TRƯỜNG THƯ DỊU NHƯ TRĂNG, ẤM NHƯ GIÓ - 5

Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:03:50
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Giác rõ.

 

Tiêu Húc ý thức lỡ lời, ung dung sửa :

 

“Ý là, để ý. Chuyến chỉ tiện đường đến uống chén rượu mừng, đợi tiệc tan sẽ đón tẩu t.ử nhà ngươi về.”

 

Thấy y hớn hở mặt, Tống Giác cũng thêm gì nữa.

 

“Vậy chúc Từ ôm mỹ nhân về. Ngày khác nếu việc vui, chớ quên gửi cho một tấm thiệp hỷ.”

 

Tiêu Húc nửa nửa , bỗng đưa tay vỗ vỗ lên vai .

 

“Yên tâm, thiệp hỷ, cái tên đầu tiên nhất định là ngươi.”

 

Ta nổi nữa, đầu ngón tay xoắn chiếc khăn lụa, khẽ ho một tiếng.

 

Tống Giác hồn, nắm lấy tay :

 

“Có gió thổi nàng lạnh ?”

 

Không thể , đối với xưa nay luôn dịu dàng, nhưng sự dịu dàng từng dành cho khác, liền trở nên chẳng đáng một xu.

 

Ta rút tay về.

 

“Vừa hạ nhân đến bẩm, yến tiệc ở tiền sảnh chuẩn xong.”

 

Ánh mắt Tống Giác tối .

 

Ngược , Tiêu Húc tiếp lời:

 

“Phu nhân chu đáo thật. Không khai tiệc nữa, e là sẽ lỡ mất giờ lành.”

 

Tống Giác một cái, dặn tối nay nghỉ sớm, dẫn về phía tiền sảnh.

 

Ta một tại chỗ. 

 

Đoàn dần dần xa.

 

Tống Giác ngoái đầu , còn Tiêu Húc phía cũng , ánh mắt thẳng thắn rơi .

 

Thị Thư lén ghé sát tai .

 

“Ý của bệ hạ là, đợi tiệc tan sẽ tới tìm chúng ?”

 

8

 

Ta và Tiêu Húc từ nhỏ quen chơi những trò như thế .

 

Dù là thanh mai trúc mã ngay mắt bao , cũng chẳng ai hoài nghi chúng tư tình trao gửi.

 

Y ít khi qua với mặt khác, giống như đêm nay, những lời cần đều .

 

cũng chỉ hai chúng là hiểu .

 

Ta khi còn nhỏ tuổi, thấy khá thú vị.

 

Dẫu Tiêu Húc phận cao quý là Đông Cung Thái t.ử, dung mạo cực kỳ tuấn tú, trong kinh thành, các quý nữ xuất sắc ai là động tâm với y.

 

Cho nên dù chỉ y ưu ái trong chốn riêng tư, cũng đủ khiến lòng hư vinh của thỏa mãn lớn.

 

nay phu quân, hiểu nhiều hơn, còn vui vẻ với những mối quan hệ thể lộ ánh sáng nữa.

 

“Muốn đến thì đến, đến thì thôi.”

 

Ta xoay trở về phòng.

 

Thị Thư vẫn luôn ở bên cạnh .

 

“Cô nương, bệ hạ đến , điều đó nghĩa là chúng sắp trở về kinh thành, cô nương vẫn vui?”

 

Ta siết c.h.ặ.t chiếc lược, trong lòng bàn tay hằn lên vết đỏ.

 

“Hắn sắp lập hoàng hậu , theo trở về, rốt cuộc sẽ là phận gì?”

 

Thị Thư ngập ngừng một lát:

 

“Dựa tình cảm của bệ hạ dành cho , cho dù hoàng hậu, phần nhiều cũng sẽ là Quý phi.”

 

Ta tấm gương đồng, khẽ cong môi:

 

“Quý phi ……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-thu-diu-nhu-trang-am-nhu-gio/5.html.]

 

Ta nhắm mắt : “Ngươi lui xuống , nghỉ ngơi đây.”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Thị Thư lui .

 

Ta một lúc, đóng cửa sổ. 

 

Vừa mới đặt tay lên, cánh cửa sổ đột ngột hất tung lên, bóng nhanh ch.óng nhảy , dọa lùi ngã về .

 

“Thục Thục, là .”

 

Tiêu Húc một tay ôm lấy eo , một tay vững vàng khép cửa sổ

 

Toàn bộ quá trình hề kinh động đến ai.

 

Bản lĩnh trèo cửa sổ của y vẫn giống như năm xưa.

 

Ta đẩy y .

 

“Bệ hạ, gả , xin hãy gọi là Tống phu nhân.”

 

“Tống phu nhân?”

 

Niềm vui trong mắt Tiêu Húc giảm , lộ vẻ thương tâm:

 

“Hóa , nàng vẫn còn giận .”

 

Ta lưng , c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

 

“Hôn sự giữa và Tống Giác năm đó là do chính bệ hạ thỉnh thánh chỉ, hà tất nay đến giả vờ giả vịt?”

 

“Giả vờ giả vịt?”

 

Người yên lặng lâu.

 

“Ninh Trường Thục, vì một câu của nàng, lặn lội ngàn dặm tới Túc Châu, dọc đường ngay cả trạm dịch cũng từng nghỉ, nàng là giả vờ giả vịt?”

 

“Ngài thật sự là vì ?”

 

Ta y: “Ngài chỉ là vì thứ ngài từng .”

 

Tiêu Húc thẳng , vành mắt dần đỏ lên, cảm xúc trong mắt cuộn trào.

 

“Ta từng nàng ?”

 

Y chậm rãi bước tới, đầu ngón tay khẽ chạm lên mặt , dịu dàng gọi:

 

“Thục Thục, nàng quên ? Chúng vốn chẳng hề trong sạch.”

 

Ta đương nhiên nhớ.

 

Những năm đó, ban ngày là đích trưởng nữ Ninh gia, danh tiếng vang khắp kinh thành, từng qua với nam nhân bên ngoài.

 

đến đêm, Thái t.ử luôn trèo qua cửa sổ của .

 

Ban đầu chúng chỉ là đùa giỡn.

 

Ai bảo Tiêu Húc đối với quá mức dung túng, nuôi dưỡng đến mức trời cao đất dày. 

 

Ta thậm chí còn đè Thái t.ử điện hạ xuống giường, bắt y cởi cho xem.

 

Khi đó, mặt Tiêu Húc đỏ bừng lên.

 

Y cho.

 

Sau nhiều lên, y chống đỡ nổi, liền thuận theo .

 

Nam nữ tình sự khai mở, liền một phen đắm chìm.

 

Chỉ điều Tiêu Húc việc vững vàng cẩn trọng, mặc cho dụ dỗ thế nào, y cũng chịu tới bước cuối cùng.

 

Y , tuy rằng y nhất định sẽ cưới , nhưng hôn nhân thất trinh rốt cuộc , vẫn nên để đến đêm động phòng hoa chúc.

 

Giữ tới giữ lui, cuối cùng giữ cho Tống Giác.

 

Khi xuất giá, còn từng cảm thấy may mắn.

 

Tiêu Húc đại khái cũng nghĩ tới chuyện , sắc mặt quả thực dễ .

 

“Chỉ là chuyện đùa thuở ấu thơ, chẳng đáng kể gì.”

 

Loading...