TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 7
Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:46:06
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ đêm vị khách lạ mặt mang theo miếng ngọc bội hình chim ưng xuất hiện, bầu khí ở Trúc Lâm Viện đổi . Dù bề ngoài chúng vẫn sống cuộc đời của những kẻ ruồng bỏ: vẫn giặt giũ bên suối, Mộ Dung Diễn vẫn vót tre gánh nước, nhưng bên trong gian điện đổ nát , một mạng lưới ngầm đang âm thầm dệt .
Mật vệ họ Tần năm xưa hề tan rã . Họ hóa thành những kẻ thuê, những bán hàng rong, thậm chí là những thái giám cấp thấp trong phủ Nội vụ, lặng lẽ chờ đợi một tia lửa để bùng lên. Và Mộ Dung Diễn chính là tia lửa đó.
Nhiệm vụ của giờ đây trở nên nguy hiểm gấp bội. Ta chỉ là một cung nữ chăm lo miếng ăn, mà trở thành đôi tai và đôi mắt của . Mỗi khi nhận khẩu phần ăn ở phủ Nội vụ giếng chung giặt đồ, đó là lúc nhận và chuyển những mảnh giấy nhỏ cuộn tròn, mỏng như cánh ve.
"Thanh Nhàn, hôm nay nhận than, nhớ ghé qua góc tường phía Tây của Ngự Hoa Viên." - Mộ Dung Diễn dặn dò khi đang chuẩn ngoài.
Người bóng mát của hiên nhà, đôi mắt thiếu niên giờ đây thường xuyên chìm trong những suy tính sâu xa. Người còn hỏi những câu ngây ngô về việc vì phụ hoàng hận , mà đó là những chỉ thị ngắn gọn, sắc lẹm.
"Nô tỳ . Điện hạ ở nhà nhớ đóng cửa cẩn thận."
Ta bước con đường mòn, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo rộng, nắm c.h.ặ.t chiếc giỏ tre. Ta học cách điều khiển cơ mặt cho thật sầu t.h.ả.m, thật cam chịu để kẻ nào nghi ngờ. Khi ngang qua Vĩnh Ninh Cung, cố ý cúi thấp đầu, bước chân loạng choạng như thể đang kiệt sức vì đói.
"Kìa, xem con nô tỳ của phế Thái t.ử kìa! Trông như một con ma đói." - Tiếng cợt của đám cung nữ trướng Trịnh Quý phi vang lên.
Ta đáp, chỉ lẳng lặng tiếp. Sự khinh miệt của bọn chúng chính là tấm bùa hộ mệnh nhất của lúc . Tại góc tường phía Tây, cúi xuống vờ như nhặt một chiếc trâm cài tóc rơi. Trong hốc đá mục nát, một cuộn giấy nhỏ sẵn ở đó. Ta nhanh ch.óng giấu nó trong lòng bàn tay, bình thản về.
Đêm đó, ánh đèn dầu mờ ảo, Mộ Dung Diễn mở cuộn giấy . Gương mặt đanh khi những dòng chữ mật mã.
"Trịnh Quý phi đang bàn với đại thần họ Trịnh về việc điều động binh mã vùng biên viễn. Chúng triệt hạ nốt những tướng lĩnh cũ từng trướng ngoại công ." - Người nghiến răng, ngọn lửa hận thù bùng lên trong mắt.
Ta nhẹ nhàng rót cho một chén gừng ấm để xoa dịu cơn giận: "Điện hạ, giận dữ chỉ mờ mắt. Chúng hiện tại tay tấc sắt, việc cần là báo tin cho các tướng lĩnh đó ẩn nhẫn, chờ đợi thời cơ."
Mộ Dung Diễn , đột ngột nắm lấy tay , kéo xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp bên cạnh.
"Thanh Nhàn, đôi khi tự hỏi, nếu ngươi, liệu thể tỉnh táo đến nhường ? Ngươi giống như một mặt hồ đóng băng, lạnh lẽo nhưng khiến thấy an tâm khi bước lên."
Ta khẽ gỡ tay , giữ đúng cách ba bước: "Điện hạ quá khen. Nô tỳ chỉ thành bổn phận của . Người sống, nô tỳ mới thể sống."
Người bàn tay trống rỗng của , một thoáng buồn bã lướt qua gương mặt nhưng biến mất ngay lập tức. Người dậy, đến bên cửa sổ, rừng trúc đen kịt ánh trăng.
"Ngươi mười bảy tuổi đúng ? Ở tuổi , các cung nữ khác đều mong xuất cung để gả chồng. Còn ngươi, ngươi chôn vùi ở cái nơi hoang vắng với một kẻ tương lai như . Ngươi hận mẫu hậu ? Có hận ?"
Ta dừng tay thêu, ngọn nến đang cháy leo lắt: "Hận hận, đối với nô tỳ quan trọng. Thế giới bên ngoài cung chắc hơn nơi . Ở đây, ít nhất nô tỳ gì. Còn tương lai... tương lai của nô tỳ gắn liền với . Người là chủ, nô tỳ là tớ, đạo lý bao giờ đổi."
Mộ Dung Diễn , tiến sát về phía . Người lúc cao gần bằng , thở thiếu niên phảng phất mùi đắng. Người nâng cằm lên, buộc thẳng đôi mắt đen sâu thẳm của .
"Ta ngươi là tớ. Ta , sẽ lớn nhanh thôi. Khi lấy những gì thuộc về , sẽ cho ngươi thấy, thế giới của chỉ rừng trúc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-7.html.]
Sự chiếm hữu trong ánh mắt khiến thấy rùng . Đó còn là sự dựa dẫm của một đứa tiểu dành cho tỷ tỷ, mà là sự khao khát của một con thú săn đang dần trưởng thành. Ta lập tức quỳ xuống, đầu chạm sàn gỗ:
"Điện hạ xin đừng . Những lời nếu truyền ngoài, sẽ là tai họa cho cả hai chúng ."
Mộ Dung Diễn ép dậy, chỉ đó, xuống đỉnh đầu với một nụ nhạt nhạt: "Ngươi cứ quỳ , Thanh Nhàn. nhớ kỹ, cái vòng ngọc cổ tay ngươi là của trao, và mạng sống của ngươi cũng là của ."
Người bước gian trong, để một giữa căn phòng vắng. Ta chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh mướt, cảm thấy nó nặng nề như một xiềng xích.
Sáng hôm , sóng gió ập đến.
Một toán thái giám từ Vĩnh Ninh Cung, dẫn đầu là tên thái giám tín của Trịnh Quý phi - Lý Công công, nghênh ngang bước Trúc Lâm Viện. Chúng bắt đầu lục soát ngóc ngách, ném tung tóe những chồng sách cũ và bình bát sứt mẻ của chúng .
"Lý Công công, đây là nơi u cư của hoàng t.ử, các dựa mà dám lục soát?" - Ta chắn cửa phòng của Mộ Dung Diễn, giọng đanh .
Lý Công công khẩy, đôi mắt híp đầy gian ác: "Quý phi nương nương nghi ngờ kẻ lén lút tuồn mật thư cung. Trúc Lâm Viện hoang vắng, một c.o.n c.ung nữ lanh lợi như ngươi, khám xét nơi thì khám xét nơi nào? Tránh !"
Hắn vung tay định đẩy , nhưng Mộ Dung Diễn bước từ lúc nào. Người còn vẻ nhẫn nhịn như khi, mà thẳng lưng, khí chất của một Thái t.ử năm nào bỗng chốc hiện rõ.
"Chó sủa thì mặt chủ. Lý Công công, ngươi định động của ?"
Lý Công công thoáng khựng uy thế của Mộ Dung Diễn, nhưng lập tức lấy vẻ hống hách: "Điện hạ, nô tài cũng là theo lệnh. Nếu điện hạ trong sạch, sợ khám xét?"
Chúng lục soát suốt một canh giờ nhưng tìm thấy gì. Những mảnh giấy mật Mộ Dung Diễn đốt sạch ngay khi , tro bụi đem trộn đất trồng rau. Lý Công công hậm hực về, nhưng khi , bằng một ánh mắt thâm hiểm.
"Thanh Nhàn cô nương, đêm lắm ngày gặp ma. Coi chừng cái mạng nhỏ của ngươi."
Ta gì, chỉ tiễn bọn chúng bằng một cái bình thản. , Vĩnh Ninh Cung bắt đầu chú ý đến chúng . Cuộc chơi giấu trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
Tối đó, khi đang bôi t.h.u.ố.c mỡ những vết xước tay do lúc sáng bọn thái giám xô đẩy, Mộ Dung Diễn lẳng lặng tiến gần. Người giành lấy hũ t.h.u.ố.c, tự tay bôi cho . Ngón tay lướt nhẹ da thịt , một cảm giác nóng hổi lan tỏa.
"Đau ?" - Người hỏi, giọng dịu dàng đến lạ thường.
"Không đau bằng việc chịu nhục, điện hạ."
Mộ Dung Diễn dừng tay, , bất ngờ ôm lấy eo , vùi đầu vai . Lần , ôm c.h.ặ.t, như thể sợ sẽ biến mất.
"Thanh Nhàn, sẽ để bọn chúng chạm ngươi nữa. Ta hứa. Ta sẽ g.i.ế.c hết tất cả bọn chúng, từng kẻ một."
Ta cảm nhận nhịp tim đập nhanh của và cả sự run rẩy vì giận dữ. Ta đẩy , chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng . Ở nơi rừng trúc lạnh lẽo , hai linh hồn cô độc đang nương tựa , nhưng rõ, khi lên vị trí cao nhất, sẽ là kẻ đầu tiên rời để bảo sự tự do cho chính .