Truy Tìm Hung Thủ - Chương 7

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-03 06:23:38
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị chạy phía .

vội động tác "suỵt", chỉ ngón tay về phía chiếc xe tải đó.

Kính xe dán giấy báo che kín, ánh sáng lờ mờ, bên trong chẳng thấy gì cả.

và chị Mộng Mộng , trong mắt đối phương đều thấy sự sững sờ cùng tiếng thở gấp gáp.

lấy chiếc dùi sắt nhọn từ trong chăn đưa cho chị Mộng Mộng.

xe lăn nên với tới , đành bật đèn pin điện thoại đưa cho chị Mộng Mộng.

Ngay khoảnh khắc chị Mộng Mộng chiếu ánh đèn qua khe hở cửa kính.

Một dấu tay ướt át rõ mồn một đập thẳng mặt kính.

và chị Mộng Mộng đồng thời bịt miệng .

"Cứu... mạng... cứu... cứu cháu với..."

Là... là một đứa trẻ...

14

Hèn chi gã cao vội vã rời như .

Hèn chi chúng sợ báo cảnh sát đến thế!

Mồ hôi lạnh toát , đầu óc cấp tốc suy tính xem gì tiếp theo.

Cứu !

, áo khoác!

"Chị Mộng Mộng, khi , em nhớ gã cao hề mặc áo khoác, chị nhanh nhẹn, mau qua kiểm tra xem trong túi áo chìa khóa ."

Chị Mộng Mộng đáp: "Được, ."

Bố cờ lê và dụng cụ xe máy nhưng nếu chúng dùng bạo lực cạy cửa cứu , hai kẻ đó sẽ phát hiện ngay.

Khi đó tất cả chúng đều sẽ gặp nguy hiểm.

Giờ chỉ còn cách đ.á.n.h cược một phen thôi.

ghé sát khe cửa: "Nhóc ơi, em thấy chị ? Đừng sợ, các chị sẽ cứu em!"

Từ trong xe truyền tiếng cọ xát nhỏ xíu, ngay cả tiếng "cứu mạng" yếu ớt lúc nãy cũng còn thấy nữa.

"Có chúng bắt cóc em ? Nếu em thấy, hãy gõ cho chị một cái nhé."

Đợi mãi một lúc lâu, sốt ruột đến mức tim đập liên hồi, tay áp c.h.ặ.t lên n.g.ự.c.

Tự nhủ lòng bình tĩnh, bình tĩnh!

Lúc tuyệt đối xảy sơ suất gì.

Cuối cùng, bên trong vang lên tiếng gõ nhẹ.

"Cộc cộc, cộc cộc."

vội vàng gửi tin nhắn cho chú Trương để cầu viện.

Giữa lúc bão lớn và dịch bệnh thế , liên lạc với chú Trương để chú trực tiếp điều động nguồn lực sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc gọi tổng đài cảnh sát thông thường.

Lúc , chị Mộng Mộng hớt hải chạy .

Bà chủ quán và giáo sư cũng nối gót theo .

Xem chị Mộng Mộng kể hết tình hình cho họ.

May mắn , chắc gã cao sợ chìa khóa dính nước nên để quên nó trong áo khoác thật.

Khoảnh khắc cánh cửa xe bật mở, tất cả chúng đều hít một ngụm khí lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truy-tim-hung-thu-dotj/chuong-7.html.]

15

Bên trong chiếc xe tải cũ nát là một thế giới khác .

Trên xe cáng cứu thương, trần xe trang mặt nạ oxy và đèn phẫu thuật.

Một bộ d.a.o mổ mới cứng cùng đủ loại t.h.u.ố.c men sắp xếp ngăn nắp.

Đây xe tải, đây rõ ràng là một chiếc xe cứu thương chuyên dụng cực kỳ bài bản.

Thậm chí nó còn là một bàn mổ di động...

Một cô bé chừng bảy tám tuổi đang thoi thóp sàn, kẽ tay dính đầy m.á.u.

Giáo sư vội vã bế cô bé xuống xe.

Chị Mộng Mộng đóng c.h.ặ.t cửa xe nhanh ch.óng đẩy xe lăn đưa trong trạm dừng chân.

Mọi đều lặng vì biến cố đột ngột .

Chúng đều thấy những chiếc hộp y tế chuyên dụng cạnh vị trí cô bé .

Đó là thứ dùng chuyên biệt để bảo quản nội tạng tươi.

Hai kẻ đó chỉ đơn thuần là phường buôn .

Yêu cầu đối với nội tạng hiến tặng cực kỳ khắt khe, ví dụ như tim, thời gian mất chức năng thường chỉ phép từ bốn đến sáu tiếng.

Nếu nhờ trận mưa cản bước chân chúng.

Có lẽ cô bé nhỏ tuổi sớm mất mạng .

kiểm tra tình trạng của cô bé.

"Cô bé chắc là t.h.u.ố.c cho mất ý thức."

Giáo sư : "Cô bé, cháu học y ?"

khổ, từ nhỏ ham sách, còn giỏi tự học.

Nếu vì đêm định mệnh đó, giờ thi xong đại học và theo học trường y .

Biết đêm nay, bố đang tổ chức tiệc chiêu đãi ăn mừng cho .

Chứ là...

"Cháu chỉ là “ bệnh thì vái tứ phương”, tự rút kinh nghiệm thôi, mấy chẩn đoán cơ bản cháu vẫn nắm chắc ạ. Bố cháu và chắc sắp về , cháu báo cảnh sát, chỉ cần đường thông là họ sẽ lập tức tới ngay. Giờ chúng hãy giấu cô bé . Hai kẻ đó đang vội lên đường, nếu chúng phát hiện thì chúng sẽ thêm thời gian. Nếu chúng tìm thấy..."

c.ắ.n môi: "Dù thế nào nữa, chúng nhất định kéo dài thời gian!"

Lời dứt, thấy tiếng bước chân của nhiều từ phía xa vọng .

Chúng !

Giáo sư và chị Mộng Mộng vội vã bế cô bé trong trạm dừng chân để giấu.

"Bà chủ, mau giúp chúng với!"

Sắc mặt bà chủ tái mét, phản ứng chậm chạp đến mức thấy lạ lùng nhưng lúc chẳng còn tâm trí để suy nghĩ nhiều nữa.

Bà chủ lúc mới bừng tỉnh: "À, giấu ở nhà bếp! Đi theo !"

Họ khuất bóng trong thì bố cũng đẩy cửa bước !

16

Bố chỉ liếc một cái nhận sự bất thường.

Sắc mặt ông đổi tức thì, công cụ định buông xuống trở về trong lòng bàn tay.

Ánh mắt ông dò xét.

khẽ lắc đầu.

 

Loading...