TRƯỜNG PHONG ĐỘ NÀNG - 8
Cập nhật lúc: 2025-08-15 18:46:35
Lượt xem: 3,055
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn nghĩ chịu nổi, sẽ nhận thua , chủ động cầu nhà đẻ mở lời cho nơi triều đình.
Song vẫn bất động như núi, thậm chí lấy cớ hè nóng oi ả, đưa cả đôi nhi nữ về trang viên của a lánh nắng, mắt thấy thì tâm thanh tĩnh.
Thẩm Khuyết thấy vì tình thương tổn mà lui tránh, càng đắc ý:
“Hà tất chứ, việc thể nhường một bước, cứ vươn cổ tranh đến cùng. Cuối cùng trong ngoài đều mất, chỉ ngươi chịu thiệt.
Giai thoại phong lưu chẳng qua là trò tiêu khiển của nam nhân nơi dư t.ửu hậu, bệ hạ cũng là nam nhân, chẳng hiểu? Chẳng lẽ ngươi thật nghĩ ngươi sẽ lạnh nhạt cả đời?”
Bước chân ngừng, trực tiếp lên xe ngựa.
Cả đời ư?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Quả là một từ dài nhạt nhẽo…
Tiếc , Thẩm Khuyết… sẽ chẳng bao giờ !
15
Trước chân rời phủ, Thẩm Khuyết liền nóng lòng đem quyền quản gia giao cả cho Lâm Khê Vãn.
Kẻ xưa nay từng nắm giữ quyền thế, một khi ở ngôi cao, việc đầu tiên chính là oai thị uy.
Nàng hạ thủ ngay với những lão thành tận tâm tận lực trong phủ.
Quản gia theo Thẩm Khuyết khôn lớn, nàng lấy tội “chơi bời trễ nải” mà đ.á.n.h mấy côn.
Bà t.ử mặt lạnh trung thành hai, vì vài lời chướng tai, nàng thẳng tay đuổi về quê “dưỡng lão”.
Ngay cả các quản sự các viện do chính hầu gia đề bạt, cũng vì “cố chấp biến thông” mà đổi sạch một lượt.
Từ đó, tâm phúc của Thẩm Khuyết quét sạch sẽ, chẳng tốn một giọt sức!
Khắp hầu phủ khói mù mịt, mà Thẩm Khuyết vẫn mỉm chờ về thu dọn mớ tàn cục, hòng cho mất mặt thật nặng.
Ta bèn cầm b.út gửi thư tới tông họ Thẩm ở Ung Châu, nhân ngày giỗ lão hầu gia, mời chư vị nhập kinh sớm nửa tháng để đoàn tụ.
Thẩm Khuyết tin tông nhập kinh sớm, khóe mày khóe mắt giấu nổi đắc ý:
“Nhà họ Phó tự cho là cũng chu , con gái nhà họ Phó để lộ lấy nửa điểm sơ hở, thì để cho Thẩm gia xem thử con dâu họ Phó quản hầu phủ của .”
Hôm , vốn định hồi phủ, song chẳng may mắc phong nhiệt, bệnh dậy nổi, thế là chẳng tiếp mớ tàn cục .
Lại chẳng may hơn, chư vị tông nghỉ chân ở ngoài thành, mà đêm thẳng hầu phủ, đ.á.n.h cho Thẩm Khuyết một trận trở tay kịp.
Lão quản gia còn, tân quản gia rối loạn chân tay.
Người sắp xếp , viện phòng chẳng quét tước t.ử tế, nước điểm tâm khoản đãi khách cũng bày biện vội vàng.
Thẩm Khuyết giận đến nghiến răng, song vẫn đè nén lửa giận mà với Lâm Khê Vãn:
“Đều là nữ nhi nhà quyền quý, từ nhỏ học chưởng quản gia vụ, Vãn Vãn hãy dụng tâm một chút, cũng để các thúc bá tông Thẩm gia thấy, Phó Ngọc Đường, hầu phủ của vẫn vận hành .”
Lâm Khê Vãn mừng rỡ như bắt vàng, lập tức bày dáng chủ mẫu, đích lo toan từng việc.
Chư vị thúc bá thấy hết, chỉ nhạt giọng hỏi thăm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-phong-do-nang/8.html.]
Thẩm Khuyết còn kịp mở miệng, Lâm Khê Vãn cầm khăn, bộ dạng thôi:
“Phu nhân… phu nhân sơn trang tránh nóng, vốn hôm nay về… e rằng… e rằng quả thực việc ngăn trở.
Chư vị thúc bá thẩm thẩm xin yên tâm, Vãn Vãn ắt sẽ dốc mười hai phần tâm sức, chu tiếp đãi quyến.”
Chư vị mà đến mắt, rốt cuộc xen lời thêm.
Lâm Khê Vãn nhân mặt mà lật ngược thế cờ, ép xuống một bậc để hả giận, nào ngờ quản sự tâm phúc của nàng ở hậu trù chẳng kiêng kỵ.
Tam thúc Thẩm gia ốm yếu quanh năm, trong t.h.u.ố.c ô đầu, mà điểm tâm của ông dùng mật ong; xong tiệc rượu, trúng độc hôn mê bất tỉnh.
Đại bá mẫu dị ứng với phấn hoa, Lâm Khê Vãn sắp xếp ở viện gần hoa viên nhất; tới nửa đêm, khắp ngứa ngáy, mặt sưng như đầu heo.
Ngay cả mấy hài đồng, vì uống rượu quả cất trong hầm băng, đều nôn tháo tiêu chảy, náo loạn một phen gà bay ch.ó sủa.
Lúc khắp viện hỗn loạn, bọn hạ nhân hoảng hốt vây cửa phòng nàng, Lâm Khê Vãn quýnh quáng, liền dứt khoát nhảy thẳng nước lạnh, giả bệnh một trận, buông tay mặc kệ.
Thẩm Khuyết đầu mở rộng tầm mắt, lúc đầu tắt mặt tối, chỉ đành lập tức sai mời hồi phủ trong đêm.
Chính khi , Tần di nương bước .
16
Nàng cầm lệnh bài của sang phủ Vĩnh Ninh hầu mời phủ y, điều khiển bọn hạ nhân rối như ruồi mất đầu, kẻ nấu nước, kẻ sắc t.h.u.ố.c, kẻ đổi viện, kẻ hầu hạ… việc nào việc nấy đều chu tất.
Mãi đến khi trời sắp hửng sáng, mớ tơ vò trong hầu phủ mới dần lắng xuống.
Thẩm Khuyết day huyệt thái dương đang đau nhức, đ.á.n.h giá Tần di nương với phong thái thanh lãnh nhã nhặn, trầm tĩnh tự giữ, hỏi:
“Sao ngươi tinh thạo những việc ?”
Tần di nương khẽ mỉm :
“Nữ nhi chính thất của thế gia, há ai chưởng quản gia vụ?”
Một câu , chẳng khác nào tát thẳng mặt Lâm Khê Vãn, chừa lấy nửa phần tình.
Thẩm Khuyết cố nén phát tác, hỏi tiếp:
“Vậy vì ngươi sớm mặt giúp Vãn Vãn chưởng quản? Là cố ý nàng mất mặt?”
Tần di nương liếc , giọng bình thản mà hạ :
“Lúc phu nhân rời phủ, sổ sách cùng chìa khóa kho đều giao cả tay . Là hầu gia tin, mới chuyển sang viện của Lâm di nương.
Ngọc cất trong tay là họa, chỉ qua tay một lượt, Lâm di nương giam cấm nửa tháng. Thiếp nào dám tự chuyên đoạt quyền từ tay nàng?”
Thẩm Khuyết cau mày, mất kiên nhẫn:
“Đủ ! Ta ngươi bịa chuyện Vãn Vãn.”
Tần di nương khẽ :
“Thiếp lưng bịa đặt Lâm di nương, mà là mặt chỉ thẳng hầu gia dùng bất minh, tự cho là đúng, khiến hầu phủ chuốc họa. Muôn vàn sai lầm, đều ở một hầu gia.”
“Ngươi…!”