TỪ HÔN Ư? TA ĐÁNH GÃY SƯƠNG SƯỜN CỦA HẮN RỒI GẢ CHO HOÀNG ĐẾ - 5

Cập nhật lúc: 2026-02-26 09:16:45
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tiệm thư họa ở phía tây thành, chủ nhân là một trong bọn , chúng thường gặp mặt ở đó.

 

Hôm , chúng đang nhỏ giọng tranh luận xem nên cử ai phương bắc điều tra việc thiếu hụt lương kho ở một nơi nào đó thì thỏa hơn.

 

Ngoài tiền đường của tiệm mơ hồ vang lên tiếng ồn ào, dường như chưởng quầy đang ngăn cản ai đó.

 

“Công t.ử nhà hôm nay thật sự tiếp khách, tranh bán hết …”

 

“Ta nhận công t.ử các ngươi! Đừng cản ! Hôm nay nhất định gặp một !”

 

Giọng chút quen tai, mang theo sự hư nhược khi thương và sự lỗ mãng như nay.

 

Chúng trao đổi ánh mắt.

 

Một trong bọn, họ Chu tên Nghiễn, chính là thiếu đông gia của tiệm thư họa

 

Hắn là tính tình ôn hòa nho nhã nhất trong chúng .

 

Chỉ thấy khẽ nhíu mày, dậy: 

 

“Là Tạ Tuy, xem thử.”

 

Chúng đều động.

 

8

 

Qua rèm trúc thể lờ mờ thấy bóng ở tiền đường.

 

Tạ Tuy quả nhiên xông , trán vẫn còn vết bầm xanh vàng tan hết, sắc mặt thì dưỡng vài phần.

 

Bên cạnh , vẫn là nữ t.ử tên Nhu Nương .

 

Tạ Tuy thấy Chu Nghiễn, mắt liền sáng lên, trực tiếp tiến lên, quen thuộc vỗ vỗ vai Chu Nghiễn.

 

“Văn Lan! Quả nhiên là ngươi!”

 

“Ta ngươi ở đây kinh doanh nhã thú, hôm nay đặc biệt dẫn theo Nhu Nương đến tìm ngươi, mời ngươi vẽ cho nàng một bức tiểu tượng!”

 

Giọng Tạ Tuy nhỏ, mang theo ý vị “ đến là nể mặt ngươi”.

 

Chu Nghiễn để lộ dấu vết lùi nửa bước, tránh khỏi tay , giọng điệu nhàn nhạt: 

 

“Tạ thế t.ử, hôm nay tại hạ khách, tiện vẽ tranh. Hơn nữa vẽ chân dung cần tĩnh tâm, vội vàng e khó tận ý.”

 

“À? Có khách?” 

 

Tạ Tuy lúc mới chú ý rèm trúc còn thấp thoáng bóng .

 

Hắn theo bản năng ôm c.h.ặ.t Nhu Nương bên cạnh, như thể khoe một bảo vật hiếm , bắt đầu bộ lời lẽ quen thuộc .

 

“Không , đều ngoài.”

 

“Văn Lan, ngươi đấy, đời Tạ Tuy chỉ coi trọng một trong lòng.”

 

“Vì Nhu Nương, thể từ bỏ tất cả, công danh, phú quý, thậm chí cả những hôn ước trói buộc hợp thời.”

 

“Nay gặp chân ái, mới những năm tháng chẳng qua là sống trong u mê.”

 

“Nhu Nương tuy xuất giang hồ, nhưng tâm địa thuần thiện, hơn hẳn những tiểu thư khuê các cao cao tại thượng, chỉ hư danh cả trăm ngàn !”

 

“Ta nhất định cho nàng thứ nhất. Bức họa cũng chỉ b.út pháp diệu thủ của ngươi, Văn Lan, mới xứng với sự linh tú của nàng.”

 

Hắn càng càng hăng, ánh mắt quét qua rèm trúc, mang theo một loại ưu việt “ đều say, chỉ tỉnh”.

 

“Ta giống những kẻ khác trong kinh thành, suốt ngày tụ tập với vô công nghề, chẳng đang gì.”

 

9

 

Bên trong rèm, sắc mặt mấy chúng đều trầm xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-hon-u-ta-danh-gay-suong-suon-cua-han-roi-ga-cho-hoang-de/5.html.]

siết c.h.ặ.t chén , bật lạnh.

 

Vẻ ôn hòa mặt Chu Nghiễn cũng gần như giữ nổi, trong ánh mắt đầy sự lúng túng và chán ghét.

 

Việc chúng đang bàn ở đây là chính sự liên quan đến dân sinh và quan trị.

 

Vậy mà tên ngu xuẩn đó xông , thao thao bất tuyệt về thứ tình yêu tự khiến cảm động, còn tùy tiện hạ thấp khác.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Một bằng hữu tính khí nóng nảy nhịn , định dậy vén rèm ngoài lý luận.

 

Ta khẽ giơ tay, ấn lên cánh tay .

 

Tạ Tuy dường như nhận bầu khí rèm gì đó đúng, cảm giác áp bức của sự im lặng khiến bài diễn thuyết hùng hồn của khựng .

 

Hắn nghi hoặc về phía Chu Nghiễn, cố bên trong rèm.

 

lúc , đưa tay, chậm rãi vén rèm trúc lên.

 

Ánh nắng vụn vặt buổi chiều theo động tác rèm lay động mà rải tiền đường, rơi .

 

Hôm nay mặc y phục đơn giản quen thuộc, trang điểm, chỉ buộc gọn tóc lên.

 

Ánh mắt Tạ Tuy kịp phòng mà chạm thẳng .

 

Biểu cảm mặt lập tức đông cứng , cánh tay đang ôm Nhu Nương cũng khựng một thoáng.

 

“Ngươi… ngươi là… Thẩm Chước?!”

 

Yết hầu lăn lên, giọng khô khốc.

 

Ta , mặt mấy biểu cảm.

 

“Tạ thế t.ử, nhiều năm gặp, ngươi vẫn cứ năng giữ miệng như .”

 

“Ầm” một tiếng trong vô hình, sắc mặt Tạ Tuy từ trắng chuyển đỏ, từ đỏ chuyển xanh, biến hóa vô cùng đặc sắc.

 

Hắn như bỏng mà đột ngột buông tay đang ôm Nhu Nương, lùi nửa bước, va giá tranh phía , phát một trận động tĩnh.

 

Nhu Nương khẽ kêu lên một tiếng, luống cuống .

 

Tiền đường lặng ngắt như tờ.

 

Tạ Tuy há miệng, dường như điều gì.

 

cuối cùng, thốt một chữ, chỉ sắc mặt xám xịt một cái.

 

Sau đó, đột ngột , gần như là hoảng hốt xông khỏi tiệm.

 

Nhu Nương sững một chút, vội vàng nhấc váy, cuống quýt đuổi theo ngoài.

 

10

 

Trong tiệm yên tĩnh trở , Chu Nghiễn xoa xoa giữa mày, thở dài một

 

Người bằng hữu định xông thấy , khẩy một tiếng:

 

“Người đúng là đầu óc vấn đề!”

 

“Uổng cho từng mấy quyển sách ở Quốc T.ử Giám, mà chẳng khác gì đổ bụng ch.ó!”

 

Người khác cũng lắc đầu:

 

“Tình yêu vốn là chuyện , nhưng cũng nên như , suốt ngày treo bên miệng.”

 

“Vì một nữ t.ử lai lịch rõ ràng mà gia tộc, trách nhiệm, thể diện đều chẳng màng, còn tự cho siêu phàm thoát tục, đúng là đồ vô dụng.”

 

Tiểu quận chúa là khó kìm nén nhất, nghiến răng :

 

“Hắn đến cả việc chúng đang bàn bạc chuyện gì ở đây cũng , mà dám tùy tiện bôi nhọ.”

 

Loading...