Tri Chu, xem ngươi khá để tâm tới nàng .”
Tên tùy tiện sờ soạng bên hông , vung tay một cái xé rách một mảnh y phục.
Ta giả vờ hổ tức giận, hai tay trói lưng, chỉ thể ngừng giãy giụa.
“Tiền bối đừng… tha cho …”
Ta cố ép vài giọt nước mắt, để chúng đầy lên khóe mắt, khẽ rên khi sờ soạng.
“Tiền bối…”
Ánh mắt dần trở nên dâm tà.
Thậm chí còn chuyện bẩn thỉu ngay mặt Thẩm Tri Chu.
Thân thể áp xuống.
Lại gần thêm chút nữa…