Tứ Hận Quỷ Đáp Huyết - Chương 2 - Sử thi về một con người

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-14 16:09:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đang cầu nguyện trong nhà thờ, Emma nhớ về hình ảnh đọng trong tâm trí Cô ngày nhỏ là nụ trìu mến của cô. Nụ từ mẫu cảm giác ấm áp mang nhiều phần hạnh phúc nhưng lúc lúng túng vì đầu một chiến binh như cô con. Cô  lúc nào cũng tìm cách để khiến Emma cảm thấy cô đơn khi ở cạnh. Emma thừa nhận những ngày thì vẫn ba và những trong dòng họ cùng chuyện. rõ cái cảm giác đó, họ luôn đặt nặng sự kỳ vọng lên cô. Một tấn gạch lớn vô hình mà cô gái nhỏ luôn mang theo. Chỉ là hiểu cảm xúc sâu thẳm bên trong Emma, chia sẻ phần nào đống áp lực mà cô nhận. Mẹ cô chỉ là một chiến binh, bà giỏi giao tiếp nên thường sẽ hỏi những câu như "Cơm ngon ?" "Con mệt ở ?"... Có lẽ đó là lúc duy nhất mà Emma thể thật to, sợ ai chế giễu.

 

Khi cô trở về nhà những cuộc chiến với quỷ. Bà thường ở ghế, gọi cô đến. Khi ở cạnh Emma thấy vui, cô cần đóng giả là đứa con "khôn ngoan hảo nữa". Chỉ là một cô gái với những khuyết điểm cơ bản thôi. Emma lên đùi , thu trong vòng tay dịu dàng của bà. Được trở về con gái đúng nghĩa. Cô chăm chú lắng những câu chuyện về chuyến của , những đồng đội ngã xuống và lời hứa thành. Emma yêu , vì cô chẳng  là thiên tài kiếm thuật đứa con nối dõi của “Nikushimi no hono”.

 

Những ngày là những ngày Emma luôn cố gắng để phụ mất lòng. Cô luôn tỏ bản tự chủ trong việc, như âm thầm che giấu vết thương ở cổ tay, tự đến chỗ thợ rèn để sửa kiếm. Ba của Emma rằng cô tố chất giống và sẽ sớm trở thành một bậc kỳ tài kiếm thuật như bà . Emma chút tự hào về bản khi những lời khen của ông, dù đó thứ mà cô . Thứ Emma là gì? Chỉ đơn giản là "con mệt ?". Khi những bức ảnh của cô, Emma cảm thấy ngưỡng mộ . Bà màng danh lợi, than trách với đời, sống chính trực yêu quý. Cô nhận rằng dù bản đang gánh hàng đống kỳ vọng vai. Emma hiểu rõ bản  ngưỡng mộ đến mức nào, cô trở thành một như thế. Xuất địa vị, quan trọng, cô chẳng cần vỗ n.g.ự.c xưng tên là Emma của gia tộc nào đó. Chỉ cần là Emma.

 

Mẹ cô mất từ khi cô tròn 15 tuổi , nhưng di sản bà để là một đứa con gái, những thế hệ cứu giúp và lượng quỷ tiêu diệt xếp thành mây. Trong đám tang cô , cô chỉ nghĩ về những ngày ở cạnh . Bà đúng trách nhiệm của , dù với tư cách là ai. Emma vẫn luôn là con của cô .

 

“Phì!”

 

Tiếng thở nhè nhẹ từ cơ thể nhỏ nhắn trong lòng cô khẽ đ.á.n.h thức Emma khỏi thực tại, đó cũng là ngày mà cô em gái Alice của cô tròn 11 tuổi, cô bé thiên phú kiếm thuật nhưng luyện tập chăm chỉ. Khi ngôi mộ của , Emma lúc đó đang bế Alice, Alice bám cơ thể cô như một chiếc phao cứu sinh. Cô bé  ngủ ngon lành khi vì sự của . Cô biểu cảm bình yên của Emma, cảm nhận cơ thể nhỏ bé đó chuyển động, Emma lặng lẽ dùng ngón tay lau vệt nước mắt còn đọng gương mặt Alice. Cô tự thề với lòng. “Em quyền kế thừa di sản của , chỉ cần là đủ ...”.

 

Trở với hiện tại, cô bước ngoài nhà thờ và dọc theo con đường đến chợ. Emma đến để tìm một quan trọng là “bác Thsandra”. Người cùng cái tên với ngôi làng mà cô đang sống, ông chuyên phụ trách những công việc như chuẩn hành trang, lưu trữ vật phẩm giúp khác. Nhà của bác ở cuối chợ, bác Thsandra tính tình cọc cằn nhưng lương thiện. Hai năm chính bác Thsandra là cưu mang Andrew khi còn nơi nào để . Khi đến chợ, cô ngắm nghía xung quanh, quan sát các cửa tiệm đang nghỉ trưa, khách còn nhiều như lúc sáng nữa. Đồ bày biện cũng bớt phong phú hơn, Emma lướt qua chỗ hai con đang trả giá bó rau nhỏ xíu với bán, sang chỗ ông lão ngủ gật võng khi con của ông xếp gọn từng miếng thịt đỏ mọng. Cô cứ những bên đường vẫn đắm chìm cuộc sống của họ. Cuối cùng Emma dừng bước một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, xây lên cứ như để trú mưa tạm thôi , một chỗ còn ẩm mốc, gỗ còn dấu hiệu mối gặm.

 

Cô gõ cửa, chờ mười giây hồi âm thì tiếp tục nhưng với lực mạnh hơn. Sau hai phút đập cửa liên hồi cuối cùng nó cũng chịu hé mở, tiếng cót két gây rùng Emma sởn gai ốc. Cuối cùng khi cánh cửa mở , bên trong là một ông lão tóc bạc, râu cắt tỉa gọn gàng, hình săn chắc khác biệt với tuổi tác.

 

“Bác Thsandra, cháu xin phiền bác lúc ạ”

 

Emma cúi đầu lễ phép, ông Thsandra gật đầu ngáp một tiếng dài, vẻ ông ngủ trưa, ông bằng giọng mệt mỏi.

 

“Mày phiền lắm đó cháu, thôi về mai tính”

 

“Bác cứ đùa, lương thực và nhu yếu phẩm thế nào ạ?

 

khúc khích lời của ông , bác Thsandra giơ ngón cái chỉ về phía , bên trong nhà.

 

“Đống đó sắp đông đá luôn , mày lo mà chuẩn cho cẩn thận . Mai tao rã đông từ sáng sớm luôn đấy”

 

“Vâng ạ, còn Alice?”

 

Ông Thsandra chỉ về phía , vẻ mặt vẫn còn khó chịu khi  hiệu cho Emma trong nhà. Khi cô bước trong, cảm nhận mùi gỗ mộc dễ chịu dù chất lượng căn nhà xuống cấp. Nội thất trang trí đơn giản cầu kì. Ở phía giữa nhà là một cô bé mang chiếc váy dài màu hồng cùng mái tóc trắng tươm, đung đưa hai chân miệng tủm tỉm như đang chờ ai đó, đó là Alice. Ông Thsandra lén  lặng lẽ thừa nhận “con bé lớn quá ”.

 

“Chị Emma!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-han-quy-dap-huyet/chuong-2-su-thi-ve-mot-con-nguoi.html.]

Alice rời khỏi ghế và chạy tới ôm chị , nét mặt hồng hào cùng nụ thuần khiết khiến Emma khỏi ham véo má cô bé. Đôi mà tròn của Alice trêu chọc tạo thành đủ hình dạng. Cô bé bĩu môi, đó nghiêng đầu để bác Thsandra đang hé miệng vì cảnh mặt của hai chị em. khi thấy Alice phát hiện thì ông vội sang hướng khác, khiến cô bé thầm. Emma mở lời, giọng hào hứng như thể sắp chờ nữa.

 

“Chúng sắp đó, em chuẩn ?”

 

Alice lắc đầu, em rõ nên chuẩn gì nên quyết định giao quyền cho Emma. Cô bất lực, chỉ xoa đầu em .

 

“Nếu đến cả Alice cũng chuẩn thì chắc là sói ngốc cũng …”

 

Tiếng than vãn của Emma ngay đó nhận hồi âm từ bác Thsandra. Bác qua hai ghế. Xua xua tay như đuổi khéo cả hai .

 

“Yên tâm, riêng thằng nhóc đó thì tao chuẩn hết cho nó , dù cũng chỉ tao lo cho nó”

 

Ông bác cố tình mặt sang hướng khác để trúng tâm trạng hiện tại, Emma , cô hiểu ông đang cảm thấy gì. Trước đến nay bác Thsandra luôn sống một trong căn nhà gỗ , hai năm ông nhặt Andrew. Nhận nuôi từ đó, dù mồm luôn bảo là “thằng ngốc phiền phức” nhưng ông luôn để Andrew ở trong nhà, đuổi .

 

“Cháu sẽ Andrew chào tạm biệt bác đàng hoàng”

 

Cứ như trúng tim đen, ông giật khoanh tay , càng xoay về hướng ngược hai . Giọng chút lúng túng.

 

“Nó luôn cũng nữa, tao cần”

 

Alice lúc ngây thơ, nắm tay Emma chuẩn dắt , cô bé lên tiếng.

 

“Đâu ? Lúc nãy rõ ràng là bác nó mà thì bác từ mặt nó luôn mà?”

 

Emma gõ đầu Alice khi xưng hô Andrew là "nó", khiến Alice .

 

“I-im !”

 

Lúc Emma sắp thành tiếng , cô vội kéo tay Alice. Đưa cô bé thật nhanh trong sự ngỡ ngàng. Khi cánh cửa đóng , bác Thsandra mới mặt . Nét mặt đượm buồn lúc hiện rõ hơn bao giờ hết.

 

một hai ba!

“Thằng ngốc … ”

 

Ông hằn giọng, gõ chân nhè nhẹ, bắt đầu lẩm bẩm những câu c.h.ử.i rủa. nào là “Ham chơi bỏ rơi ông già là “Mày cần tao nữa chứ gì”. Cứ như , dù trông vẻ sai giận nhưng bác Thsandra bất chợt nở nụ dịu dàng. Không còn vẻ cau bình thường nữa. Ánh sáng vẫn phản chiếu một tia nắng nhỏ nhoi cửa sổ, mặc cho nhà ông khuất với mặt trời.

 

“Nhớ về sớm đấy, Andrew”

Loading...