3
Nói thì cuộc gặp gỡ giữa và Thẩm Chi Uyên cũng xem như một sự tình cờ.
Mùa hè năm lớp mười hai, giấu tất cả lén đăng ký tham gia trại hè thi đấu vật lý cấp quốc gia hàng đầu.
Bởi vì Giang Dịch và bọn họ cho rằng con gái học vật lý vô dụng, khó khô khan.
Để khiến họ cảm thấy “ hòa đồng”, chỉ thể giấu niềm yêu thích của .
Ngày cuối cùng của trại hè là kỳ thi kín.
nộp bài một tiếng, đang định lén rời thì một giọng lạnh nhạt gọi .
“Bạn học , xin chờ một chút.”
đầu, thấy một đàn ông trẻ mặc áo sơ mi trắng phía .
Anh cao, dáng gầy thanh thoát, đeo kính gọng vàng, đôi mắt phía tròng kính sâu thẳm như những vì lạnh.
Trên tay chính là bài thi nộp.
“Câu phụ , em nghĩ cách giải như thế nào?” Anh hỏi , trong giọng mang theo vẻ kinh ngạc giấu .
Lúc đó ngơ ngác.
Câu đó đúng là khó, nhưng chỉ dựa trực giác dùng một cách giải phi truyền thống mà thôi.
ấp úng giải thích một lượt.
Anh xong im lặng lâu.
Sau đó mỉm với .
Đó là đầu tiên thấy , giống như băng tuyết tan chảy, gió xuân lướt qua.
“Em thiên phú, nên chôn vùi.” Anh .
Sau mới , chính là đề cho trại hè hôm đó, đồng thời cũng là giám khảo đặc biệt mời tới.
Thẩm Chi Uyên, giáo sư hướng dẫn tiến sĩ trẻ tuổi nhất khoa vật lý đại học Thanh Hoa.
Trại hè đó, giành hạng nhất.
giấu cúp và giấy chứng nhận gầm giường, dám để Giang Dịch và bọn họ .
Dường như Thẩm Chi Uyên thấu cảnh khó xử của .
Anh kết bạn WeChat với , hỏi nhiều, chỉ thỉnh thoảng gửi cho vài bài báo vật lý học thuật mới nhất.
Hoặc lúc áp lực học tập nặng nề ở cấp ba đè đến nghẹt thở, sẽ gửi cho một tấm ảnh phong cảnh trong khuôn viên Thanh Hoa.
Kèm theo dòng chữ:
“Đợi em tới.”
Anh giống như một tia sáng, lặng lẽ chiếu thế giới kín mít lọt nổi một khe hở của .
Để rằng ngoài thành phố nhỏ bé đó và bốn tên con trai tự cho là đúng , bên ngoài còn một thế giới rộng lớn hơn nhiều.
Sau kỳ thi đại học, từ bỏ suất tuyển thẳng, lựa chọn tự tham gia kỳ thi.
Thẩm Chi Uyên khuyên .
Anh chỉ :
“Dù em quyết định thế nào, cũng ủng hộ em.”
“ Lâm Khê, em nhớ rằng tương lai của em chỉ thuộc về chính em.”
Ngày tra điểm thi, điểm đầu tỉnh, đầu tiên gọi chính là .
Đầu dây bên , khẽ một tiếng.
“Anh ngay mà.”
“Cho nên, bạn học trạng nguyên của , khi nào lên thủ đô để , bạn trai , mời em một bữa cơm?”
Giọng của xuyên qua điện thoại, dịu dàng mà chắc chắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/tu-bo-doan-thanh-xuan-cu-doi-lay-nguoi-thuong-minh-that-long/3.html.]
Khoảnh khắc , tủi và cam lòng tích tụ suốt mười tám năm của đều tan biến sạch sẽ.
Thanh mai trúc mã cái quái gì.
Lời hứa c.h.ế.t tiệt cái gì.
Bà đây sự nghiệp, yêu đương, mở cuộc sống xinh của riêng !
lúc đó, đám bình luận hiện lên một dòng chữ:
“Chúc mừng nữ chính cuối cùng cũng thoát khỏi l.ồ.ng giam! Mau lên , xem cảnh vả mặt!”
Đừng vội.
Màn chỉ mới bắt đầu thôi.
4
Cùng lúc đó, trong một trường đại học khác ở thủ đô.
Giang Dịch, Tống T.ử Thiên, Lục Minh Vũ và Cố Thần đang vây quanh Tô Niệm, tận hưởng ánh chú ý của .
“Wow, đó là Tô Niệm ? Nghe cô đầu chuyên ngành để trường đó!”
“Bốn nam sinh bên cạnh cô trai thật, là cấp nam thần của trường luôn!”
“ năm bọn họ lớn lên cùng , vì ở bên cô mà từ bỏ trường hơn để tới thủ đô đấy!”
Nghe những lời bàn tán xung quanh, mặt Tô Niệm hiện lên nụ e thẹn ngọt ngào.
Cô ôm bảng vẽ, dịu dàng với Giang Dịch:
“Giang Dịch, cảm ơn các , nếu các , lẽ cả đời em cũng thể thực hiện ước mơ của .”
Giang Dịch hưởng thụ cảm giác đó, đưa tay xoa đầu cô .
“Ngốc , khách sáo với gì.”
Lục Minh Vũ bên cạnh la lớn:
“ ! Sau ở trường ai dám bắt nạt em thì với !”
Tống T.ử Thiên thì dịu dàng cô :
“Niệm Niệm, em chỉ cần vui vẻ vẽ tranh là , những chuyện khác bọn .”
Cố Thần vẫn trầm mặc như cũ, nhưng trong mắt cũng mang theo chút ý .
Bọn họ hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Mỹ nữ bên cạnh, em kề vai, còn danh tiếng “vì tình yêu mà hy sinh”.
Về phần , họ bỏ phía , thỉnh thoảng bọn họ cũng sẽ nhớ tới.
“Không Lâm Khê dạo thế nào.” Trong bữa tối, Cố Thần đột nhiên nhắc một câu.
Động tác gắp thức ăn của Giang Dịch khựng một chút, đó hừ lạnh đầy khinh thường:
“Còn thể thế nào? Chắc ngày nào cũng ở nhà thôi.”
“Gọi điện , WeChat cũng xóa, càng lúc càng quá.” Lục Minh Vũ phàn nàn.
Tống T.ử Thiên thở dài, tiếp tục đóng vai hòa giải.
“Tiểu Khê vốn là kiểu tính cách đó, giận vài ngày là thôi. Đợi bọn định ở đây xong sẽ dỗ dành cô .”
“Cô mà rời khỏi bọn thì căn bản sống nổi.” Giang Dịch kết luận.
Không ai trong bọn họ cảm thấy sai.
Trong mắt bọn họ, hy sinh dành cho họ đều là chuyện đương nhiên.
Còn việc bọn họ vì Tô Niệm mà từ bỏ nguyện vọng là tình nghĩa vĩ đại.
Tiêu chuẩn kép đến mức khiến buồn nôn.