Trưởng tỷ và ta thanh nhã tựa cúc - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-14 08:49:35
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Thừa Bình hầu phu nhân lúc  vặn vẹo đến cực điểm, khóe môi co giật, ánh mắt bà  tràn ngập oán độc, như thể  xé nuốt sống ngay tại chỗ.

Sắc mặt bà  thoáng chốc biến đổi.

 nghiến c.h.ặ.t răng, hít sâu một , ánh mắt liên tục dao động giữa và chồng sổ dày nặng bàn, hồi lâu mới miễn cưỡng trấn tĩnh .

Cuối cùng, bà  nặn một nụ còn khó coi hơn cả , giọng cố giữ vẻ ôn hòa:

“Quản chứ! Đương nhiên là quản! Con là thế t.ử phu nhân của hầu phủ, chuyện sổ sách trong phủ , tất nhiên do con chủ trì.”

Thừa Bình hầu phu nhân cắn răng tiếp, từng chữ như ép khỏi kẽ răng:

“Vừa nhất thời hồ đồ, trách nhầm con.”

“Con !

Bọn nô tài gian trá quả thật quá đáng!

Hầu phủ… hầu phủ từ nay giao cả cho con.

Con… con nhất định quản cho thật …”

Ta lập tức cúi hành lễ, nét mặt nở  nụ nhạt nhẽo, mang theo nửa phần vui mừng, giọng cung kính mà lạnh lẽo:

“Vâng, thưa mẫu .”

“Con dâu nhất định sẽ dốc hết lực, tuyệt đối phụ sự tín nhiệm của mẫu , nhất định sẽ chỉnh đốn hầu phủ, quản cho đấy, giữ trọn thể diện cho hầu phủ.”

Ta đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ:

“Giữ trọn thể diện.”

Bốn chữ thốt , Thừa Bình hầu phu nhân  giật một nữa, nhưng rốt cuộc chỉ thể cứng nhắc gật đầu, coi như nuốt trọn cục tức bụng.

Ta dậy, hiệu cho Tiểu Thúy tiến lên thu dọn sổ sách và khế ước. Trước khi rời , còn “chu đáo” nhắc nhở một câu:

“À đúng , thưa mẫu . Lưu ma ma lớn tuổi,  nên tiếp tục việc nặng nhọc nữa. Con dâu sẽ cho mang sang hai a lanh lợi, bảo đảm hầu hạ bà  chu đáo, thoải mái, để bà yên tâm dưỡng lão, hưởng phúc thanh nhàn.”

Sắc mặt Thừa Bình hầu phu nhân  trắng bệch, môi mấp máy mấy , nhưng rốt cuộc nổi một chữ.

chỉ thể trơ mắt chúng , một đoàn ôm theo đống sổ sách dày cộp, như thắng trận, nghênh ngang rời khỏi viện của bà .

Trở về viện , tiện tay mở một cuốn sổ, đầu ngón tay lướt qua từng con , khóe môi cong lên một nụ lạnh lẽo.

Thừa Bình hầu phu nhân  nể mặt, chỉ là bà cho quá ít đường lui.

Đã để quyền quản gia rơi tay thì “thể diện” của hầu phủ,  đương nhiên  giúp bà … giữ cho thật .

Sổ sách của Thừa Bình hầu phủ, quả nhiên là một cái hố đáy khổng lồ.

  định dùng của hồi môn của  để lấp cái hố .

Lời trưởng tỷ đúng — lấy tiền của bù cho cái hố của khác, đó là chuyện chỉ kẻ ngu mới .

 tiền chi tiêu hằng ngày, thì lấy từ ?

Ta đặt b.út xuống, ánh mắt dừng  những tên vật phẩm ghi chép trong sổ kho.

“Tiểu Thúy.” Ta gọi.

“Đi mời Vương quản sự của kho tới đây, nhớ bảo ông  mang theo tổng sổ của kho.”

Vương quản sự hiển nhiên đến kết cục của Lưu ma ma, nên đối với  cung kính hơn hẳn thường ngày.

“Thiếu phu nhân, gì phân phó?”

Ta lật sổ kho, đầu ngón tay dừng ở một dòng:

“Tượng Phật Quan Âm bằng ngọc mỡ dê trắng…”

“Thứ ,” ngẩng đầu hỏi, “vẫn còn trong kho chứ?”

Vương quản sự giật , vội khom đáp:

“Bẩm thiếu phu nhân, còn ạ. Đó là vật hầu gia năm xưa tốn nhiều bạc mua về, coi là trân phẩm trong kho.”

“Ừ.”

Ta gật đầu, giọng điềm tĩnh gợn sóng.

“Ta nhớ trong kho còn  một chiếc bình gỗ đàn hương khảm xà cừ kiểu Tây, và một bộ nghiên mực bằng ngọc phỉ thúy thượng hạng nữa…”

Ta liên tiếp điểm  bảy, tám món  giá trị cao,  dễ xuất tay,  thuận thế mỉm ôn hòa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-ty-va-ta-thanh-nha-tua-cuc/chuong-12.html.]

“Hầu phủ dạo xoay vòng chút khó khăn, cần tiền mặt gấp. Những vật tạm thời cũng dùng đến, để trong kho cũng chỉ là phủ bụi. Chi bằng mang hiệu cầm đồ đổi lấy ngân lượng,  mắt giúp hầu phủ vượt qua vòng xoay .”

Đợi khi phủ vượt qua cơn khó, hãy chuộc về cũng muộn.

“Cầm… cầm đồ ư?”

Giọng Vương quản sự lập tức đổi khác. Rõ ràng ông   hề  những thứ  sẽ mang cầm…

“Bán cũng , để đó cũng chỉ là vật c.h.ế.t.”

Ta cắt ngang ông , mặt treo một nụ  ‘hiền thê hiểu chuyện’  mực chuẩn mực.

“Thể diện của hầu phủ đang gấp,  là con dâu, điều cấp bách nhất lúc , chính là chia sẻ gánh nặng với phu quân và mẫu . Mau .”

Thấy ông vẫn ngây tại chỗ

Vương quản sự toát mồ hôi lạnh, sắc mặt tái , lập tức kéo Lưu ma ma — hình đẫy đà, lớp mỡ run rẩy — quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu:

“Không dám! Không dám! Đồ vật đều còn! Tất cả đều còn!

Thiếu phu nhân cứ yên tâm! Tiểu nhân ngay đây! Làm ngay đây!”

“Ừm.”

Ta khẽ gật đầu, từ trong tay áo lấy  một tờ danh sách chuẩn sẵn, đưa cho ông .

Ngày Không Vội

“Đồ đều ghi rõ.

Mang đến mấy nhà — nhà bọn họ vốn giàu , quen giao dịch lớn.

Còn khế cầm…”

Ta dừng một chút, ánh mắt bình thản như nước:

“—  tên .”

Chỉ bốn chữ, nhẹ như gió thoảng,

mà khiến đầu gối Vương quản sự suýt mềm rũ.

Hắn lúc mới thật sự hiểu :

Hầu phủ đổi chủ.

“Việc cầm đồ , dẫu cũng chuyện vẻ vang. Ngoài , cần thêm nào .

Nếu ngươi để lộ cho điều gì nên …”

Ta khẽ nhướng mày, nhạt:

“Thôi , tin cái miệng của ngươi, hẳn là kín.”

“Vâng! Vâng! Tiểu nhân rõ!”

Vương quản sự mừng như đại xá, vội vàng ôm danh sách, khúm núm lùi ngoài.

Quả nhiên, Hầu phủ khiến thất vọng.

Bọn họ vốn chẳng mấy để tâm trong kho còn thứ gì, càng nghĩ tới việc đối sổ.

Trong mắt bọn họ, chỉ cần tiếp quản việc nội viện, thì ngày tháng trong phủ tự nhiên sẽ càng thêm xa hoa.

Những thứ phu nhân cần — son phấn, trâm cài,

những món Hầu gia — cổ ngoạn quý hiếm, danh gia thư họa,

thứ thế t.ử thích — bảo đao, hoa văn xa xỉ,

thậm chí cả khoản chi tiêu ngoài sổ sách của mấy vị tiểu thư, công t.ử trong phủ…

Chỉ cần họ mở miệng, đều thể “biến” đầy đủ.

Bọn họ an tâm hưởng thụ sự “giàu sang” , tiền bạc tiêu như nước chảy, phô trương còn hơn gấp bội.

Trong mắt họ, chẳng qua chỉ đang dùng của hồi môn dày dặn của  để lấp hố sâu tài chính của Hầu phủ, duy trì cuộc sống xa hoa và cái gọi là “thể diện” cho cả nhà.

Có lẽ họ còn đang âm thầm nhạo  ngu ngốc và dễ nắm trong tay.

Nào rằng — từng đồng bạc họ phung phí, đều đến từ những bảo vật “mờ ám” trong chính kho của họ.

Căn cơ mà Hầu phủ tích góp suốt bao năm, đang  lặng lẽ rút cạn, từng chút một.

Hôm , mặt trời bóng, nắng sáng .

Ta đang nhàn nhã lật xem một quyển sổ, thì Tiểu Thúy bước nhanh trong.

Loading...