Bé dọa một nữa.
Ngay cả mèo trắng phía bé cũng vô thức cong lưng lên.
Một mèo một trừng to hai mắt, giống như là quái vật ăn thịt .
dùng gương mặt một dì 40 tuổi và giọng thuộc về , cố hết sức dịu dàng với bé:
“Tâm Tâm, đây.”
Trình Tâm cảnh giác lui về phía một bước:
“Làm chứng minh ?”
quả quyết trả lời:
“Con luôn tin chắc là ba con c.h.ế.t, con cảm thấy ba con c.h.ế.t đều là lừa gạt con.”
Con mèo trắng vốn đang ngáy ngủ, đến đó đột nhiên mở to mắt trừng một cái.
khỏi chút chột .
Trình Tâm bĩu môi, hiển nhiên vẫn hoài nghi.
thở dài, bất đắc dĩ nhắm mắt:
"Bên m.ô.n.g con nốt ruồi."
" Năm con ba tuổi rụng răng là vì lén trai hàng xóm tắm rửa, kích động đập răng cửa cửa sổ."
“Năm tuổi nhà tắm lớn thì chằm chằm chị gái xinh chớp mắt, đến nỗi mắng con là lưu manh.”
“Mẹ ơi..." Trình Tâm che mặt.
Bé đáng thương gật đầu:
“Mẹ, Tâm Tâm nhớ , nhưng thể đừng nữa ?”
“Hai ngày nay nếu con mèo trắng trộm chút đồ ăn từ bên ngoài cứu tế con, cục cưng của thể c.h.ế.t .”
Bé , chỉ con mèo trắng kiêu ngạo .
vô cùng cảm kích cầm lấy móng vuốt nhỏ của mèo trắng, hôn một cái:
“Cậu chính là thần tiên phù hộ đó, cám ơn , Miêu Miêu.”
Mèo trắng hài lòng hất cằm lên.
:
“ mà thấy chuông nhỏ của còn cắt, lát nữa sẽ bỏ tiền dẫn cắt.”
Nó trừng mắt , xoay bỏ chạy.
Cùng lúc đó.
Chuyện sắp tới.
Biệt thự đột nhiên mất điện.
Ừm......
Sau đó......
sợ bóng tối.
Đại khái là chuyện bảy tám năm .
Là một ngày sinh nhật Quý Thanh Diễn.
dạo phố ở trung tâm thương mại, chuẩn mua một bộ vest mới tặng cho quà, kết quả gặp cảnh trung tâm thương mại mất điện.
Bốn phía một mảnh đen kịt.
còn vặn ở một góc yên tĩnh hẻo lánh, bốn phía .
chứng quáng gà và chứng sợ gian kín, sợ tới mức xổm tại chỗ dám nhúc nhích, đầu tê dại.
Chỉ thể theo bản năng gửi tin nhắn cho Quý Thanh Diễn:
“Quý Thanh Diễn, đang gì ?”
Quý Thanh Diễn trong vài giây trả lời:
“Đang họp.”
Thế là xóa tin nhắn "Chỗ em mất điện, em sợ tối, thể tới đón em ?"
Đổi thành "Không gì ".
Bên trả lời:
“Anh họp xong. Em đang ở ? Anh tìm em.”
Giờ khắc đó.
cảm động đến mơ mơ hồ hồ, vội vàng đem định vị của trung tâm thương mại gửi cho .
"Em ở một góc tầng bảy, huhu nơi tối, đáng sợ, tiếng động gì cả, em cũng dám nhúc nhích..."
Quý Thanh Diễn lập tức gọi điện thoại tới cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-dien/chuong-6.html.]
Bởi vì tín hiệu .
Mấy cuộc gọi cứ chập chờn.
Không qua bao lâu.
Điện thoại của đổ chuông.
Là tin nhắn Quý Thanh Diễn gửi tới.
Trên đó chỉ hai chữ ngắn gọn:
“Quay .”
mệt đến thở hồng hộc, ngay lập tức , chạy bộ bảy tầng lầu.
Còn kịp mở miệng cám ơn.
Quý Thanh Diễn ôm lòng.
Sau đó, mới thấy phía còn một .
Là thư ký Tiểu Lý.
Trên tay Tiểu Lý còn cầm theo đống hồ sơ, khi thấy Quý Thanh Diễn ôm buông tay.
Hắn há to miệng, thể tin :
“Quý tổng, đây là chuyện lớn mà đang lái xe đến một nửa đến hội nghị cũng vòng ?”
Tai dán n.g.ự.c , thấy trái tim đập điên cuồng:
“ .”
“Em chính là chuyện lớn nhất đời .”
----------------------------------
(Huhu, tới đây thương Diễn quá ơi, cảm động thiệt sự.)
Hồi ức thì , nhưng hiện thực thì tàn khốc.
và Trình Tâm giống như hai cây nấm nhát gan gặp cương thi, trốn trong tủ quần áo xổm xuống, dám .
Con bé thừa hưởng hết gen của một cách tuyệt đối.
Bệnh quáng gà, ai mà hiểu chứ?
Cảm giác qua thật lâu thật lâu thật lâu, xổm đến mức bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Cửa tủ quần áo bỗng nhiên đẩy .
sợ tới mức giật tỉnh.
Giống như gà mái bảo vệ con, che Trình Tâm ở phía , chằm chằm tới.
Không khi nào.
Ánh trăng ngoài cửa sổ rốt cục từ trong đám mây chui .
Ánh trăng trong suốt xuyên qua cửa sổ, dừng ở bên cạnh Quý Thanh Diễn.
Cũng mấy ngày nay .
Bộ đồ đen phủ đầy lông mèo trắng.
Anh lẳng lặng .
cũng lẳng lặng .
Giống như cách một thế kỷ xa xôi như .
Cuối cùng.
Anh kéo cánh tay , kéo khỏi tủ quần áo.
Tuy rằng ôm Trình Tâm ngủ .
Quý Thanh Diễn cho cơ hội .
Anh nhanh ch.óng kéo đến khu vườn nhỏ.
chút thấp thỏm, cho rằng chuyện quan trọng gì với .
chỉ những vì trời và hỏi:
“Đẹp ?”
mỉm 45 độ theo tiêu chuẩn: "Đẹp.”
Quý Thanh Diễn gật đầu:
“Được, ngắm cùng .”
nghĩ đến phận hiện tại của .
Xấu hổ đến mức thể dùng ngón chân cào một cái nhà ba phòng ngủ một phòng khách:
"Tổng giám đốc, lắm, dù thì cũng chỉ là một hầu lớn tuổi."