Ta tức đến mức ngất , rơi một giấc mộng.
Trong mộng, Tạ Vô Vọng đang tắm linh tuyền. Làn da trắng lạnh như ngọc, nước chảy dọc theo đường nét cơ thể. Tay vô thức chạm , trượt dần xuống…
“Hú hu~”
Trong lòng reo lên đầy phấn khích.
Tạ Vô Vọng dường như hề phát hiện, dậy, mái tóc dài ướt nước buông xõa, về bên giường.
Ta lập tức bò tới, ghé sát bên tai , khẽ thổi một :
“Sư phụ… tim đồ nhi khó chịu quá, xem giúp con ?”
Vừa , kéo tay đặt lên n.g.ự.c .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Mắt thấy sắp thành công thì.
Phập!
Một con tiên hạc béo tròn, đầu trọc lốc, hung hăng mổ thẳng m.ô.n.g .
Ta hét thất thanh, bật dậy khỏi giường.
Quả nhiên, thủ phạm chính là con hạc hói A Thốc đang mặt, khí thế hung hăng.
A Thốc là linh hạc do Tạ Vô Vọng cứu về. Nghe vì ngốc nên cả đàn cô lập. Theo hai trăm năm mà vẫn chẳng khôn lên chút nào.
Ta cả vạn rằng chỉ ái mộ Tạ Vô Vọng, tuyệt mang nửa phần tà niệm.
Thế mà A Thốc hễ thấy là mổ, gặp là mổ, đuổi là dí, lúc nào chịu buông tha, tựa hồ coi như họa thủy cần phòng suốt ngày đêm.
lúc , cửa phòng mở .
Người bước là Thập Ngũ sư tuổi còn nhỏ, nhưng là cương chính nghiêm nghị, việc theo phép tắc, xưa nay từng nửa phần cẩu thả.
Ta định chống tay dậy, nào ngờ hai chân tê dại, mềm nhũn như bùn nhão mưa, chẳng còn chút khí lực. Mới nhấc nửa chừng, ngã vật trở xuống giường.
Cảnh tượng khiến Thập Ngũ hít mạnh một lạnh, ánh mắt chẳng khác nào đang một yêu phi họa quốc.
“Sư ,” đau lòng , “Tu tiên giả tuy câu nệ tiểu tiết… nhưng cũng nên tiết chế.”
Ta lập tức hiểu hiểu lầm.
Đang định giải thích thì Thập Ngũ xua tay:
“Mau thu dọn chỉnh tề theo đến tiền điện. Sư tôn cứu về một cô nương.”
Những quang tự lấp loáng chen chúc giữa trung, náo nhiệt chẳng khác nào hội chợ.
[Tình kiếp của Tạ Vô Vọng sắp bắt đầu !]
[Nữ phụ chắc sắp nổi điên: tùy tiện mang nữ nhân khác về chứ!]
[Đừng Thanh Nhi là hậu nhân cố nhân của , dù thì Tạ Vô Vọng cũng thể thấy c.h.ế.t mà cứu.]
[ , đến con hạc hói xí còn cứu mà…]
[Trước nữ phụ dùng đủ thủ đoạn đuổi hết mỹ nhân quanh , định gì đây? Hay là quyến rũ luôn nữ chính?]
[Ủng hộ lầu !]
Quả nhiên là đám xem kịch sợ chuyện lớn.
Ta siết c.h.ặ.t nắm tay trong tay áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-bo-su-ton-ta-tro-ve-lam-nu-vuong/chuong-2.html.]
Kẻ đem luyện t.h.u.ố.c dẫn là bọn họ.
Muốn giữ mạng, nhất định tìm cơ hội trốn về Ma giới càng sớm càng .
Trước khi rời … nhất vẫn nên ngoan ngoãn cụp đuôi .
Chuyện tranh giành tình cảm?
Ai thích thì cứ tranh.
Bản công chúa đây rảnh nữa!
Khi cùng Thập Ngũ sư bước tiền điện, đám đồng môn lập tức tản sang hai bên, nhường một lối rộng thênh thang.
Vài vị sư sư tỷ ưa xem náo nhiệt thậm chí còn bày sẵn linh quả trong tay, ánh mắt sáng rực như chờ kịch mở màn.
Ta âm thầm day trán.
Xem cái danh “ác nữ ghen” của ăn sâu bén rễ trong lòng bọn họ .
Tiến thêm mấy bước, mới trông thấy Tạ Vô Vọng giữa đại điện trong lòng còn ôm một cô nương.
Ta khẽ nheo mắt, lặng lẽ đ.á.n.h giá vị “nữ chính” mà những quang tự vẫn luôn nhắc tới.
Nàng chỉ mặc một nam trang màu xám đơn giản, mà khí chất sáng như minh châu.
Đứng cạnh y bào đen trầm của Tạ Vô Vọng, nàng càng hiện lên mong manh thanh khiết, tựa như chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ tan biến.
Đến lúc mới hiểu, vì trong thoại bản, những công t.ử phong lưu một khi gặp định mệnh của đời , ánh mắt liền thể dời .
khi , cô nương chậm rãi mở mắt. Trong đáy mắt vẫn còn vương nét kinh hoàng tan, nàng theo bản năng siết c.h.ặ.t vạt áo Tạ Vô Vọng.
“Tiên tôn… đừng đuổi con .”
Tạ Vô Vọng khẽ hạ mi mắt, hàng chân mày vốn đang nhíu chậm rãi giãn .
“…Không đuổi.”
Giọng nhẹ, nhẹ đến mức như sợ trong lòng sẽ biến mất.
Đại sư bên cạnh khẽ thở phào, nghiêng ghé sát , thấp giọng :
“Cô nương suýt mất mạng. Sư phụ vì cứu nàng mà hao tổn gần nửa tu vi.”
Lúc mới chú ý sắc mặt Tạ Vô Vọng trắng nhợt như giấy, môi mỏng còn chút huyết sắc.
Những quang tự dồn dập hiện :
[Mấy chương còn tưởng nam chính động lòng với nữ phụ, hóa vẫn thắng nổi kịch bản.]
[Nam chính từng dịu dàng với nữ phụ như .]
[Theo đuổi khúc gỗ mấy trăm năm, nữ chính xuất hiện là gỗ nở hoa luôn… nghĩ thôi cũng thấy đau.]
[Nhìn ánh mắt kìa đó mới là thật sự bảo hộ.]
[Nữ phụ mau chạy , về Ma giới công chúa chẳng sung sướng hơn ?]
Ta lặng giữa đại điện, đầu ngón tay lạnh buốt.
Hóa Tạ Vô Vọng cũng thể dịu dàng đến .
Quang tự sai trứng chọi đá.
Nhân vật chính bước lên sân khấu.
Ta… còn ở đây gì nữa?