Từ Đông - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-02-01 02:11:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

21

 

Lý Tấn sẽ bán nhà để trả tiền, nổi điên.

 

“Sao tao đứa con gái ngu xuẩn như mày hả?” Ông ghế sofa, ném điều khiển từ xa tường, tức giận đến phát điên,

 

“Biết sớm tên nhóc nhà họ Thẩm thích mày, tao đòi thêm tiền bỏ trốn từ lâu !”

 

Trên sổ đỏ là tên , bây giờ ngoài , ai quyền quyết định căn nhà đó cả.

 

“Ngồi tù trả tiền, mày tự chọn . Mày tưởng phòng pháp chế nhà họ Thẩm ăn chay ?”

 

Lời khuyên nổi kẻ đáng c.h.ế.t.

 

lạnh lùng Lý Tấn đang nổi điên, xoay gọi điện cho công ty môi giới nhà đất.

 

Ngôi nhà tuy cũ, nhưng may là nhà trong khu học, vị trí địa lý , nên chỉ một ngày đăng bán đến xem và chốt giao dịch ngay tại chỗ.

 

Nhà bán với giá 1 triệu 2, cộng thêm tám trăm ngàn trong tay của Lý Tấn, đủ để trả cho nhà họ Thẩm.

 

Khi cầm tiền, lặn lội tìm đến nhà họ Thẩm.

 

Trang viên rộng lớn, xa hoa, lưng tựa núi, mặt hướng sông.

 

Quản gia chặn ở cổng.

 

đưa thẻ cho ông : "Làm phiền ông chuyển cho phu nhân, cảm ơn."

 

Về đến nhà, hai ba con nhà họ Lý thu dọn xong đồ đạc, lầu, bên chân là một đống túi lớn túi nhỏ.

 

Điểm thi đại học từ lâu, với điểm của , đăng ký một trường 985 dư sức.

 

dẫn hai ba con họ Lý, mua ba vé tàu chậm về phía Nam.

 

Tổng cộng là 24 tiếng tàu, đến sáng hôm , chúng xuống ga.

 

Tại đây, Lý Tấn lấy năm trăm ngàn còn , mua một căn hộ nhỏ rộng 30 mét vuông.

 

đại học ở ký túc xá, ông thì mang theo Lý Nhất Minh, định cư lâu dài tại đó.

 

"Alô, Sở Sở, bọn tao đến Nam Thành , đêm nay ba giờ sáng xuống tàu, mày nhớ đón đấy."

 

"Nhà cắm mất , còn chỗ nào để ở, đành đến nhờ mày ."

 

Từ tối hôm qua nhận cuộc gọi , bắt đầu thấp thỏm bất an.

 

Cảm giác đó kéo dài mãi đến hôm khi .

 

Đồng nghiệp thấy sắc mặt tái nhợt, ghé sát hỏi: "Gần đây thấy ma mà mặt mày hốc hác thế ?"

 

gắng gượng nhếch mép , cả buổi sáng sống trong nơm nớp lo sợ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-dong-finj/chuong-20.html.]

Đến giờ nghỉ trưa, ban bảo vệ bất ngờ gọi điện cho .

 

"Giang Sở, lầu một đàn ông tự xưng là ba cô, ông tên Lý Tấn."

 

cố nén nhịp tim đang đập loạn, gắng gượng đáp: " quen ông , đừng cho ."

 

Chưa kịp dứt lời, bỗng tiếng bảo vệ hét lên ở đầu dây bên : "Này, thưa ông, ông thể trong, cô Giang quen ông mà."

 

"Thưa ông, thưa ông..."

 

Cửa văn phòng đạp mở.

 

"Giang Sở, Giang Sở, ba của con đến đây!" Một năm gặp, giờ đây Lý Tấn râu ria xồm xoàm, khuôn mặt đầy những vết nhăn hằn sâu năm tháng, cứ thế bất chấp tất cả mà xông .

 

Cả văn phòng đồng loạt ngẩng đầu.

 

"Trong các , ai con gái Giang Sở ? Lão t.ử lặn lội ngàn dặm từ Thâm Thành chạy tới, tối qua gọi cho nó bảo đón, nó cũng đến, hại ông đây vòng đường xa, hôm nay nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t nó mới hả giận!"

 

"Chị quen ông hả?" Đồng nghiệp bàn bên cạnh bất ngờ ghé đầu sang hỏi khẽ.

 

lắc đầu một cách vô cảm: "Không quen."

 

"Giang Sở, ông là ai ?" Một đồng nghiệp nam gần cửa thò đầu : "Chị mau đuổi ông , thì ảnh hưởng đến công việc đó."

 

Câu khiến ánh mắt của Lý Tấn cuối cùng cũng chú ý đến .

 

Lý Tấn đột nhiên đầu, thấy xong liền hiện lên vẻ hung ác, khẩy hai tiếng bước về phía .

 

bật dậy thật nhanh, mở cửa bên cạnh, chạy thẳng lối thoát hiểm, lao đầu xuống cầu thang như bay.

 

"Giang Sở!" Tiếng Lý Tấn văng vẳng lưng, như hồn ma tan, ngày một áp sát: "Giang Sở, con đợi ba một chút!"

 

đang mang giày cao gót, chạy hai ba tầng thì bắt đầu đuối sức, đành vứt luôn giày, chân trần chạy tiếp.

 

Văn phòng chúng ở tầng mười một, lúc chạy đến tầng hai thì cách giữa và ông chỉ còn trong gang tấc.

 

đầu cuối, thấy ông đang đưa hai tay chộp lấy , mặt là nụ quỷ dị ám ảnh suốt mười năm qua.

 

Y như ác mộng hút m.á.u .

 

Thời cấp ba, chỉ cần dám phản kháng, thì sẽ đổi là đòn roi và những lời nh.ụ.c m.ạ độc địa hơn.

 

Tựa như một con hổ từ khi sinh xích , khi còn là một con hổ con ngây ngô hiểu luật chơi của thế giới, thể từng thử phản kháng, nhưng cái nhận là sợi dây xích kéo c.h.ặ.t hơn, là cổ siết đến nghẹt thở, là roi vọt từ huấn luyện trong đoàn xiếc, là chuỗi ngày thấy ánh mặt trời, là sống cùng đói khát từ ngày sang ngày khác.

 

Dù nó cố gắng thế nào, cũng mãi thể thoát khỏi phạm vi ràng buộc của sợi dây thừng cỏ chắc chắn , lâu dần, nó dần lớn lên, dù móng vuốt hổ dày chắc và nanh vuốt sắc bén, nó cũng dám thử nữa.

 

Bóng ma tâm lý để từ khi còn nhỏ ăn sâu trong não nó.

 

cũng , những trận đòn roi và sỉ nhục từng chịu đựng từ lâu len lỏi khắp da thịt, cơ quan, tim phổi như khí, chỉ cần phản kháng, nhất định sẽ kết cục còn tàn nhẫn hơn.

 

Thế nên từ đến nay, chỉ dám trốn chạy, bao giờ dám đối mặt.

 

 

Loading...