TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:32:44
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con đường dẫn tới Trúc Lâm Viện ở góc cực Tây của hoàng cung, nơi mà ánh nắng dường như cũng lười biếng ghé thăm. Tuyết tan để những vũng nước đọng xám xịt lối đầy lá mục. Khi và Mộ Dung Diễn bước chân qua cánh cổng gỗ mục nát một góc, một mùi ẩm mốc và hoang lạnh xộc thẳng mũi.

 

Nơi vốn là một điện phụ bỏ hoang từ thời tiên đế, bao quanh bởi một rừng trúc rậm rạp. Những trúc cao v.út, gầy guộc đan xen , mỗi khi gió thổi qua phát tiếng xào xạc như tiếng rít của những linh hồn cô độc. Ngôi điện chính chỉ còn bộ khung gỗ rệu rã, lớp giấy dán cửa sổ rách bươm, để mặc cho gió lùa từng cơn lạnh buốt.

 

Mộ Dung Diễn giữa sân điện đầy cỏ dại cao quá đầu gối, bóng dáng thiếu niên mười tuổi trong bộ y phục cũ kỹ trông thật nhỏ bé và lạc lõng. Người quanh một lượt, nhạt:

 

"Thanh Nhàn, ngươi xem, đường đường là một hoàng t.ử của Hoàng tộc Mộ Dung, kết thúc ở cái nơi quỷ tha ma bắt ."

 

Ta đặt chiếc rương gỗ xuống hiên nhà, lấy tay phủi lớp bụi dày bậc cửa, giọng vẫn điềm tĩnh như đang ở Đông cung:

 

"Điện hạ, nơi tuy cũ kỹ nhưng thanh tịnh. Không tai mắt của Vĩnh Ninh Cung, cũng những quy tắc lễ nghi gò bó. Với nô tỳ, đây mới là nơi để tĩnh tâm."

 

Ta bắt tay việc ngay lập tức. Trong rương gỗ, khéo léo giấu theo một ít nến, vài xấp giấy tuyên thành và những thang t.h.u.ố.c bồi bổ mà tích góp từ . Ta dùng chiếc chổi rơm cũ tìm ở góc sân để quét dọn gian phòng chính. Bụi bay mịt mù khiến ho sặc sụa, nhưng dừng tay. Mộ Dung Diễn một hồi lâu, đột nhiên tiến , giật lấy chiếc chổi trong tay .

 

"Để . Ngươi tìm cái gì đó để nhóm lửa , lạnh lắm."

 

Ta sững sờ. Một hoàng t.ử từ nhỏ chỉ cầm b.út cầm cung, nay cầm chổi quét tước. Ta định can ngăn, nhưng thấy ánh mắt cương quyết của , chỉ đành lui . Có lẽ, cần lao động chân tay để quên nỗi nhục nhã gánh chịu.

 

Ta gian bếp xập xệ phía , nơi chỉ một cái lò gạch nứt nẻ và vài chiếc bát sành sứt mẻ. May mắn , tìm thấy một ít củi khô bỏ . Ta nhóm lửa, ấm dần lan tỏa trong gian nhỏ hẹp. Khi nồi nước nóng bắt đầu sôi, thấy tiếng bước chân của đám nô tài phủ Nội vụ ở bên ngoài.

 

Bọn chúng điện mà chỉ ném hai bao tải gai xuống giữa sân hét lớn:

 

"Nhu yếu phẩm tháng của Trúc Lâm Viện đây! Đừng mong chờ cơm ngon canh ngọt, cái ăn là phúc đức lắm !"

 

Tiếng cợt của bọn chúng xa dần. Ta bước sân, mở bao tải xem. Chỉ một ít gạo mốc, mấy củ khoai lang héo và ít than vụn đầy khói. Đây chính là cách mà Trịnh Quý phi t.r.a t.ấ.n chúng : cho c.h.ế.t ngay, nhưng sẽ để chúng sống trong sự tủi nhục và thiếu thốn đến tận cùng.

 

Mộ Dung Diễn bước , đống lương thực rẻ tiền , gương mặt đanh . Người nắm c.h.ặ.t cán chổi, gân xanh nổi lên mu bàn tay.

 

"Bọn ch.ó cậy gần nhà... Ta sẽ g.i.ế.c sạch bọn chúng."

 

"Điện hạ!" - Ta gọi lớn, giọng mang theo sự uy nghiêm hiếm hoi - "Người định g.i.ế.c bọn chúng bằng cái chổi ? Hay bằng đôi bàn tay một tấc sắt?"

 

Người sang , đôi mắt đỏ ngầu vì uất hận. Ta tiến gần, bình thản nhặt bao gạo lên:

 

"Người g.i.ế.c bọn chúng, hết sống lâu hơn bọn chúng. Gạo mốc thể vo sạch, khoai héo thể nướng thơm. Điện hạ, ở đây là Thái t.ử, là một hoàng t.ử bỏ rơi đang học cách sinh tồn. Nếu chịu nỗi nhục , thì những gì Hoàng hậu nương nương kỳ vọng ở coi như đổ xuống sông xuống biển."

 

Sự im lặng bao trùm lấy rừng trúc. Mộ Dung Diễn từ từ buông tay , chiếc chổi rơi xuống đất. Người nhắm mắt , hít một thật sâu để nén cơn giận lòng. Khi mở mắt nữa, ngọn lửa hung hãn thế bằng một sự lạnh lẽo thâm trầm.

 

"Ta hiểu . Thanh Nhàn, sẽ lời ngươi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-6.html.]

Những ngày đó, Trúc Lâm Viện bắt đầu ấm của sự sống. Ta tự tay khâu vá những tấm rèm cửa để che gió, dùng cỏ khô lót giường để cho ấm. Ban ngày, Mộ Dung Diễn giúp gánh nước từ con suối nhỏ rừng trúc, ban đêm, thắp ngọn đèn dầu mờ ảo để nốt những quyển binh pháp còn sót .

 

Ta thường bên cạnh , tay thêu thùa, tai lắng tiếng gió xào xạc ngọn tre. Có những đêm, sách mệt quá, đầu gục xuống bàn ngủ . Ta nhẹ nhàng khoác áo cho , gương mặt thiếu niên đang dần trở nên góc cạnh ánh đèn. Trong giấc ngủ, còn vẻ lạnh lùng, chỉ còn là một đứa trẻ khao khát tình thương.

 

"Thanh Nhàn..." - Người lẩm bẩm trong cơn mê - "Ta đói... Nhị ca, đừng lấy bánh của ..."

 

Trái tim vốn dĩ sắt đá, mà mỗi thấy những lời , thấy nhói đau. Mộ Dung Tề cướp quá nhiều thứ của , chỉ là vị trí Thái t.ử, mà còn là cả những ký ức tuổi thơ nhất.

 

Một buổi chiều, khi đang hái ít rau dại vườn, thấy Mộ Dung Diễn đang giữa rừng trúc, tay cầm một cành tre vót nhọn, thực hiện những động tác đ.â.m, c.h.é.m một cách dứt khoát. Người còn tập theo những bài quyền hoa mỹ ở thư đường, mà tập theo bản năng sinh tồn. Từng nhát đ.â.m đều nhắm những vị trí hiểm yếu của tre.

 

Ta quan sát hồi lâu, mới bước :

 

"Điện hạ, tập võ công là để phòng để g.i.ế.c ?"

 

Người dừng , mồ hôi chảy ròng ròng trán, ánh mắt sắc lẹm:

 

"Cả hai. Thanh Nhàn, nhận rằng binh pháp trong sách vở cứu đêm qua khi kẻ ném đá cửa sổ điện. Chỉ sức mạnh thực sự mới khiến chúng sợ hãi."

 

Người tiến gần , chiếc vòng ngọc đang thấp thoáng nơi cổ tay . Đột nhiên nắm lấy tay , đưa lên môi hôn nhẹ. Một hành động bất ngờ khiến rùng , vội vàng rút tay .

 

"Điện hạ! Người ?"

 

"Thanh Nhàn, ngươi hứa sẽ ở bên . Ở nơi , chỉ ngươi là duy nhất. Ta sẽ lớn nhanh thôi, sẽ để ngươi ăn gạo mốc, để ngươi dùng đôi bàn tay để bổ củi nữa."

 

"Điện hạ, nô tỳ là hạ nhân, là chủ t.ử. Sự quan tâm của , nô tỳ xin nhận lòng, nhưng xin đừng nô tỳ khó xử." - Ta cúi đầu, giọng cố giữ cho thật lạnh lùng để dập tắt những rung động đáng .

 

Mộ Dung Diễn giận, chỉ mỉm một cách bí hiểm:

 

"Lễ nghi là thứ dành cho những kẻ đang ở Đông cung . Ở đây, giữa rừng trúc , chỉ Thanh Nhàn của ."

 

Ta đáp , xoay bếp. Ta , mười năm ẩn nhẫn sẽ chỉ là cuộc chiến với kẻ thù bên ngoài, mà còn là cuộc chiến với chính tâm tư của Mộ Dung Diễn. Người đang lớn dần, và sự dựa dẫm đang dần biến tướng thành một thứ tình cảm chiếm hữu mãnh liệt.

 

Cuối tháng đó, một sự kiện lạ xảy . Có một kẻ bịt mặt lén Trúc Lâm Viện giữa đêm. Ta giật thức giấc, tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o nhỏ giấu gối. kẻ đó tấn công, quỳ sụp xuống mặt Mộ Dung Diễn và trình lên một tín vật.

 

Đó là một miếng ngọc bội khắc hình chim ưng, biểu tượng của mật vệ gia tộc họ Tần năm xưa.

 

"Thuộc hạ bái kiến chủ t.ử. Chúng thuộc hạ chờ đợi ngày mười năm ."

 

Mộ Dung Diễn cầm lấy miếng ngọc, ánh mắt bùng lên một tia sáng lạnh lẽo. Người , một cái đầy ẩn ý. Ta hiểu, thời gian "giấu " kết thúc, và từ hôm nay, những bước chân đầu tiên con đường đoạt vương quyền chính thức bắt đầu.

 

Ta lặng lẽ sang một bên, thiếu niên mười tuổi giữa bóng tối rừng trúc, uy nghiêm như một vị quân vương thực thụ. Ta , nhiệm vụ của giờ đây chỉ là lo miếng ăn giấc ngủ, mà là giữ cho ngọn lửa hận thù thiêu rụi chính bản .

Loading...