Từ Cảnh Sát Thành Chuyên Gia Phá Án - Chương 12: Chỉnh đốn lộ 5-1: Chạm đến vùng mù tri thức
Cập nhật lúc: 2026-04-25 16:19:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi trở đồn công an gần 6 giờ rưỡi chiều. Lúc , tại sảnh tiếp dân dân nào, chỉ vài cảnh sát đang trực ban.
Khi ngang qua một văn phòng, cửa mở , một viên cảnh sát ngoài ba mươi tuổi bưng bình giữ nhiệt bước , vặn chạm mặt Trần Nhiễm. Vị cảnh sát giỏi các phần mềm nghiệp vụ, từ khi Trần Nhiễm đồn, cô cùng ít việc nhập kho vân tay và sắp xếp tư liệu nên hai khá thiết. Thấy cô về, đùa: "Tiểu Trần, một ngày gặp mà thấy nhớ quá ."
Trần Nhiễm chắp tay n.g.ự.c tư thế từ chối, đáp: "Anh là đang nhớ để nhờ hộ việc chứ gì? Lần đừng mà mơ nhé."
Tổ trưởng Viên đ.ấ.m nhẹ vai đồng nghiệp đối diện một cái: "Đã xin phép mà dám nhớ?"
Người nọ hì hì, chỉ tay về phía đầu hành lang bên : "Sở trưởng Mạnh và lão Thái đều đang ở văn phòng tổ các đấy, đang đợi mấy về."
Tổ trưởng Viên đáp lời, dẫn Trần Nhiễm và Tiểu Lộ về phía văn phòng tổ Bốn.
Những chuyện xảy tại công trường quốc lộ, Tổ trưởng Viên báo cáo qua điện thoại với Sở trưởng Mạnh và Thái Kiếm. Vì , các lãnh đạo đều việc nến chuyên dụng do Trần Nhiễm tự chế kịp thời phát huy tác dụng trong vụ trộm cổ mộ, giúp đồn Liên Sơn nở mày nở mặt các đơn vị em.
Sở trưởng Mạnh đương nhiên là cao hứng. Sau khi hỏi kỹ phương pháp nến và tỷ lệ nguyên liệu, ông với Thái Kiếm và : " thấy đồn chúng cũng thể sử dụng loại . Như khi gặp những dấu vân tay khó, cần lúc nào cũng chạy lên phân cục nhờ vả nữa."
Sở trưởng Mạnh nhận rằng, những sinh viên ưu tú như Trần Nhiễm thường việc với tinh thần theo đuổi sự mỹ. Giống như khi học, học sinh bình thường chỉ cần giải bài toán là xong, nhưng sinh viên xuất sắc sẽ nghĩ nhiều thuật toán và tìm lời giải tối ưu nhất. Cái khí thế khó tìm thấy ở những việc lâu năm.
Nhiệt huyết của trẻ nên vùi dập, vì thế ông bảo Trần Nhiễm: "Tiểu Trần, cháu và Lộ Minh nghiên cứu thứ gì mới cứ việc với chú, dùng là chúng sẽ dùng hết."
Thái Kiếm tất nhiên cũng đồng ý. Nếu tự giải quyết trong đồn thì cũng chẳng cầu khác. Gặp vụ án gấp mà thúc giục đơn vị cấp , khéo còn mỉa mai vài câu: "Ai mà chẳng án, bộ chỉ án của các là quan trọng chắc? Chờ , hối cái gì mà hối?"
Nói đến chuyện sòng bạc ngầm, Thái Kiếm đưa bản đồ khu vực lộ 5-1 cho xem, chỉ một cửa hàng cạnh quán cơm: "Đây là nơi lát nữa chúng sẽ đến. Tầng trệt là siêu thị hộ cá thể, tầng chính là sòng bạc."
"Vụ con trai lão Ngưu bắt giữ quá gấp. Đối phương đòi tiền nợ, khi hết thời hạn thì ít khả năng chúng sẽ gì quá khích. Chúng thể đột kích sòng bạc , lấy danh nghĩa bắt quả tang đ.á.n.h bạc để đưa những đối tượng liên quan về thẩm vấn."
"Bây giờ còn sớm, sòng bạc mới bắt đầu đón khách, chắc đủ . Muộn chút nữa, đúng 8 giờ chúng xuất phát."
Đang chuyện thì bụng Tiểu Lộ phát tiếng kêu "ục ục". Thái Kiếm vội ngừng lời, thúc giục xuống nhà ăn: "Đều đói bụng cả ? Hôm nay họ hàng quê của Sở trưởng Mạnh gửi lên mấy con cá trắm cỏ, ông mang xuống cho đầu bếp món cá hầm cải chua. Còn nóng hổi lắm, mau ăn . Ăn xong nghỉ ngơi một lát, đến giờ sẽ gọi."
Tổ trưởng Viên và Trần Nhiễm cũng đói, mấy liền kéo xuống nhà ăn. Họ ăn nhanh, khi rời khỏi nhà ăn thì hơn 7 giờ.
Đi ngang qua sảnh việc, Trần Nhiễm thấy hai đàn bà đang cãi lộn quầy giao dịch, thậm chí còn lôi kéo sắp đ.á.n.h tới nơi. "Làm gì thế? Không đ.á.n.h !" Viên cảnh sát trực ban bước tới can ngăn.
Một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, hai tay chống nạnh, vẻ mặt cực kỳ giận dữ. Đánh đối diện, bà sang quát cảnh sát: " với , nó là quân l.ừ.a đ.ả.o! Nó thừa nhận lấy tiền của em gái , dựa mà bắt nó trả ?"
"Có các thấy là phụ nữ nên bắt nạt ?"
Viên cảnh sát trực ban mặt đầy vẻ oan ức, thầm nghĩ đối phương chẳng cũng là phụ nữ , thiên vị ai chứ? vẫn kiên nhẫn : "Đồng chí, lý do báo án của bà thực sự chút..." Anh định là "vớ vẩn", nhưng cuối cùng đổi từ: "... chút vượt quá quy định. Chuyện thuận mua bán thì tính là l.ừ.a đ.ả.o."
"Hơn nữa tiền cũng đạt mức khởi tố. Nếu đòi tiền, bà thể bảo em gái thương lượng riêng với , việc chúng giải quyết ."
Trên bàn trực một cuốn sổ nhỏ bìa trắng. Trần Nhiễm và nhóm Tiểu Lộ xa nên rõ đó là thứ gì. cuộc đối thoại khơi gợi sự tò mò của họ, ngay cả Tổ trưởng Viên cũng tiến gần liếc .
Người đàn bà báo án thấy thêm mấy cảnh sát nữa đến, liền sang Tổ trưởng Viên lớn tuổi nhất để khiếu nại: "Ông lãnh đạo ? Anh cảnh sát việc trách nhiệm, khiếu nại ."
Lúc Trần Nhiễm và Tiểu Lộ đều thấy cuốn sổ. Tiểu Lộ thị lực cực , liếc mắt thấy ba chữ bìa: "Ngự Phu Thuật". Thứ gì ? Tiểu Lộ nheo mắt, tò mò đến tột độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-canh-sat-thanh-chuyen-gia-pha-an/chuong-12-chinh-don-lo-5-1-cham-den-vung-mu-tri-thuc.html.]
Tổ trưởng Viên cầm cuốn sách lên mở , lẽ cũng hiểu thực hư câu chuyện. Trần Nhiễm bên cạnh thấy mấy dòng đầu tiên: Dạy bạn cách cứu vãn hôn nhân...
Tiếp theo là mục lục. Dòng đầu tiên là: Cứu vãn khủng hoảng tình cảm, bắt đầu từ việc khám phá cơ thể tình. Dòng thứ hai là: Muốn nắm giữ trái tim đàn ông, hết nắm giữ dày của ...
Dù là dày dạn kinh nghiệm như Tổ trưởng Viên lúc cũng chút ngẩn . Đây là cái thứ quái quỷ gì ? Tiểu Lộ định với tay lật xem tiếp thì Tổ trưởng Viên lườm một cái sắc lẹm, đành rụt vòi .
Thấy cảnh sát trực ban đang cố nén đến run cả môi, Trần Nhiễm cũng cạn lời. Dự là nội dung bên trong còn "bùng nổ" và khó mô tả hơn nhiều. Tổ trưởng Viên ngắt lời phụ nữ đang lải nhải: "Tóm là, bà Tiêu đối diện đây bán cuốn sách cho em gái bà với giá hai ngàn tệ để dạy cách giữ chồng, đúng ?"
" cảnh sát! Chính là nó. Cái loại sách rách mà đáng giá hai ngàn tệ ? Không l.ừ.a đ.ả.o thì là gì? Em gái nó khờ khạo nên mới lừa, nó trả tiền!"
Bà Tiêu đối diện rõ ràng phục, cãi : "Ai bảo chỉ bán sách? còn dạy học cho nó nữa. dạy riêng cho nó ba buổi, là do nó ngu dại học , trách chắc?"
"Trường dạy nấu ăn thu tiền ? Thầy dạy lái xe thu tiền chắc? Hai ngàn đó chỉ là tiền sách mà là phí đào tạo, hiểu ?" Thấy cảnh sát lúc nãy cho lập án, bà Tiêu trở nên vô cùng tự tin.
Thấy đối phương định xông đ.á.n.h , bà Tiêu bồi thêm: " mà là bà, sẽ khuyên em gái bà mở to mắt mà cái thằng đàn ông đó . Vừa hói, bụng phệ, còn lười ham chơi, cái hạng thì cứu vãn gì?"
"Có học Ngự Phu Thuật thì cũng tìm nào cho hồn mà dùng. Tìm cái thằng , nghèo, lười còn ở bẩn, gì mà luyến tiếc? Cái loại đó cho ch.ó cũng chẳng thèm..."
Bà Tiêu đúng là dân kiếm ăn bằng mồm mép, mắng bài bản, khiến phụ nữ báo án cứng họng cãi câu nào. Lúc thêm mấy cảnh sát động tĩnh chạy xem, ai nấy đều gồng nén đến mức nội thương. Ngay cả Tổ trưởng Viên cũng thấy lời bà Tiêu tuy độc địa nhưng lý.
Tội l.ừ.a đ.ả.o đương nhiên thành lập, vì giao dịch đơn thuần là cuốn sách mà còn là "phương pháp dạy bảo". Việc định giá cụ thể thực sự chạm đến "vùng mù tri thức" (kiến thức định nghĩa rõ ràng trong pháp luật). Do cả hai bên đều tự nguyện thỏa thuận giá cả lúc mua, tiền đạt mức khởi tố, nên thể kết tội l.ừ.a đ.ả.o. Tổ trưởng Viên khuyên giải vài câu đưa hai về, tất nhiên quên cảnh cáo bà Tiêu vài lời.
Cảnh sát vạn năng, thật sự chuyện gì cũng quản .
Sau màn kịch hài hước đó lâu, đến giờ xuất phát. Đoàn lượt rời sảnh, leo lên ba chiếc xe thẳng tiến lộ 5-1.
Xe chạy nửa đường, tình cờ ngang qua tiệm âm thanh hôm nọ. Kết quả giám định tâm thần của chủ tiệm , bác sĩ xác nhận bình thường, bệnh tâm thần. Hiện tạm giữ, vài ngày nữa mới thả. Đi qua tiệm, đèn vẫn sáng như thường lệ nhưng dàn loa ngoài cửa dọn trong. Không gian xung quanh yên tĩnh hẳn, chỉ ánh đèn neon nhấp nháy.
Trần Nhiễm cửa sổ, tình cờ bắt gặp ánh mắt của một đôi nam nữ trẻ mặc quần đùi, dép lê. Họ ăn đồ nướng, chắc là dân cư gần đó. Trần Nhiễm quen họ, nhưng ánh đèn đường, họ nhận mặt cô và nhiệt tình vẫy tay: "Cảnh sát Trần! Cảnh sát Trần! Có ăn xiên nướng ?"
Cô gái trẻ còn cầm cây xúc xích định chạy theo đưa, Trần Nhiễm vội xua tay: "Không , ăn . đang nhiệm vụ, cảm ơn nhé!"
Cô gái đuổi kịp xe liền chụm tay lên miệng gọi với theo: "Mẹ em giờ ngủ yên giấc , cảm ơn Tiểu Trần cảnh sát nhé!"
Trần Nhiễm hiểu tại họ ơn , đơn giản vì cô "trị" gã chủ tiệm loa đài, trả sự yên bình cho khu phố. Tiểu Lộ cùng xe giơ ngón tay cái thán phục cô.
Tổ trưởng Viên thì nheo mắt, vẻ đang suy tính điều gì. Một lát , Thái Kiếm lệnh dừng xe bên vệ đường: "Đến . Xuống xe bộ 50 mét nữa. Cửa hàng đó cửa , mấy các thủ ở cửa , chú ý cả cửa sổ nữa, cẩn thận chúng nhảy lầu chạy thoát."
Ngõ phía khá hẹp nhiều xe đỗ, nếu họ lái xe sẽ tắc đường. Vì thế xuống xe bộ, một nhóm vòng mai phục, nhóm còn do Thái Kiếm dẫn đầu xông cửa chính của cửa hàng bách hóa tên là Đông Minh.
Thấy cảnh sát ập , nhân viên đang tính tiền giật b.ắ.n . Hắn định thò tay nhấn chuông báo động gầm bàn, nhưng Thái Kiếm sớm đề phòng. Một cảnh sát nhanh như cắt đè nghiến gã nhân viên xuống mặt bàn.
Những khác theo cầu thang xông lên tầng hai, bỏ ba vị khách hàng đang ngơ ngác ở tầng một. "Chuyện gì thế ? Cảnh sát bắt ?!"
Nhận biến, các khách hàng bỗng trở nên phấn khích, chẳng buồn chọn đồ tính tiền nữa mà chạy chân cầu thang, vểnh tai ngóng động tĩnh bên . Có còn rút điện thoại , khẩn trương nhắn tin cho bạn bè: "Đến mau , cảnh sát bắt , chậm chân là xem !" Có ông bác vốn đang đau lưng nhức đầu, thấy tiếng cảnh sát là khỏe hẳn , mắt trợn tròn lên lầu như sợ bỏ lỡ mất lời thoại nào.
Trần Nhiễm cùng xông lên tầng hai. Giây phút cánh cửa đá văng, vài chiếc bàn bạc và hàng chục gã đàn ông hiện mắt. Trong khoảnh khắc bốn mắt , ai hét lên một tiếng: "Cảnh sát tới! Chạy mau!"
Có kẻ nhanh tay vơ tiền bàn, lao về phía cửa , giật phăng cánh cửa nhỏ hẹp đó .