Trường Phong Quy Quyện - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-05 02:38:39
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta đau đớn gào thôi, trong cơn quằn quại c.ắ.n tay đến mức m.á.u chảy đầm đìa, thấm đỏ cả một .

 

Sắc trời dần dần tối sầm , Lương Trục Nguyệt ngoài cửa điện, khi thì thốt lời nhận , khi đòi xem thực hư xem thực sự gặp chuyện .

 

Lý Trường Phong phẫn nộ xông ngoài, bóp c.h.ặ.t lấy cổ nàng mà gầm lên: “Nếu A Quyện mệnh hệ gì, trẫm nhất định sẽ lấy mạng ngươi!”

 

Nàng dọa cho khiếp vía, mặt cắt còn giọt m.á.u, cuối cùng đành để hầu dìu trở về tẩm cung của .

 

Ta đau đớn quằn quại suốt hồi lâu, hôn mê sống bao nhiêu , cứ ngỡ bản sẽ vĩnh viễn bao giờ tỉnh nữa. 

 

Lý Trường Phong vẫn luôn túc trực bên cạnh, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng. 

 

Đến cuối cùng, chẳng còn sức mà mở mắt, chỉ cảm nhận bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tay , ngừng gọi tên trong tuyệt vọng.

 

Đêm khuya ngày hôm , một trận mưa lớn từng trút xuống. 

 

Ngay lúc cạn kiệt mồ hôi, sinh khí tiêu tán, tưởng chừng như sắp xong, thì bỗng nhiên bên tai vang lên một tiếng trẻ thơ nỉ non yếu ớt.

 

Lòng mừng rỡ khôn xiết, dù mắt mở nổi, chẳng thể cử động, vẫn dùng chút sức tàn cuối cùng để thốt lên: “Đứa bé... còn sống ?”

 

“Sống ! Đứa bé còn sống !”

 

Thật quá, hài t.ử vẫn còn sống.

 

Ta lịm trong cơn hôn mê sâu. 

 

Đến khi tỉnh , thể lau rửa sạch sẽ, y phục cũng mới nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng Lý Trường Phong, cũng chẳng thấy hài t.ử cả.

 

“Hài t.ử ?”

 

Cung nữ bên cạnh hình cứng đờ, run rẩy đáp lời: “Dạ bẩm... ở gian ngoài, Hoàng thượng vẫn đang túc trực bên cạnh ạ.”

 

“Là nam hài nữ hài? Đứa trẻ trông kháu khỉnh ?”

 

“Là... là nam hài... Nương nương, xin Người hãy nghỉ ngơi !” Cung nữ rốt thực cầm lòng nữa, mặt chạy biến ngoài.

 

Chẳng bao lâu , Lý Trường Phong bước điện, ngừng hôn lên trán , nghẹn ngào: “A Quyện, nàng cuối cùng cũng tỉnh , cuối cùng cũng tỉnh .”

 

“Hài t.ử ? Ta gặp hài t.ử.”

 

“Đợi nàng bình phục hãy , ? Đừng quá lo lắng, ở đây .”

 

Lòng đau đáu nghĩ về con, khao khát thấy sinh linh bé nhỏ dù chỉ một

 

Thế nhưng hai ngày đằng đẵng trôi qua, vẫn chẳng thể thấy bóng dáng đứa trẻ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-phong-quy-quyen/chuong-17.html.]

 

Để , hai ngày , hài t.ử của ... mệnh chung.

 

Lý Trường Phong túc trực bên nôi suốt hai ngày, ngự y cũng dốc sức canh chừng hai ngày nhưng đứa trẻ vẫn chẳng thể giữ tàn.

 

Khi hài t.ử tắt thở, Lý Trường Phong ôm lấy t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của con mà gào t.h.ả.m thiết ngoài điện. 

 

Hắn sai áp giải Lương Trục Nguyệt tới, tuốt gươm khỏi vỏ, thề rằng sẽ lấy mạng nàng .

 

Thái hoàng thái hậu kinh động, Lương Triệu Hổ cũng vội vã chạy tới, quỳ sụp xuống van xin tha cho Lương Trục Nguyệt một con đường sống.

 

“Hoàng thượng! Là thần vô năng giáo dưỡng Trục Nguyệt, cầu xin Hoàng thượng khai ân tha mạng cho nó. Xin để thần mang nó về tự dạy dỗ. Hoàng thượng! Thần chỉ duy nhất một mụn con gái thôi!”

 

Lương Triệu Hổ quỳ rạp đất, đầu đập xuống gạch đến mức vỡ toác, m.á.u tươi hòa cùng nước mưa chảy lênh láng khắp mặt sân.

 

Lý Trường Phong ôm lấy hài t.ử, hồi lâu, cuối cùng vẫn xuống tay hạ sát Lương Trục Nguyệt, mà đuổi tất cả bọn họ .

 

Ngày hôm , Lương Trục Nguyệt Lương Triệu Hổ đưa khỏi hoàng cung.

 

Ta thẫn thờ vuốt ve chiếc bụng trống rỗng của

 

Lý Trường Phong bước đến bên giường, đôi mắt chằng chịt tia m.á.u, nắm lấy tay , nhẹ giọng trấn an: “A Quyện, , chuyện qua .”

 

Ta bật chua chát: “Đương nhiên là . Chẳng qua cũng chỉ là mất một đứa trẻ mà thôi.”

 

Thân hình cứng đờ, bồi thêm: “C.h.ế.t một đứa trẻ để đổi lấy binh quyền của Lương Triệu Hổ, ván cờ quả thực lợi.”

 

“A Quyện, nàng đang sảng cái gì ?”

 

Ta , mãi, chỉ thấy trong lòng một nỗi vô lực đến cùng cực, mệt mỏi rã rời.

 

“Trường Phong, món bánh táo đỏ ngon lắm, d.ư.ợ.c lượng cũng thật vặn, ngay cả thời điểm Lương Trục Nguyệt xuất hiện cũng thật đúng lúc .”

 

“Để đoán thêm một điều nhé, cho dù nàng tới thì con ch.ó dữ cũng sẽ lao vồ lấy , đúng ?”

 

Sắc mặt Lý Trường Phong trắng bệch như tờ giấy, siết c.h.ặ.t t.a.y : “A Quyện, nàng mệt quá hóa quẫn , đừng càn, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.”

 

“Ta mệt, Trường Phong . Ta đồng hành cùng lâu như , chút chuyện đáng là gì. Đứa trẻ vốn dĩ nhất định thể bình an chào đời, mà cho dù sinh , cũng chắc lớn lên, ?” Ta lên, đến mức nước mắt giàn dụa cả khuôn mặt.

 

“Thực cứ thật với , sẽ trách . Đã là bậc đế vương, thể chút tâm cơ tính kế cơ chứ?”

 

“A Quyện!” Hắn với ánh mắt gần như cầu xin: “Ta hề tính kế nàng. Nàng tin , vĩnh viễn vĩnh viễn sẽ bao giờ tính kế nàng!”

 

“A Quyện, cầu xin nàng, nàng hãy tẩm bổ nghỉ ngơi cho thật , đừng như nữa. Mọi chuyện sắp kết thúc , chúng sớm muộn cũng sẽ thoát khỏi cảnh khổ cực , nàng nhất định tin !”

 

Loading...