TỪ HÔN Ư? TA ĐÁNH GÃY SƯƠNG SƯỜN CỦA HẮN RỒI GẢ CHO HOÀNG ĐẾ - 11

Cập nhật lúc: 2026-02-26 09:19:22
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trấn Bắc Hầu chiêu rể ở rể cho nàng?”

 

Nhất thời đáp thế nào.

 

Không hổ là Hoàng đế, chuyện đùa buổi tối, chẳng bao lâu .

 

Ta đành gật đầu.

 

Y im lặng một lúc, bỗng khẽ một tiếng, nhưng trong tiếng chút ấm áp.

 

“Thẩm Chước.” 

 

Y gọi tên , trong giọng mang theo một tia khó hiểu, thậm chí phần hoang đường.

 

“Trẫm , nàng còn tính toán như .”

 

“Chiêu rể?”

 

“Nàng chẳng lẽ , trẫm thể rể ở rể ?”

 

Ta sững .

 

Y ý gì?

 

“Bệ hạ hiểu lầm .” 

 

Ta trấn định , mở lời.

 

“Không ngài, ngài đừng lo. Chuyện đêm đó, thần nữ từng nhắc với gia phụ dù chỉ nửa lời.”

 

Lời dứt, khí trong phòng lập tức đông cứng.

 

Vẻ nghi hoặc và bực bội mặt Hoàng đế tức thì đóng băng, vỡ tan, hóa thành kinh ngạc.

 

“Nàng từng nhắc?”

 

Y lặp một , đầy giận dữ.

 

Y tiến lên một bước, thở áp sát: 

 

“Nàng định một đao cắt đứt với trẫm ?”

 

“Nàng xem trẫm là gì? Xem đêm đó là gì? Nàng chịu trách nhiệm với trẫm?”

 

Cơn giận bất ngờ của y ép lùi , lưng chạm thành thùng tắm.

 

“Bệ hạ bớt giận. Thần nữ chỉ cảm thấy việc khó mở lời, liên quan đến thể diện hoàng gia…”

 

“Thể diện?” 

 

Y cắt ngang, lạnh một tiếng.

 

“Trẫm nếu để tâm chút thể diện đó, khi …”

 

Lời y dừng , l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng, ánh mắt đầy tổn thương.

 

“Được, lắm.” 

 

Y gật đầu, giọng lạnh xuống.

 

“Là trẫm tự đa tình, quấy rầy sự thanh tĩnh của Thẩm đại tiểu thư, cáo từ.”

 

Nói y xoay định rời .

 

“Đợi !”

 

Trong lúc cuống quýt, đưa tay kéo tay áo y.

 

Thân hình y khựng , đầu , giọng đầy ủy khuất.

 

“Còn lời gì nữa? Từ đầu đến cuối, nàng chỉ xem là một tiểu sư , ?!”

 

Ta mím môi, đón lấy ánh mắt y, cố giữ giọng bình .

 

“Bệ hạ, Tạ Tuy thể trốn khỏi truy bắt, lẻn về kinh thành bắt cóc thần nữ, đủ thấy trị an kinh thành cùng việc tuần phòng của thị vệ trong cung vẫn còn sơ hở.”

 

“Chuyện hề nhỏ, bên cạnh bệ hạ, nên rèn luyện thêm.”

 

Đây vốn là lời sớm tìm cơ hội .

 

Giờ , khô khốc, thậm chí phần đột ngột.

 

20

 

Hoàng đế , trong mắt dâng lên vài phần thần sắc cổ quái.

 

Y trầm mặc bàn tay đang kéo tay áo y, ngẩng lên gương mặt .

 

Bỗng nhiên, y bật thành tiếng, cổ tay xoay nhẹ, thuận thế nắm ngược cổ tay .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-hon-u-ta-danh-gay-suong-suon-cua-han-roi-ga-cho-hoang-de/11.html.]

Lực nặng, nhưng cho phép giãy thoát.

 

“Sư tỷ đúng.” 

 

Y tiến lên một bước, giọng hạ thấp, mang theo từ tính nguy hiểm. 

 

“Quả là nên luyện tập cho t.ử tế, chi bằng… bắt đầu từ đêm nay?”

 

Ta còn kịp hiểu hết ý trong lời y, y thuận tay kéo một cái, cả bật dậy.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Ta theo bản năng kinh hô, y cởi áo choàng quấn lấy .

 

“Bồn tắm lát nữa hẵng dùng, sư tỷ.”

 

Lời dứt, trời đất như xoay chuyển.

 

Ta ném xuống lớp chăn đệm mềm mại.

 

Y phủ lên, thở ấm nóng lướt qua bên tai, mang theo một tia nghiến răng.

 

“Nếu sư tỷ cho rằng chuyện đêm đó cần nhắc tới, trẫm hỏi sư tỷ.”

 

Môi y gần như dán vành tai , khẽ thì thầm.

 

“Lần giải độc đêm , sư tỷ hài lòng ? Có cần… ôn một nữa chăng?”

 

“Ngài…”

 

Gò má lập tức nóng bừng, giãy giụa đẩy y , y dễ dàng chế trụ cổ tay, giữ c.h.ặ.t đỉnh đầu.

 

Nến kêu lách tách một tiếng khẽ.

 

Nụ hôn của y hạ xuống, giống sự hỗn loạn của đêm .

 

Lần , mang theo sự xâm lấn rõ ràng.

 

Y phục rối loạn, thở quấn quýt.

 

Trong lúc ý thức dần mơ hồ, chỉ giọng y trầm thấp quanh quẩn bên tai, khàn vì đạt ý nguyện.

 

“Chiêu rể ở rể? Nàng nghĩ cũng thật.”

 

21

 

Lần nữa tỉnh , bên cạnh hô hấp đều đặn kéo dài, cánh tay vẫn vòng qua eo .

 

Toàn mềm nhũn, trong đầu một mảnh hỗn độn.

 

Những chuyện đêm qua kịch liệt hơn nhiều so với ngoài suối

 

Lúc bình tĩnh , chỉ cảm thấy việc vượt khỏi tầm kiểm soát.

 

Lặng lẽ gỡ cánh tay y , nhịn khó chịu dậy, mò trong bóng tối tìm một chiếc áo khoác ngoài choàng lên.

 

Vừa buộc xong dây áo, phía vang lên tiếng sột soạt.

 

“Đi ?”

 

Giọng y mang theo chút khàn khàn khi tỉnh ngủ, trong tĩnh lặng đặc biệt rõ ràng.

 

Sống lưng cứng , đầu, cố dùng giọng điệu công sự :

 

“Bệ hạ, trời sắp sáng , ngài nên hồi cung. Ngoài …”

 

Ta xoay , mượn ánh sáng mờ nhạt ngoài cửa sổ về phía bóng dáng y dậy, nghiêm mặt :

 

“Lời thần nữ đêm qua hư ngôn.”

 

“Chuyện Tạ Tuy bộc lộ rõ ràng cấm quân và hệ thống thị vệ quả thật sơ hở.”

 

“An nguy của bệ hạ liên quan đến xã tắc, việc nhất định coi trọng, huấn luyện cần tăng cường, nhất là năng lực ứng phó tình huống đột phát và truy bắt, thanh tra.”

 

Bóng giường im lặng một lát.

 

Sau đó, một tiếng khẽ vang lên, y thong thả xuống giường, đến mặt .

 

Ánh sáng bình minh mờ nhạt phác họa hình cao thẳng của .

 

Không ngờ, y cao đến .

 

“Sư tỷ dạy bảo .”

 

Y cúi đầu, môi gần như chạm tai , giọng ép thấp, mang theo sự lười biếng và trêu chọc khi thỏa mãn.

 

“Vậy chuyện luyện binh, xin quyền nhờ sư tỷ hao tâm.”

 

Tai nóng bừng, còn kịp phản bác y bế ngang lên.

 

khi bắt đầu huấn luyện…”

 

Loading...