Trường Phong Quy Quyện - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-05 02:30:22
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta khép cửa , cố gắng bình tâm, đưa tay lau vội khuôn mặt lấm lem, gượng gạo nặn một nụ đẫm lệ. 

 

Lúc Vương phi đến, bà loạng choạng bước vững, tưởng chừng như sắp ngã quỵ ngay cửa y quán.

 

Dáng vẻ m.á.u thịt nhầy nhụa của Lý Trường Phong, thể để bà thấy cho ...

 

Ta gắt gao ôm lấy Vương phi, ngăn cho bà bước trong, nức nở khuyên lơn: "Vương phi, Trường Phong , thật sự mà. Lúc nãy con cùng tới đây, còn đùa với con nữa. Huynh bảo chỉ là ngã đau m.ô.n.g một chút thôi, lát nữa là khỏi ngay mà."

 

Bà nén c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c, cố nuốt những tiếng nghẹn ngào đang chực trào nơi cổ họng, nắm lấy tay run rẩy: "A Quyện, con tránh , để nó một chút."

 

"Không thể Vương phi! Huynh trọng thể diện như thế, nếu chúng thấy cảnh phong trần lấm lem, mặt mày xám xịt, chẳng sẽ tổn thương lòng tự tôn của ?"

 

Vương phi đẩy thêm mấy cái nhưng chẳng còn chút sức lực nào, bà ôm lấy , đau đớn đến mức vững chân. Lòng dù đang rối bời như quân reo ngựa hí nhưng vẫn cố nặn nụ , ôm lấy bà mà vỗ về.

 

Ta ước những lời đều là sự thật, ước rằng Lý Trường Phong chỉ ngã đau m.ô.n.g, phủi bụi dậy là xong chuyện.

 

Chúng túc trực ngoài cửa, đợi cho đến khi màn đêm buông xuống, Hiền Vương mới bước .

 

Ông ôm lấy Vương phi kiệt sức cả tâm lẫn lòng, vỗ nhẹ lưng bà, lặp lặp : "Không , ."

 

Vương phi gục đầu nên thấy nhưng rõ mồn một, gương mặt ông đẫm lệ từ bao giờ.

 

Lý Trường Phong giữ mạng sống nhưng xương cốt gãy đoạn nhiều chỗ. Mấy khúc xương nơi đôi chân , rốt cuộc chẳng thể nào lành lặn nữa.

 

Ba ngày mới tỉnh

 

Chúng đều vây quanh bên giường, chẳng ai dám hé môi nửa lời nhưng dường như thấu tỏ tất cả, đôi đồng t.ử c.h.ế.t lặng buồn chuyển động lấy một phân.

 

"Tất cả ngoài ."

 

Giọng khàn đặc nhưng bình tĩnh đến lạ thường, sự bình tĩnh khiến lòng khỏi hoảng hốt.

 

Vương phi đỏ hoe mắt, gượng nắm lấy bàn tay duy nhất băng bó của , hỏi khẽ: "Trường Phong, con đói ? Đã mấy ngày dùng bữa , con ăn chút gì ?"

 

Lý Trường Phong im lặng hồi lâu, dứt khoát rút tay , nghiêng đầu né tránh ánh mắt của chúng , nữa lặp : "Ra ngoài ." Thanh âm của bắt đầu run rẩy nhẹ.

 

Chúng sợ ở sẽ khiến thêm u uất, dù lo lắng đến mấy cũng đành lui ngoài .

 

Kể từ ngày đó, cửa phòng Lý Trường Phong luôn đóng c.h.ặ.t, cho ai bước

 

Thân thể gãy xương nhiều chỗ, căn bản chẳng thể tự cử động.

 

, vẫn cố chấp gượng dậy, tuyệt cần giúp đỡ. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-phong-quy-quyen/chuong-4.html.]

 

Những kẻ hầu hạ t.h.u.ố.c cho đều đuổi sạch ngoài.

 

Một kẻ kiêu ngạo như , thể cam chịu để khác sờ tới sờ lui, nâng lên hạ xuống như một món đồ cơ chứ?

 

Chẳng còn cách nào khác, Hiền Vương đành kê một cái sập nhỏ ngay trong phòng , tự chăm sóc.

 

Lý Trường Phong dù kháng cự nhưng Hiền Vương dẫu cũng là phụ , là duy nhất thể trấn giữ lúc .

 

Cứ thế trôi qua nửa năm, mãi đến khi đôi tay bình phục, thể tự chống đỡ thể, Vương gia mới dọn ngoài.

 

Khi tình trạng khá hơn một chút, Hiền Vương sai đóng cho một chiếc xe lăn, trong Vương phủ cũng cho những lối riêng để ngoài bớt phần trắc trở.

 

Mặc dù , gần như chẳng bao giờ bước chân khỏi cửa nửa bước.

 

Hắn trở nên vô cùng trầm mặc ít lời, thường thui thủi một với quyển sách tay, gốc cây già suốt cả ngày dài. 

 

Ta và Vương phi đôi khi cứ vây quanh , kể đủ thứ chuyện thiên hạ nhưng cũng chẳng buồn đoái hoài.

 

Thân thể ở những chỗ khác đều hồi phục , duy chỉ đôi chân là thực sự cách nào lên nữa. Không chỉ , cứ hễ trời đổ mưa, vết thương phát tác khiến đau đớn đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

 

Lang trung đến thăm khám, t.h.u.ố.c thang sắc đủ loại nhưng đều vô dụng, cơn đau vẫn cứ đeo bám tha.

 

Hắn vốn thích biểu lộ sự yếu đuối ngoài nhưng thể thấu đang khổ sở nhường nào. 

 

Những ngày mưa dầm dề, đôi bàn tay thường bấu c.h.ặ.t lấy đầu gối, gân xanh nổi lên cuồn cuộn vì gồng nhịn đau.

 

Ta giúp , tìm cách gì đó để xoa dịu nỗi đau

 

Một kẻ vốn ghét sách như cũng bắt đầu vùi đầu đống y thư, cố công tìm kiếm một phương t.h.u.ố.c cứu vãn.

 

Có một ngày đang sách gốc cây, Lý Trường Phong chẳng đến bên cạnh từ lúc nào. 

 

Đó là đầu tiên bao lâu nay, chủ động mở lời với .

 

Hắn bảo: "Chu Thư Quyện, đừng xem nữa, dùng ."

 

Lúc chẳng hiểu vì là " dùng " vì "vô dụng", chỉ thấy lòng ngập tràn vui sướng bởi chịu chuyện với .

 

Sự vui mừng khiến như mở cờ trong bụng, bao nhiêu tâm sự kìm nén bấy lâu tuôn dứt. 

 

Hắn khẽ thở dài một tiếng dường như thể thấy, trông vẻ hối hận vì lỡ đáp lời .

 

Loading...