TRƯỜNG THƯ DỊU NHƯ TRĂNG, ẤM NHƯ GIÓ - 11
Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:06:50
Lượt xem: 230
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta đầu dặn Thị Thư:
“Đi lấy những bức thư đây.”
Thị Thư hiểu, nhanh mang về.
Ta cầm xấp giấy thư , khẽ vung tay, ném thẳng về phía Tống Giác.
Từng tờ chồng lên , tung bay đầy trời.
Tống Giác sững sờ, nhặt lên một tờ.
Khi nét chữ quen thuộc lọt mắt, các ngón tay bắt đầu run rẩy.
“Đây là cái gì?”
Ta thẳng mắt , khẽ bật lạnh một tiếng.
“Ngươi nhận Tiêu Húc, lẽ nào còn nhận ngự b.út ? Suốt ba năm, hơn ba mươi phong thư, mỗi đầu tháng đương kim bệ hạ đều khuyên về kinh, từng hồi âm.”
“Là ngươi, chính ngươi cho một cơ hội. Ta và Tiêu Húc từng một cuộc cá cược: chỉ cần ngươi nạp , sẽ cho phép đến đón .”
Tống Giác cầm lá thư ngây trong chốc lát, bỗng nhiên xổm xuống, hốt hoảng nhặt những bức thư còn , xem từng tờ từng tờ, cuối cùng ôm c.h.ặ.t tất cả lòng, bờ vai khẽ run lên.
“Không … là Nhập Họa với rằng nàng còn dây dưa với khác, cũng tra … trong kinh thành luôn mang đồ đến cho nàng, hoa trong viện của nàng quý giá đến thế, là để ý mà…”
Tống Giác ngã xuống đất, ngẩng đầu lên, mờ mịt và đau đớn .
“Thục Thục, thật sự để ý đến nàng, nàng là mà…”
Ta từng phủ nhận chân tâm của .
Ta cũng từng phủ nhận tình ý của .
“Tống Giác, duyên phận giữa chúng hết .”
Ta bỏ .
Chưa mấy bước, lưng bỗng va mạnh.
Ngay đó, Tống Giác từ phía ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay , vòng tay siết càng lúc càng c.h.ặ.t, khiến gần như thở nổi.
“Thục Thục, nàng yêu là ! Nàng quên ? Đêm khi nàng rời , đến tìm nàng, chúng … hòa giải .”
Giọng nghẹn ngào, từng chữ run rẩy:
“Ta thật sự nghĩ rằng nàng tha thứ cho , nếu thì để nàng rời khỏi , dù chỉ một khắc!”
Ta cúi đầu, trầm mặc lâu.
Rốt cuộc nên rõ , rằng đêm hôm là …
lúc , ở phía xa vang lên một giọng mang chút cảm xúc nào.
“Đêm đó, là trẫm.”
Cả Tống Giác cứng đờ.
Tiêu Húc mặt biểu tình bước tới, kéo phía , tự đối mặt với Tống Giác.
“Đêm đó, là trẫm ở trong phòng nàng. Ngươi say rượu, đến quấy rầy chuyện của chúng . Có cần trẫm gọi của hình ngục đến giúp ngươi nhớ cho rõ ?”
Tống Giác u ám y:
“Cho dù ngươi là hoàng đế thì , cũng chỉ là kẻ tiểu nhân cướp đoạt thê t.ử khác. Ta sẽ tin ngươi, ngươi chỉ đang ly gián tình cảm phu thê chúng mà thôi.”
Tiêu Húc khẽ nhếch môi.
“Nếu vì ngươi từng cứu mạng nàng, trẫm sớm g.i.ế.c ngươi cho hả giận .”
Y siết c.h.ặ.t t.a.y , nghiêng đầu .
“Nàng cho , đêm đó rốt cuộc nàng ai sủng hạnh?”
Ta mím c.h.ặ.t môi, rút tay , nhưng y nắm c.h.ặ.t hơn, trong mắt hiện lên vẻ ấm ức.
“Chẳng nàng , những chuyện thể lộ ánh sáng ? Ta cũng …”
Ta đành đối diện với ánh mắt của Tống Giác.
“Những gì đều là thật. Đêm đó, chúng hề xảy chuyện gì. Những dấu vết ngươi thấy, là do để .”
Tống Giác trợn mắt nứt khóe, lảo đảo lùi .
“Thục Thục, nàng thể đối xử với như …”
Còn cảm thấy trong lòng một chỗ nào đó bỗng nhiên nhẹ .
“Bây giờ, chúng mới gọi là công bằng.”
Tống Giác còn định gì đó, Tiêu Húc hiệu cho cung nhân tiến lên, cho cơ hội thêm, trực tiếp đưa khỏi cung uyển.
15
Tiêu Húc đặc biệt thù dai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-thu-diu-nhu-trang-am-nhu-gio/11.html.]
Y điều Tống Giác về kinh thành, một chức quan lớn nhỏ, chỉ để thể ở kinh thành, thường xuyên những câu chuyện thú vị về việc đế hậu cầm sắt hòa minh.
Nhập Họa vẫn từng lộ diện.
Ta , Tống Giác trở về xử lý nàng , hỏi nàng rõ giao ước cá cược giữa và Tiêu Húc .
Nhập Họa cách nào chối cãi, chỉ :
“Nếu luận tội, nhiều lắm chỉ chiếm ba phần, còn là vì tổn hại tình chủ tớ giữa và cô nương. Lang quân mới là chiếm bảy phần, ngươi và đầu đuôi, còn tưởng rằng thể dây dưa với nàng cả đời ?”
Tống Giác lúc đó giận dữ kiềm chế nổi, mấy ngày liền đem nàng chuyển tặng cho bằng hữu, một đến kinh thành nhậm chức, nhiệm kỳ ba năm.
Ba năm , và Tống Giác thỉnh thoảng gặp mặt, đều theo đúng quy củ, cung kính hành lễ với .
Ban đầu an phận như , vẫn nhịn gọi là Thục Thục.
Tiêu Húc cố ý phái giám sát , chỉ cần nửa điểm vượt quá lễ nghi với , liền cho trong cung tới dạy quy củ.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Một thì dạy một , vô cùng kiên nhẫn.
Cách của Tiêu Húc là:
“Trẫm cho phép nhớ đến nàng, trẫm thế nào, thì y như . Ba năm , trẫm từng đến mặt nàng lượn lờ ?”
Tống Giác dần dần hiểu dụng ý của y, chỉ khi và Tiêu Húc xuất hành, trong hàng trăm quan, từ xa xa một cái.
Ta từng ngoảnh đầu .
Ánh mắt của , từ đầu đến cuối đều đặt lên Tiêu Húc ở bên cạnh.
Hôm nay, cùng y tế trời dâng hương.
Sáng sớm, Thị Thư với , mấy ngày nàng gặp Nhập Họa.
Nàng sớm khác bỏ tiền lớn chuộc , hiện giờ chút việc buôn bán nuôi sống bản , sống cũng tệ.
Nàng hổ thẹn vô cùng, nhờ Thị Thư mang lời nhắn cho .
Năm đó thấy Tống Giác đối với trăm bề dịu dàng, ngày đêm ở bên, liền nảy sinh tâm tư nên , mới kẻ lòng lợi dụng.
Nàng cũng từng suốt đêm hối hận, nên tổn thương, nhưng vì chút khả năng mong manh độc chiếm Tống Giác, nên cuối cùng vẫn chuyện .
Thị Thư hỏi :
“Nàng kẻ lòng là ai ?”
Ta , .
hiểu rõ bản tính của Tống Giác.
Tống Giác từng là môn sinh của phụ , ôn hòa hiểu lễ, ơn báo đáp, về kinh thuật chức cũng quên tới cửa bái phỏng, còn tự mang theo d.ư.ợ.c liệu quý hiếm của Túc Châu.
Ta và từng gặp một hành lang.
Quân t.ử khiêm nhường, như châu như ngọc.
Ta quen những rực rỡ ch.ói mắt như Tiêu Húc, chợt thấy ngọc thô, cũng cảm thấy thanh nhã.
Trước khi gả cho Tống Giác, phụ từng nhắc nhở , Tống Giác là thích hợp dựng vợ xây nhà, nhưng tâm tư quá mức tinh tế, dù chỉ là một hạt cát, cũng đủ mài đến rướm m.á.u.
Ta hiểu.
“Phụ , con gả cho , cũng trân trọng . Con thề, đời sẽ về kinh, cũng sẽ gặp Tiêu Húc.”
Tống Giác, ngươi chỉ đối với ngươi nghiêm khắc, , đối với chính , cũng nghiêm khắc như .
thiên hạ , chỉ ngươi và , còn khác.
Luôn kẻ lòng.
Luôn cam tâm.
Lúc , lẽ là vì bên cạnh quá lâu.
Tiêu Húc nghiêng mắt, khóe môi cong lên.
“Hoàng hậu, giữa chốn đông thế , cứ chằm chằm trẫm ? Trẫm đến thế ?”
Y mượn lúc đưa hương, động thanh sắc tiến sát .
“Tối nay về, để nàng cho , nhắm mắt.”
Mặt nóng lên, nắm c.h.ặ.t nén hương, bước lên nửa bước, đột nhiên quên mất động tác.
Tiêu Húc từ phía bước , một tay cầm hương của y, một tay nắm lấy tay .
Hai sóng vai, đồng thời cúi quỳ lạy, kính cẩn khấu bái thần minh.
“Ninh Trường Thục, từ nay về , nàng là hoàng hậu cả đời cả kiếp của trẫm.”
Dưới lớp thêu long phượng chồng lên , là đôi tay đang nắm c.h.ặ.t lấy .
- Hoàn văn -