TRƯỜNG PHONG ĐỘ NÀNG - 7

Cập nhật lúc: 2025-08-15 18:46:16
Lượt xem: 3,147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn uống say một trận ở t.ửu lâu, mơ hồ lẩm bẩm mắng vô tình vô nghĩa, trách đổi lòng, thật đáng hận.

 

Loạng choạng nôn một trận, bằng hữu :

 

“Hắn nổi điên cái gì chứ? Thật đúng là lợi còn giả bộ khổ. Trước vung tiền như rác, c.h.ế.t bám nuôi chim hoàng yến, chẳng lẽ quên ? Phó Ngọc Đường nâng cửa còn chịu, còn như ấm ức một nữ nhi tội thần? Vòng tới vòng lui, chẳng Thẩm hầu dùng là đồ cũ mấy tay , còn coi như bảo bối!”

 

“Giờ toại nguyện , một rước hai kẻ trong sạch, ngoan ngoãn , còn hài lòng! Theo , ai cũng hơn hẳn cái loại tiểu gia bích khí Lâm Khê Vãn nhiều.”

 

“Vừa bộ, ở với kỹ nữ lâu , Thẩm Khuyết cũng học cái thói kỹ nữ. Đã thê thành đàn, đòi tình sâu cố nhân, tham lam chẳng độ, coi chừng nghẹn c.h.ế.t!”

 

“Két” một tiếng.

 

Cửa đẩy .

 

Thẩm Khuyết mắt đỏ ngầu, giơ tay liền một quyền phang tới.

 

12

 

Đêm , Thẩm Khuyết trở về phủ với gương mặt bầm dập xanh tím.

 

Phụ mượn tay kẻ khác, nặng nề trút một ngụm ác khí ngay diện mạo .

 

Hắn mang theo bộ dáng chật vật cùng đôi mắt ướt đỏ hỏi :

 

“Nàng thấy kết cục như ý ?”

 

Tay đang lật sổ thu chi khẽ khựng , liền gọi Tần Chiêu Nguyệt và Mạnh Ương ngoài cửa :

 

“Vậy mời hầu gia xem, chọn… hầu gia ý chăng?”

 

“Chiêu Nguyệt tinh tấu đàn Chiêu Nguyệt cầm, hầu gia yêu âm luật, thể cùng nàng đàm đạo. Ương Ương am tường b.út mực, sở trường hành thảo, khí thế hào sảng hiếm , hầu gia chẳng thưởng qua ư?”

 

Thẩm Khuyết chằm chằm, như thể chẳng nhận mắt:

 

“Vậy là… nàng thật sự bạc tình đến nửa điểm đường lui cũng chẳng chừa cho ?”

 

Ta giả vờ ngơ ngác:

 

“Có chừa mà. Ngày mai và ngày mốt đều là ngày lành, chọn hôm nào để các dâng , hầu gia định .”

 

Thẩm Khuyết lảo đảo một chút, bật ha hả.

 

Lệ rơi từ khoé mắt , càng tô thêm mấy phần bi thương tuấn mỹ.

 

Nếu nhờ ngoại tộc che chở, nếu nhờ thấu hư tình giả ý qua kết cục của chồng, giữ đôi phần thanh tỉnh… thì phát điên hôm nay .

 

Chưa kịp để sai đưa khăn, đối diện sự lạnh nhạt của mà liên tiếp buông ba tiếng “”, đoạn bỏ .

 

Nhìn bóng lưng xiêu vẹo , khoé môi dần thu nụ , đó là lạnh lẽo tột cùng.

 

“Hai đều là thông minh, cho các ngươi một cơ hội lựa chọn — ở, tuỳ các ngươi định đoạt.”

 

Hai liếc , liền cúi quỳ mặt :

 

“Thân nô tiện khó gỡ bỏ, trong cửa quyền quý là nhờ phu nhân cất nhắc, chúng cảm ân, quyết hai lòng.”

 

Ngoài , cuồng phong bạo vũ, đập cửa sổ chan chát.

 

Ta khẽ bật , chẳng sợ gió gào mưa giận — tục ngữ câu: nấu rượu bên hoa tàn.

 

Từ đây… đường đầu, tuyệt.

 

13

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-phong-do-nang/7.html.]

 

Sau khi uống chén bái kiến của Tần di nương và Mạnh di nương, Thẩm Khuyết liền hiểu… giữa , tấm gương vỡ, khó lòng hàn gắn.

 

Hắn cũng chẳng còn giả bộ, thẳng thắn :

 

“Đã là ngươi tự tay phá bỏ lời thề một đời một đôi, cũng nhiều lời khuyên nữa. Vãn Vãn theo hơn một năm, cũng tiện danh phận nuôi ở ngoài, đưa nàng về .”

 

Khoé môi khẽ cong, thuận miệng đáp:

 

“Được thôi.”

 

Kẻ từng miệng đưa xuống Giang Nam, đêm một chiếc kiệu nhỏ nghênh ngang đưa thẳng hầu phủ.

 

So với đêm ở đình giữa hồ, nàng càng thêm kiêu căng, diêm dúa bước tới quỳ dâng , song c.ắ.n môi, tỏ vẻ đáng thương:

 

“Tỷ tỷ chớ trách hầu gia, là do yếu ớt, chịu nổi đường xa dặm dài, nên chỉ tránh ở ngoại thành chứ xuống phía Nam.”

 

Lời dứt, tay nàng khẽ run, chén nóng liền định hất xuống tay .

 

Ta chỉ khẽ nâng tay chặn, phản tay hất cả lên nàng.

 

“A… nóng quá!”

 

Nàng nhảy dựng lên, chìa đôi tay đỏ ửng, nước mắt lưng tròng ngước Thẩm Khuyết:

 

“Hầu gia… tỷ tỷ cố ý… Vãn Vãn đau …”

 

Loại thủ đoạn , Thẩm Khuyết chẳng hiểu.

 

để áp chế , nguyện ý dung túng.

 

“Ta đưa nàng bôi t.h.u.ố.c! Làm chính thất, cần điều hiểu lẽ!”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hắn nắm tay Lâm Khê Vãn, bỏ mặc thể diện của , ngoảnh mà sải bước khỏi viện.

 

Lâm Khê Vãn khẽ ngoái đầu, ánh mắt đắc ý chẳng hề che giấu.

 

Ta chiếc chén sứ trong suốt rơi vỡ đất, khỏi bật lạnh.

 

Chén “thấu ảnh” vốn là vật Thẩm Khuyết yêu thích nhất, nâng niu suốt hai năm như trân bảo, thế nhưng chỉ một ngày, liền đổi sang mê chuộng men màu rực rỡ.

 

Nay, chiếc chén vỡ ngay mắt , chính đá sang một bên; giữa tiếng vỡ giòn tan, mảnh sứ tung toé, kẻ từng bỏ nhiều bạc và nhân tình để cầu nó… khi tình ý phai tàn, đến cúi đầu liếc một cái, cũng chẳng .

 

**Vật còn thế… thể mong chi!**

 

14

 

Lâm Khê Vãn ỷ sủng ái mà kiêu căng, mặt trời lên đến ba sào vẫn chịu đến mặt vấn an thỉnh an.

 

Việc , Thẩm Khuyết chỉ hờ hững :

 

“Vãn Vãn thể yếu, lễ nghi hư văn miễn thì miễn.”

 

Ngòi b.út động, liền thản nhiên mở miệng:

 

“Lâm di nương thể yếu, ắt tĩnh tâm dưỡng bệnh. Mỗi ngày chỉ dùng cháo trắng cùng vài món đạm, sai phủ y sớm tối bắt mạch, đóng cửa tịnh dưỡng, miễn chịu quấy nhiễu, cũng chuyện quá đáng.”

 

Thẩm Khuyết nghiêng tựa ghế thái sư, hờ hững nâng mí mắt liếc một cái:

 

“Khí độ rộng rãi của chủ mẫu, chớ để mất mới . Đã diễn, thì gắng gượng đến cùng.”

 

Hắn cho rằng là vì ghen mà sinh sự.

 

Bèn rầm rộ ngày ngày dẫn ngoài du sơn ngoạn thủy, ca xem kịch.

Loading...