TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 3
Cập nhật lúc: 2026-01-13 16:45:40
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đông Cung giống như Thanh Tiêu Điện. Nơi đây rộng lớn, nguy nga, và cũng đầy rẫy những quy tắc lễ nghi nghiêm ngặt đến nghẹt thở. Từng phiến đá lát sân đều cọ rửa sạch bóng mỗi ngày, từng hành lang dài dằng dặc luôn thái giám gác. Thế nhưng, trong sự xa hoa , vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo len lỏi qua những bức tường son vàng.
Kể từ khi Mộ Dung Diễn trở thành Thái t.ử, cuộc sống của lấp đầy bởi những buổi lên lớp tại Văn Uyên Các. Thái phó của là đại thần Trương Nghiêm, một nổi tiếng cương trực và khắc nghiệt. Mỗi ngày từ lúc mặt trời ló rạng, đ.á.n.h thức dậy để chuẩn trang phục chỉnh tề cho buổi học sáng.
Mùa đông trôi qua, xuân tới hạ sang, thấm thoắt Mộ Dung Diễn tròn chín tuổi. Người bắt đầu lớn nhanh, những nét tròn trịa của trẻ thơ dần biến mất, đó là sự thanh mảnh và cương nghị gương mặt. Ta lúc bước sang tuổi mười tám, độ tuổi mà những cung nữ khác bắt đầu lo lắng về việc gả cho cai đội mong mỏi ngày xuất cung, nhưng tâm trí vẫn chỉ đặt một việc duy nhất: chăm sóc vị chủ t.ử nhỏ tuổi .
Một buổi chiều mùa hạ, ve kêu râm ran những tán hòe cổ thụ. Mộ Dung Diễn trở về một ngày dài học tập, trông mệt mỏi vô cùng. Ta ở cửa điện đón , cầm sẵn chiếc khăn lụa tẩm nước thơm để lau mặt.
"Thái phó hôm nay vẫn khắt khe với điện hạ ?" - Ta nhẹ nhàng hỏi khi thấy cứ nhíu mày chồng sách vở.
Mộ Dung Diễn thở dài, tựa lưng ghế, để mặc lau những giọt mồ hôi trán. Người còn xưng "Cô" với một cách cứng nhắc như nữa khi chỉ hai trong phòng.
"Thanh Nhàn, Thái phó hiểu tâm tư của thiên hạ, nhưng chính tâm tư của ông còn chẳng hiểu . Ông bắt chép chép mười cuốn Trị Quốc Sách, chỉ vì lỡ rằng quân vương nên lấy uy quyền gốc vì lấy đức độ."
Ta mỉm nhạt, đôi tay vẫn nhịp nhàng bóp vai cho để xua sự mệt mỏi:
"Thái phó hiểu rằng uy quyền chỉ giữ xác kẻ khác, còn đức độ mới giữ lòng . Điện hạ, còn nhỏ, sự sắc sảo của lúc giống như lưỡi kiếm mới mài, dễ đau chính . Thái phó học cách giấu kiếm bao."
Mộ Dung Diễn , đôi mắt đen sâu thẳm chứa đựng một sự tò mò lạ kỳ:
"Ngươi từng học, cũng chẳng ai dạy ngươi đạo trị quốc, tại những điều ngươi lúc nào cũng khiến cảm thấy dễ chịu hơn lời Thái phó? Có đôi lúc, cảm thấy ngươi chẳng giống nô tỳ chút nào, ngươi giống như... tỷ tỷ của ."
Ta khựng một nhịp, bàn tay đang bóp vai cho khẽ run lên lập tức lấy sự bình thản. Ta lùi , quỳ sụp xuống sàn, đầu cúi:
"Điện hạ, xin thận trọng lời . Nô tỳ thấp hèn, họ hàng, mạng sống mỏng manh như cỏ dại, dám nhận hai chữ “tỷ tỷ” của điện hạ? Đó là lời đại nghịch bất đạo, nếu lọt tai ngoài, nô tỳ mười cái đầu cũng đủ đền tội."
Mộ Dung Diễn cau mày, dậy tiến gần , đôi bàn tay thiếu niên bắt đầu sức nặng đặt lên vai , ép ngẩng đầu lên.
"Chỗ chỉ và ngươi, ngươi sợ cái gì? Ta ngươi giống tỷ tỷ, thì ngươi chính là duy nhất của . Ở cái Đông Cung , ai cũng bằng con mắt tính toán, chỉ ngươi là duy nhất mong cầu điều gì ở . Thanh Nhàn, đừng lúc nào cũng quỳ lạy như thế, mà thấy chướng mắt."
Ta đôi mắt cương nghị , lòng khẽ thở dài. Mộ Dung Diễn đang ở độ tuổi bắt đầu định hình tính cách, cần một chỗ dựa tinh thần, và thật may, chỗ dựa đó là . Ta , sự mở lòng của là một dấu hiệu nguy hiểm. Trong cung, tình cảm là thứ dễ khiến con trở nên yếu đuối nhất.
"Điện hạ, nô tỳ giữ đúng lễ nghĩa là để bảo vệ , cũng là để bảo vệ nô tỳ. Người càng xem trọng nô tỳ, nô tỳ càng dễ trở thành cái gai trong mắt kẻ khác. Mong hiểu cho nỗi lòng của nô tỳ."
Người im lặng hồi lâu, cuối cùng hậm hực buông vai xuống bàn, bắt đầu chép sách. Ta lặng lẽ pha một ấm hoa cúc hạ hỏa, đặt bên cạnh . Suốt cả buổi chiều hôm đó, chúng với câu nào, chỉ tiếng ngòi b.út sột soạt giấy và tiếng gió thoảng qua rèm cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-3.html.]
Tháng mười, tiết trời bắt đầu chuyển lạnh. Hoàng đế đột ngột lâm bệnh, triều đình xôn xao. Trịnh Quý phi nhân cơ hội đưa Nhị hoàng t.ử hầu hạ linh sàng, cố tình ngăn cản Mộ Dung Diễn tiếp cận phụ hoàng. Những buổi học ở Văn Uyên Các trở nên căng thẳng hơn khi các vị đại thần bắt đầu chia phe phái rõ rệt.
Một buổi tối muộn, Mộ Dung Diễn trở về Đông Cung với gương mặt tái nhợt. Người rằng, thẳng bếp tìm . Lúc đó đang chuẩn ít bánh quế hoa để dùng đêm. Thấy ở cửa điện, thở dồn dập, vội vã buông khay xuống.
"Điện hạ, chuyện gì ?"
Người đột ngột ôm chầm lấy , đầu tựa vai , đôi vai nhỏ bé run rẩy kịch liệt. Ta sững sờ, hai tay lóng ngóng nên đẩy ôm lấy . Quy tắc cung đình và khác biệt nam nữ gào thét trong đầu rằng đây là hành động quá phận, nhưng lạnh tỏa từ cơ thể khiến lòng thắt .
"Phụ hoàng... Người nhận nữa. Người chỉ gọi tên Nhị ca. Thanh Nhàn, sắp bỏ rơi nữa ?"
Ta hít một thật sâu, gạt bỏ sự sợ hãi về lề lối sang một bên. Ta vòng tay ôm lấy , bàn tay nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng thiếu niên, giống như cách khi còn là đứa trẻ năm tuổi gặp ác mộng.
"Sẽ , điện hạ. Người là Thái t.ử sắc phong chính thức, danh chính ngôn thuận. Hoàng thượng chỉ là nhất thời mê sảng vì bệnh tật. Người vững vàng, nếu d.a.o động lúc , Trịnh Quý phi sẽ đạt ý nguyện."
"Ngươi sẽ bỏ chứ?" - Người bất chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy khẩn thiết.
"Nô tỳ thề linh cữu của Hoàng hậu nương nương. Chừng nào còn cần nô tỳ, nô tỳ sẽ rời nửa bước."
Mộ Dung Diễn , trong đôi mắt lúc chỉ sự sợ hãi, mà dường như một thứ gì đó nhen nhóm, một sự tin cậy tuyệt đối hòa lẫn với chút gì đó thể gọi thành tên. Người khẽ chạm tay chiếc vòng ngọc phỉ thúy đang giấu lớp áo của , giọng nhỏ dần:
"Thanh Nhàn, ngươi lớn hơn chín tuổi. Ta năm nay cũng tròn chín tuổi. Thái phó chín năm là một thời gian dài, đủ để một triều đại hưng thịnh suy vong. thấy chín năm chẳng là gì cả. Ta sẽ lớn nhanh thôi, sẽ trở thành một quân vương đủ sức che chở cho ngươi, để ngươi bao giờ quỳ chân ai nữa."
Ta những lời đó mà sống lưng lạnh toát. Ta , đứa trẻ còn như một cung nữ thông thường. Người đang dùng trái tim thuần khiết nhưng cũng đầy cực đoan của một thiếu niên để đối đãi với . Ta khéo léo lùi một bước, dập tắt ngọn lửa nhỏ nhoi nhen nhóm trong gian bằng một gáo nước lạnh:
"Điện hạ, nô tỳ quỳ lạy là để giữ lấy cái mạng hèn . Người che chở cho nô tỳ nhất chính là việc vững chiếc ghế Thái t.ử . Xin hãy trong dùng bánh, nô tỳ còn kiểm tra than sưởi cho đêm nay."
Mộ Dung Diễn bàn tay trống rỗng của , bóng lưng vội vã rời . Người rằng, lúc đó tim cũng đang đập nhanh. Ta sợ c.h.ế.t, chỉ sợ sự chân thành của . Bởi , giữa chốn hoàng cung , thứ gì càng chân thành thì kết cục của nó càng bi t.h.ả.m.
Những tháng ngày bình yên cuối cùng của Đông Cung trôi qua trong sự thấp thỏm. Mộ Dung Diễn càng chăm chỉ học tập, càng bộc lộ thiên tư lạc khiến Trương Thái phó gật đầu khen ngợi. Người học cách mỉm xã giao với các đại thần, học cách ẩn nhẫn những lời khiêu khích của Nhị hoàng t.ử. Trước mặt ngoài, là vị Thái t.ử hảo, lễ độ và thâm trầm.
khi chỉ hai , thích bệt sàn xem thêu thùa, hoặc kể cho về những điển tích học . Người coi như một bến đỗ, một tỷ tỷ, một bạn tâm giao duy nhất giữa biển giả dối.
Ta lẳng lặng đón nhận tất cả, lờ những ánh mắt nồng nhiệt của , lờ những cố tình chạm tay khi nhận . Ta tự xây cho một bức tường thành kiên cố bằng hai chữ "nô tỳ". Ta tự nhủ, chỉ cần động lòng, thì thứ vẫn sẽ trong tầm kiểm soát.
Cho đến một ngày, khi tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, vô tình bắt gặp Trịnh Quý phi bên hồ Thái Dịch, ánh mắt bà về phía Đông Cung đầy sự độc ác. Ta , cơn bão thực sự chuẩn ập đến, và , nó sẽ quét sạch sự bình yên giả tạo mà chúng cố gắng gìn giữ suốt hai năm qua.