Từ bỏ tình yêu thầm lặng suốt 10 năm - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-23 09:46:38
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ vì sắp đến Tết nên nhà hàng khá đông khách. Địa điểm là do dì cả gửi cho . Đẩy cửa bước , ấm phả mặt.

Theo hướng nhân viên chỉ dẫn, thấy một đàn ông sẵn ở vị trí cạnh cửa sổ. Anh lưng về phía , đang cúi đầu xem điện thoại.

do dự. Đối với việc xem mắt, tận sâu trong lòng vẫn chút bài xích. nghĩ thì đến đây , chẳng lẽ lưng luôn. 

Nếu hôm nay xem mắt, vốn dĩ nên gặp Mạnh Hoài mới đúng.

Đến chỗ , đàn ông ngẩng đầu lên, rõ diện mạo của . Ngũ quan đoan chính, mặt mang theo nụ hiền lành. Không giống như mấy gã kỳ quặc khó thường thấy trong mấy bài đăng về xem mắt.

Nhật Nguyệt

"Tô Niệm, em đến !" Anh bật dậy , "Sợ em tìm thấy chỗ nên định nhắn tin cho em đây."

Sau khi xuống, mỉm lịch sự. Trong lúc chờ lên món, chúng trò chuyện bâng quơ, bầu khí hóa hề gượng gạo như tưởng.

"Tô Niệm, là Trần Dương." Anh lặp tên một nữa.

cảm thấy lạ: "Vâng, lúc nãy giới thiệu mà."

Anh vẻ hụt hẫng: "Anh ngay là em nhớ mà."

Dưới sự nhắc nhở của Trần Dương, mới hóa chúng là bạn học cấp ba, thậm chí từng học chung một lớp. Có điều khi phân ban, chọn ban Tự nhiên còn chọn ban Xã hội.

áy náy : "Xin , em... em thực sự ấn tượng gì."

Những năm tháng đó, tâm trí ngoài việc học thì chỉ còn Mạnh Hoài mà thôi.

Trần Dương hề để tâm, ngược còn xua tay: "Không trách em , hồi khác bây giờ lắm. Lúc đó béo múp míp, ít , chẳng gì nổi bật nên em nhớ cũng là chuyện bình thường."

Anh càng thấy hổ thẹn hơn. Bởi lẽ ở trường cũng chỉ là một thầm lặng, chẳng gì đặc biệt. 

Không ai cũng tỏa sáng rực rỡ như Mạnh Hoài.

Anh dừng một lát tiếp: "Hồi cấp ba, thường xuyên thấy em và Mạnh Hoài cùng học về. Anh đúng là nhân vật nổi tiếng của trường đấy."

Nghe thấy tên Mạnh Hoài, lòng khẽ thắt .

"Giờ hai còn liên lạc ?" Trần Dương chuyển chủ đề, "Nghe thành sếp lớn , đúng là đẳng cấp học thần khác. Đám học dốt như chỉ ngưỡng mộ thôi."

Nụ mặt nhạt .

"Thỉnh thoảng thôi, em với chỉ là hàng xóm cũ thôi mà."

May mà Trần Dương chỉ "ồ" lên một tiếng chuyển sang chuyện khác. Anh chuyện hóm hỉnh và chừng mực. Sau khi thức ăn dọn lên, còn chủ động gắp thức ăn cho

Bầu khí ngày càng hòa hợp, hiếm khi gặp bạn cũ nên tâm trạng cũng dần thoải mái hơn.

"Này Tô Niệm, em còn nhớ thầy giáo dạy Địa lý hồi cấp ba của ? Có thầy đang giảng bài thì hắt xì một cái, bay luôn cả bộ tóc giả đấy." Trần Dương kể những kỷ niệm thời học một cách sống động, khiến nhịn mà bật thành tiếng.

Đang , ánh mắt vô tình lướt qua cửa sổ. 

Nụ môi bỗng chốc cứng đờ.

Một bóng vụt qua. Cái dáng vẻ thể nào lầm .

vô thức chớp mắt, cứ ngỡ nhầm gặp ảo giác. Mạnh Hoài lúc chẳng nên ở nhà ? Sao xuất hiện ở gần đây?

còn kịp định thần thì cửa nhà hàng đẩy . Mạnh Hoài bước . Ánh mắt xuyên qua đám đông, khóa c.h.ặ.t lấy vị trí của một cách chính xác.

Anh dáng cao chân dài, dù đang mặc chiếc áo khoác dày cộm cũng giấu khí chất nổi bật. 

Nhân viên phục vụ tươi tiến đến đón tiếp: "Chào ngài, xin hỏi ngài đặt bàn ạ?"

cúi đầu, bưng ly nước lên, định vờ như thấy . Mạnh Hoài phớt lờ nhân viên, thẳng tới cạnh bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-bo-tinh-yeu-tham-lang-suot-10-nam/chuong-3.html.]

"Hai phiền nếu ghép bàn ?"

Tim lúc đập nhanh liên hồi, theo bản năng lắc đầu từ chối.

"Không..."

"Tất nhiên là !" Trần Dương lúc đầu sững , đó liền , "Mời , mời ."

Mạnh Hoài khẽ gật đầu, kéo chiếc ghế ngay bên cạnh xuống. Không là vô tình cố ý, sát , lạnh hòa cùng mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt bao trùm lấy ngay lập tức.

cảm thấy thoải mái chút nào, vô thức xích xa một chút.

"Tô Niệm, em giới thiệu một chút ?" Mạnh Hoài liếc .

Trần Dương vốn nhiệt tình, thấy Mạnh Hoài xuống liền chủ động bắt chuyện: " là Trần Dương, bạn học cấp ba với Tô Niệm. Chắc chắn nhớ , hồi đó thành tích của lắm..."

Mạnh Hoài cầm ly nước lọc bàn, khẽ nhấp một ngụm.

" ấn tượng, ở mấy dãy cuối lớp đúng ?"

Trần Dương mừng rỡ mặt, ngờ Mạnh Hoài thực sự nhớ .

"Nhiều năm gặp, chắc hẳn Trần đây phát triển cũng lắm nhỉ." Mạnh Hoài ngước mắt .

Trần Dương xua tay, nghĩ ngợi nhiều mà thật thà đáp: "Đâu , chỉ theo gia đình chút kinh doanh vật liệu xây dựng nhỏ thôi, đáng kể gì, chỉ đủ kiếm miếng cơm qua ngày."

"Vậy cũng lắm , cân nhắc đến các thành phố lớn phát triển ? Ví dụ như thành phố S?"

Những lời thốt từ miệng Mạnh Hoài chẳng khác nào một sự mỉa mai. Anh thể vững và tạo dựng sự nghiệp ở một nơi tấc đất tấc vàng như thành phố S, nhưng nghĩa là khác cũng .

Trần Dương thật thà, Mạnh Hoài hỏi mấy câu liền khai hết sạch gia cảnh: "Nhà mỗi là con thôi, cũng dự định trông coi việc ăn của gia đình, sống đời bình lặng là ."

Suốt quá trình đó, Mạnh Hoài đều lắng chăm chú, thỉnh thoảng ừ hữ một tiếng với giọng điệu bình thản. 

Hai họ trò chuyện rôm rả, vô tình bỏ mặc sang một bên.

ở đó mà thẫn thờ. Rốt cuộc xem mắt là là Mạnh Hoài ?

Thực sự chịu nổi nữa, lén đặt báo thức giả vờ điện thoại.

"Cái đó... là hôm nay đến đây thôi nhé, em vẫn còn việc bận." chỉ điện thoại, vẻ bất đắc dĩ.

Trần Dương vội dậy: "Để thanh toán."

Nhân viên liền Mạnh Hoài : "Vị quý ông thanh toán xong ạ."

"..." Vốn dĩ còn định gửi tiền cho Trần Dương.

Mạnh Hoài thanh toán là cái kiểu gì

Anh còn đụng đến một miếng thức ăn nào mà.

Trần Dương sang : "Vậy... Tô Niệm, để đưa em về nhé. Lần mời em ăn."

còn kịp mở lời, Mạnh Hoài từ chối.

"Không phiền , để đưa cô về là ."

Gương mặt Trần Dương lộ rõ vẻ gượng gạo, thậm chí chút lúng túng. Tuy nhiên vẫn giữ phong thái của một trưởng thành. Vừa Mạnh Hoài hứa sẽ giới thiệu khách hàng cho việc kinh doanh vật liệu của gia đình

cam tâm đến mấy, cũng cần thiết đắc tội với "thần tài".

"Ồ, ... cũng . Làm phiền quá. Tô Niệm, nhé, hôm khác liên lạc ."

Nói xong, Trần Dương vội liếc một cái rời khỏi nhà hàng, dáng vẻ trông chút chật vật.

Loading...