Tự cứu chính mình - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-14 10:47:12
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3.
“Vân Chu, chuyền đấy!”
Lâm Vũ Vi , đập tay với Tạ Vân Chu, ngón tay nhẹ nhàng móc lòng bàn tay , ánh mắt như như liếc về phía .
bên sân, tay cầm hai chai nước, mặt vẫn là nụ dịu dàng vô hại.
Tạ Vân Chu là dẫn đến xem thi đấu, thực chất chỉ là để “bảo mẫu”, trông đống giày tất bốc mùi cho hai họ.
Thấy , Tạ Vân Chu vẫy tay:
“Duyệt Duyệt, đây.”
chạy bước nhỏ tới, đưa nước:
“Anh chơi lắm.”
Lâm Vũ Vi giật lấy, để vệt nước khóe miệng, nhướng mày với Tạ Vân Chu:
“Cảm ơn nhé, bro.”
Tạ Vân Chu như quen, đưa tay lau vệt nước môi cô :
“Hôm nay tay ném của đấy.”
Hai họ trông ăn ý như một cặp, còn giống kẻ ngoài cuộc.
cúi đầu, mím môi, ngón tay vô thức vò góc áo, mắt đỏ nhưng cố nhịn .
Biểu cảm luyện gương lâu — yếu đuối mà kiên cường, dễ khiến đàn ông nảy sinh cảm giác bảo vệ.
Quả nhiên, Tạ Vân Chu khựng , đưa tay định chạm mặt :
“Sao ?”
Lâm Vũ Vi lập tức chen , khoác vai :
“Vân Chu, trận đ.á.n.h ? Bọn lão Trương đang đợi kìa.”
Tạ Vân Chu do dự một chút gật đầu:
“Được.”
Anh sang , giọng qua loa:
“Duyệt Duyệt, em về nhé? Bọn còn chơi thêm.”
ngoan ngoãn gật đầu:
“Dạ, chơi vui nhé.”
Khoảnh khắc , vẻ tủi mặt biến mất, trong mắt chỉ còn lạnh lẽo.
Rời khỏi sân bóng, lập tức lấy điện thoại kiểm tra phần mềm theo dõi.
Định vị cho thấy Tạ Vân Chu đang về phía ngoài trường.
lạnh, về quán cà phê đối diện nhà nghỉ nhỏ phía trường.
Nơi đó, kiếp chính là khởi đầu cơn ác mộng của .
Tạ Vân Chu dẫn nhiều cô gái đến đó, ông chủ cũng quen mặt .
Quả nhiên, khi Tạ Vân Chu ôm eo Lâm Vũ Vi ngang qua, giơ điện thoại, chụp liên tiếp vài tấm.
mở diễn đàn trường, đăng nhập tài khoản chuẩn từ — dùng mã sinh viên và ngày sinh của Trần Mặc.
Tài khoản lập từ mấy ngày , địa chỉ IP cũng chỉnh sửa để trông giống của Trần Mặc.
soạn một bài đăng:
“Shock! Đội trưởng đội bóng rổ họ Tạ và chủ tịch hội sinh viên họ Lâm khách sạn!”
Đính kèm ảnh hai bước nhà nghỉ, chụp màn hình lưu .
Vừa xong, điện thoại rung lên.
Tin nhắn từ Tạ Vân Chu:
“Bé , việc đột xuất, tối ăn với em .”
trả lời nhanh:
“Không , cứ bận ~”
Gửi xong, lập tức nhắn cho Trần Mặc:
“Anh ơi, giúp em một việc ? Em là một bên khoa máy tính…”
Trần Mặc trả lời nhanh:
“Chuyện gì?”
“Em học khôi phục dữ liệu, dạy em ?”
cố ý gửi thêm một icon đáng thương:
“Ảnh quan trọng trong điện thoại em xóa mất …”
Nửa tiếng , gặp Trần Mặc ở thư viện.
cố ý gần, đuôi tóc khẽ lướt qua tai :
“Chào …”
Tai Trần Mặc đỏ lên:
“Anh thể giúp em!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-cuu-chinh-minh/chuong-2.html.]
“ dữ liệu gì mà quan trọng ?”
cúi mắt, giọng nhỏ :
“Là của… chị em, bạn trai cũ của chị dùng nó để uy h.i.ế.p…”
Sắc mặt Trần Mặc lập tức nghiêm túc:
“Loại như thật đáng ghét! Em yên tâm, nhất định giúp em.”
Nhìn vẻ đầy chính nghĩa của , thầm lạnh.
Kiếp , cũng sẽ giúp như , cuối cùng nhận tiền bỏ chạy…
như dự đoán, diễn đàn trường bùng nổ.
Bài đăng tối qua từ tài khoản của Trần Mặc lập tức lan truyền khắp nơi.
Bình luận dậy sóng:
“Tạ Vân Chu bạn gái ?”
“Lâm Vũ Vi bình thường giả vờ thanh cao, hóa …”
“Tội nghiệp em gái năm nhất…”
Điều thú vị hơn là phản ứng của Tạ Vân Chu và Lâm Vũ Vi.
Tạ Vân Chu tức giận xông lớp, nắm c.h.ặ.t cổ tay :
“Khương Duyệt, em đăng bài ?”
mở to mắt, nước mắt lập tức trào :
“Bài gì? Vân Chu, em đau…”
Ánh mắt xung quanh lập tức dồn về phía chúng , Tạ Vân Chu buộc buông tay, hạ giọng:
“Trên diễn đàn bịa chuyện và Lâm Vũ Vi…”
“Anh và chị Lâm?”
lộ vẻ kinh ngạc, nước mắt rơi đúng lúc.
“… ”
Tạ Vân Chu hoảng hốt:
“Không ! Ảnh đó là giả! Duyệt Duyệt, em tin …”
bật dậy, chạy khỏi lớp.
Hành động lập tức khiến tin đồn ngoại tình càng củng cố, trong lớp bàn tán xôn xao.
Còn Lâm Vũ Vi, dựa quyền hạn chủ tịch hội sinh viên, tra địa chỉ IP của đăng bài.
Cô nghiến răng gửi tin trong nhóm hội sinh viên:
“Tìm , bài đăng là do Trần Mặc!”
mỉm đoạn chat hiện lên điện thoại:
Tạ Vân Chu: “Trần Mặc? Thằng đó ch.ế.c ?”
Lâm Vũ Vi: “Trước đó nó còn giúp Khương Duyệt khôi phục dữ liệu ? Có khi là do Khương Duyệt bảo nó đăng.”
Tạ Vân Chu im lặng khá lâu, nhắn:
“Không thể là cô , Khương Duyệt gì , lúc nãy cô còn .”
Lâm Vũ Vi: “Anh tin Khương Duyệt ? Vậy thì tìm Trần Mặc hỏi cho rõ!”
khẽ .
Trần Mặc, kiếp nhận tiền bỏ chạy.
Kiếp , cứ đỡ một nhát .
4.
“Con mày chán sống ? Dám bịa chuyện về tao?”
Kính của Trần Mặc đ.á.n.h rơi xuống đất, mặt tái mét:
“Không em… em bài đăng nào cả…”
“Còn chối ?”
“Lịch sử đăng nhập ở đây, địa chỉ IP trùng khớp với ký túc xá của mày!”
Đồng t.ử Trần Mặc co rút:
“Không thể nào… Khương Duyệt! Là Khương Duyệt nhờ …”
“Im miệng!” Tạ Vân Chu đ.ấ.m thêm một cú.
“Việc bẩn thỉu do mày còn dám đổ lên đầu bạn gái tao?”
Một học bá thông minh đáng lẽ nhận đang cố ý “gài bẫy” , nhưng đỏ mắt, đột ngột lên đ.ấ.m Tạ Vân Chu một cái:
“! Là tao đăng đấy! Tạ Vân Chu, đồ súc sinh!”
“Chính cái tòa nhà , kiếp cô mày ép đến mức nhảy lầu!”
Toàn như đông cứng.
Kiếp ?
Cậu … cũng sống ?